Bố Trí Chiến Lược
*Lưu Dụ quay trở lại soái trướng, thấy Giang Văn Thanh vẻ mặt phấn khởi đứng đợi gã ở bên ngoài trướng. So với Lưu Dụ gã hai mắt đỏ ngàu, gân cốt mệt nhoài, lại càng lộ rõ vẻ đẹp rạng rỡ chói ngời của nàng.
Giang Văn Thanh theo gã vào trong trướng, hỏi: "Tối qua huynh không ngủ à?"
Lưu Dụ chỉ hy vọng làm bản thân mệt mỏi để không phải suy nghĩ đến bất cứ việc gì, nằm xuống có thể ngủ một giấc bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn quên đi việc Vương Cung ngộ hại, không cần vì âu sầu chuyện Vương Đạm Chân mà chịu đựng đủ mọi dằn vặt đau khổ đâm cứa giày vò ở trong tim.
Sau khi hai người đã ngồi xuống, Lưu Dụ hỏi: "Tìm gặp ta à? Tối qua ngủ thế nào?"
Giang Văn Thanh vui vẻ đáp: "Mấy tối nay ngủ được rất tốt. Ôi! Từ sau khi cha qua đời, muội mỗi tối cứ nhắm mắt lại đều nhìn thấy tình cảnh ôm hận mà chết của ông, đến bây giờ thì đã tốt hơn một chút rồi."
Lưu Dụ tự đặt bản thân vào tình cảnh của nàng, quan tâm nói: "Đại tiểu thư đã phải chịu nhiều đau khổ quá rồi!"
Giang Văn Thanh thở dài: "Gọi người ta là Văn Thanh có được hay không?"
Lưu Dụ trong lòng rúng động, mỹ nữ này càng ngày càng có hảo cảm đối với gã, cuối cùng là chuyện tốt hay là chuyện xấu đây? Chỉ hận bản thân gã đã có chút khô cứng, không còn cảm giác đối với chuyện nam nữ, lại thêm phần sợ hãi. Cái này liệu có phải tục ngữ gọi là đã từng vượt qua biển lớn nào còn lý tới nước sông* . Gã hỏi: "Văn Thanh có việc gì mà đến tìm ta vậy?"
Giang Văn Thanh nhìn thẳng mắt gã, dáng vẻ yêu kiều tựa như nói: "Phải có việc mới được tìm huynh à?"
Kể cả ở tình trạng hiện giờ của Lưu Dụ, cũng không thể không thừa nhận nàng là một thiếu nữ có thể khiến người ta tâm thần điên đảo, nhan sắc không hề thua kém Vương Đạm Chân, mà lại là một loại hương vị mạnh mẽ mê người hoàn toàn khác biệt. Nàng không giống với vẻ thanh tú, ánh mắt dịu hiền đáng yêu của Vương Đạm Chân, mỗi lời nói nụ cười đơn thuần đều mang theo vẻ thùy mị mà khắc khoải buồn tủi. Ánh mắt của nàng mạnh dạn thẳng thắn, biểu lộ tích cách bướng bỉnh nổi loạn sâu tận trong lòng, tình cảm cuồng dã lại thâm sâu không gì so sánh nổi. Nếu nàng một lòng muốn dụ hoặc ai, thì khẳng định không một nam nhân nào có thể kháng cự lại được. Tại chỗ đông người, nàng có thể lạnh nhạt tựa như không có tình cảm như những người thường khác. Trái lại dưới tình huống tương đối riêng tư như bên trong trướng, nàng sẽ biểu lộ ra bộ mặt chân chính, khiến gã cảm thấy tư vị rung động lòng người là nàng đã mở toang cánh cửa trái tim vốn đã khép kín của nàng, chịu cho gã tiến vào.
Lưu Dụ nhớ lại thời khắc lúc gã nói Cao Ngạn cứu mỹ nhân không thành, nhớ lại tình cảnh mê người lúc nàng thoải mái cười khúc khích như cành hoa tươi rung rinh trong gió.
Thời điểm đó là sau khi gã gặp mặt Ngụy Vịnh Chi, tuyến thần kinh vốn luôn trong tình trạng nặng gánh, căng thẳng như có thể đứt ra vào bất cứ lúc nào, lần đầu tiên được thả lỏng.