Vương Tử Quân anh biểu diễn rất hay, như vậy thành phố Đông Bộ sẽ là của anh? Thật sự đáng chê cười, thật ra thì trong quan trường, người có tác dụng quyết định chính là những kẻ luôn đứng sau màn, có thể được người xưng là độc thủ sau màn, cũng có người xưng là anh hùng sau màn. Đổng Quốc Khánh tự nghĩ chính mình không phải là độc thủ, cũng không thể là anh hùng, hắn chỉ biết một đạo lý; Bọ ngựa bắt ve chim sẻ ở sau lưng. Như vậy phải làm sao mới có thể là chim sẻ? Đó chính là núp trong bóng tối, luôn khép cửa lại nhìn đối phương qua khe hở, tìm nhược điểm của đối thủ, đến lúc ra tay thì ra tay.
Đổng Quốc Khánh nghĩ đến đây mà không khỏi đưa mắt nhìn Vương Tử Quân, người này thật sự là kẻ trời sinh đào kép, chỉ là một con hát bình thường nhưng cơ bản là diễn cực kỳ linh hoạt, chỉ cần có tư tưởng là sẽ làm cho người ta phải nhảy dựng người. Hắn có cặp mắt ẩn giấu cái nhìn như cười như không, hai con người đen sẫm giống như hai quả cầu thủy tinh, cặp mắt này giống như nối liền với trái tim theo một sợi động mạch, khi nghiêm nghị thì làm cho người ta cực kỳ sợ hãi. Đổng Quốc Khánh cảm thấy nụ cười của Vương Tử Quân giống như bóng tối trong lòng người khác, mỗi khi đối phương giả vờ ra dáng công bộc của dân làm cho người ta cực kỳ buồn nôn.
Nhưng tên khốn Vương Tử Quân kia lại là kẻ có tinh lực dư thừa, lại là kẻ kiên cường, năng lực phi phàm. Tên này am hiểu nhất chính là cả ngày làm công tác dân sinh, rất nhiều trường hợp công khai mở miệng tuyên bố, cái gì mà chính mình muốn làm một người kéo thuyền hợp cách, cùng cán bộ và nhân dân thành phố Đông Bộ kéo con thuyền kinh tế vượt sóng, vững vàng đi về phía trước.
Anh nói xem, rõ ràng là một vị chủ tịch thành phố nhưng lại so sánh mình là người kéo xe kéo thuyền, như vậy nói rõ điều gì? Đây rõ ràng là dối trá, Vương Tử Quân là một tên khốn dối trá. Nhưng Đổng Quốc Khánh cảm thấy nhức đầu nhất chính là tên kia nói thế nào làm như vậy, hơn nữa nói là phải làm, đi là phải đến đích, xử sự quyết đoạn, cực kỳ nhanh nhạy, hầu như không có chút sơ hở nào, điều này làm cho người ta cực kỳ buồn bực.
Đừng nghĩ Vương Tử Quân là người có tâm huyết sôi trào khi thấy dân chúng và đồng sự, thật ra thì dưới mí mắt là hai con mắt cực kỳ sâu sắc, vĩnh viễn không bao giờ để lộ ra ý đồ, đây mới là chỗ âm hiểm nhất.
- Bí thư Đổng, tôi cảm thấy ý kiến của bí thư Vương và trưởng phòng Tưởng đều rất tốt. Tổng hợp hai ý kiến của hai vị lãnh đạo, tôi cảm thấy lúc này chúng ta phải lấy điều kiện tiên quyết là bảo đảm tâm tình ổn định của cục công an, phương án chọn một vị phó cục trưởng thường vụ là hoàn toàn có thể tiến hành.
Sau khi Vương Tử Quân nói xong thì phó chủ tịch thường vụ Tôn Quốc Lĩnh mở miệng, trực tiếp tỏ vẻ ủng hộ ý kiến của chủ tịch Vương.
Khi Tôn Quốc Lĩnh mở miệng thì giống như một con sóng đánh vỡ đê, đám người Chúc Vu Bình, Bành Quang Binh, Lữ Hạ Cường đều mở miệng nói ra ý kiến của mình. Tuy cách nói của bọn họ có chút khác biệt, thế nhưng ý nghĩa lại xem như trăm sông đổ về một biển, đó chính là giúp đỡ lời đề nghị của Vương Tử Quân.
Đổng Quốc Khánh nhìn đám thường ủy thị ủy đứng lên phụ họa ý kiến của Vương Tử Quân mà trong lòng giống như mọc cỏ dại, thật sự xúc động nóng nảy. Một vị trí cục trưởng cục công an không tính là gì, điều làm hắn cảm thấy khó chịu nổi, chính là mình đường đường là bí thư thị ủy, thế nhưng lại không thể khống chế được hướng đi của hội nghị thường ủy.
Ví dụ như hôm nay, con bà nó Vương Tử Quân mới mở miệng thì thế cục của hội nghị thường ủy giống như đã bị nắm mũi dẫn đi. Vương Tử Quân có thể đánh lừa dư luận như vậy, cớ sao người khác không nghe và hiểu được?