"Bằng hữu ư?"
Da Luật Nhã cười lạnh, nữ tử trước mặt mặc xiêm y màu trắng, phiêu diêu trong trắng như một đóa hoa lê, thân hình thon dài, eo nhỏ xíu, ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, sóng mắt trong veo, loại vị đạo có anh khí nhưng lại không mất đi vẻ mềm mại này ngay cả mình vô luận như thế nào cũng không có được, trong lòng lập tức vừa ghen ghét lại vừa hận, buột miệng nói: "Bằng hữu ư? Ta thấy là người yêu của ngươi thì đúng hơn."
Đinh Ngọc Lac nghe vậy hai hàng lồng mày không khỏi nhướn lên, trong lòng bốc nộ khí, La Khắc Địch thì mặt sầm xuống, lạnh lùng nói: "Công chúa, xin tự trọng thân phận."
Da Luật Nhã thấy thái độ của hắn đối với nữ tử áo trắng khác hắn với mình, trong lòng vừa tức lại vừa đau khổ, mặt đỏ bừng lên, nói: "Thân phận ư? Tựa hồ La tướng quân mới nên tự trọng thân phận. Địa phương này đâu phải là ai cũng có thể đi lại tự nhiên?"
La Khắc Địch bật cười: "Điện hạ, nơi này là hoàng thành chứ không phải là nội thành. Huân khanh quyền quý, quan viên sĩ trọng đều không bị cấm túc. Đinh cô nương là bằng hữu của La mỗ ta, cung vệ đô chỉ huy sứ muốn dẫn bằng hữu của mình du lãm hoàng thành, phải chăng là vẫn còn có tư cách này? Nếu công chúa cảm thấy La mỗ vượt quyền, có thể bẩm báo với hoàng thượng, nương nương. Công chúa tuy thân phận quý trọng, nhưng không có quyền cam thiệp vào hành vi của mệnh quan triều đình như ta đây. Nhã công chúa, người nói sao?"
"Ngươi, ngươi giỏi lắm!" Da Luật Nhã tức giận đến nỗi cả người run rẩy, nước mắt không kìm được mà tuôn ra. Nàng ta không muốn mất mặt trước tình địch Đinh Ngọc Lạc, quay người phất tay áo bỏ đi. Cử động này sớm đã lọt vào mắt một người hữu tâm đứng đó không xa, thấy Da Luật Nhã bỏ đi, người đó đảo mắt lia lịa, vội vàng chặn trước đường mà nàng ta đang đi tới.
Đinh Ngọc Lạc bất an nói: "La huynh, bởi vì muội mà đắc tội với công chúa, vậy e rằng là huynh sẽ không tiện."
"Không sao đâu, ít ngày nữa là chúng ta sẽ ly khai rồi, sợ gì nàng ta." La Khắc Địch cười nói: "Vả lại, ta đối với Ngọc Lạc cô nương vừa thấy đã... ặc, như quen từ lâu. Cô lại là muội tử của Dương huynh, về tình về lý, đều nên ái hộ, sao có thể để cô bị người ta khi nhục được."
Đinh Ngọc Lạc đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, ấn cành hoa lê che ở trước mặt xuống, thấy bóng lưng đã đi xa của Nhã công chúa, oán giận nói: "Huynh sao không nói ta là muội tử của huynh? Vậy há chắc phải sẽ bớt đi được rất nhiều phiền phức ư?"
La Khắc Địch buột miệng nói: "Ta sao có thể nhận cô làm muội tử được."
"Hả?" Đinh Ngọc Lạc kinh ngạc nhướn mày lên, buồn cười nói: "Kế quyền nghi thôi mà tướng quân đại nhân, binh thư của huynh đọc đến đâu rồi?"
La Khắc Địch ngượng ngùng nói: "Cái này..., lý do đó của cô... bởi vì biết quan hệ giữa ta và Đông Nhi cho nên mới lấy ra làm cớ. Ta và Đông Nhi là bị bọn họ bắt tới Khiết Đan, nào có thể có muội tử nào từ Trung Nguyên nghe ngóng được tin tức của chúng ta mà ngàn dặm xa xôi chạy tìm? Một khi nói ra, ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi. Lý do này ở trước mặt Nhã công chúa căn bản là không nên lấy ra. Cô ta muốn hoài nghi từ cứ mặc kệ cô ta, ta chẳng ngại gì cả."
Đinh Ngọc Lạc nghe vậy liền tức giận trừng mắt lườm hắn một cái: "Đại nhân, huynh không ngại, nhưng mà ta ngại!"
Khuôn mặt đầy râu ria của La Khắc Địch thoáng ửng đỏ, cười gượng, nói: "Cái này, không biết Ngọc Lạc cô nương khi nào thì mới không ngại nhỉ?"
Đinh Ngọc Lạc đưa tay chỉ về phía xa, cười chế giễu: "Đợi thương hải biến thành tang điền, thiên hoang địa lão, ừ... có lẽ bản cô nương sẽ không ngại nữa."