Dương Hạo hôn một cái lên bờ môi mềm mại của nàng ta: "Tiểu Đông Nhi của ta, hai năm nay ta không ở bên cạnh nàng, không có ai khi phụ nàng chứ hả?"
Đông Nhi nói khẽ: "Nhờ được nương nương yêu quý, thu nhận thiếp tới bên cạnh, ai dám khi phụ thiếp chứ. Chỉ có chàng, đồ xấu xa, khi phu người ta phải khổ sở cứ như là chết vậy!"
Dương Hạo cười nói: "Khổ sở lắm ư? Nhưng có khoái hoạt không?"
Đông Nhi hạnh phúc ôm lấy người hắn, ngọt ngào nói: "Vừa khoái hoạt lại vừa khổ sở. Nhưng Đông Nhi nguyện ý bị quan nhân khi phụ, khi phụ cả đời."
Hai người ôm nhau, lại quấn quít thân thiết một hồi, Dương Hạo vuốt ve đầu vai mịn màng của nàng ta, ôn nhu nói: "Ta nghe nói nàng được Tiêu hậu thưởng thức, làm quan tới lục cung thượng quan, cũng đoán rằng không có ai dám khi phụ nàng, nhưng những người Khiết Đan quyền quý lại không có ai có chủ ý với nàng ư?"
Đông Nhi dựa sát vào lòng hắn, nói khẽ: "Có, có một người, Đại cụ ẩn Da Luật Hưu Ca của Khiết Đan."
"Cái gì? Đông Nhi nhà ta mỹ lệ như vậy mà chỉ có một người nhìn trúng nàng thôi sao?"
Đông Nhi đánh nhẹ hắn một cái, giận dỗi nói: "Chàng còn ngại ít à? Ài, nhờ có hắn ở bên cạnh, không biết đã giúp thiếp dọa lui bao nhiêu Khiết Đan quyền quý. Hắn là Đại cụ ẩn, hoàng tộc tư pháp, quyền cao chức trọng, không có ai dám tranh giành với hắn. Dấn thân vào trong, một khi không cẩn thận, không biết sẽ có kết cục như thế nào. Nô gia tuy thờ ơ với hắn, nhưng cũng không dám quá đắc tội với hắn, bởi vì có mặt hắn, thiếp không biết bớt được đi bao nhiêu phiền phức. Hưu Ca tuy là người Khiết Đan, nhưng lại là một quân tử quang minh lỗi lạc, không cưỡng ép gì thiếp, chỉ chờ thiếp hồi tâm chuyển ý. Nếu không phải là vậy, cho dù là nương nương có đối tốt với thiếp hơn đi chẳng nữa, vì để lung lạc vị đại tướng quân tay nắm trọng binh này, cũng sẽ cưỡng bách gả thiếp cho hắn thôi!"