Bí Thư Trùng Sinh

Chương 526: Chương 526: Lợi Ích Của Dân Lớn Hơn Trời


Chương trước Chương tiếp

Trương Thông thấy Vương Tử Quân nở nụ cười thì giống như sinh ra cảm giác trút được gánh nặng, trong cơ thể chợt bùng ra kh*** c*m, hắn cảm thấy cảm giác này tuyệt hơn bất cứ thứ gì khác.

Đến khi bầy không khí hoàn toàn trầm tĩnh lại, hắn lại nói:

- Chủ tịch Vương, ngày hôm qua tôi mời vài người cục địa chính dùng cơm, vừa vặn gặp mặt Lưu Siêu Cử giám đốc công ty địa chính Lập Phong, anh ta mời tôi vài ly, thật sự làm tôi cảm thấy vài phần men say. Sau đó anh ta nói có chuyện cần nhờ, tôi vì uống quá vui vẻ nên mạnh miệng đồng ý, nói chuyện công thì không cần tìm tôi, chuyện tư thì có thể.

Trương Thông nói đến đây thì đưa mắt nhìn Vương Tử Quân theo bản năng, sau đó mới nói tiếp:

- Ôi, ai ngờ Lưu Siêu Cử kia nắm chặt không buông, hắn uống một hơi ba ly rơuj, xem như ném tôi lên lò nướng.

- Anh ta gần đây làm sai chuyện, muốn thừa nhận sai lầm với ngài nhưng không có đủ can đảm, thế cho nên muốn tìm một trung gian để tìm ngài nói vài lời.

Vương Tử Quân biết rõ sự việc này tuyệt đối không đơn giản như những lời Trương Thông nói ra, nhưng hắn là người thông minh, hắn cũng không nói thẳng như vậy. Dù sao có một số việc thì mọi người thầm biết trong lòng là được, nếu trực tiếp chọc ra thì sẽ làm cho hai bên cảm thấy khó khăn.

Đối với chuyện xử lý tình huống của Đỗ gia, hai ngày trước Đỗ lão gia tử đã gọi điện thoại cho Vương Tử Quân, nói rằng Đỗ Long được đưa vào phòng bệnh cao cấp, hon nữa còn được chuyên gia từ thủ đô đến tiến hành hội chuẩn, chỉ cần giải phẫu thành công thì tháng sau có thể khôi phục như lúc ban đầu.

- Chủ tịch Trương, nếu là người khác đến thì tôi sẽ không thể nào quá dễ dàng với vụ này, nhưng nếu anh đã mở miệng, vậy thì nhờ anh chuyển cáo một câu với Lưu Siêu Cử.

Vương Tử Quân nói mà trên mặt vẫn luôn là nụ cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười này lại làm cho Trương Thông cảm thấy được áp lực vô hình, hắn vốn đang ngồi sóng vai với Vương Tử Quân, cũng không nhịn được phải xê dịch người, lại nói:

- Chủ tịch Vương, tôi nhất định sẽ chuyển lời cho anh ta.

- Nói cho anh ta biết, tiền tiêu không hết, một xí nghiệp muốn phát triển mạnh thì phải nhớ kỹ một câu "quân tử yêu tài, làm việc có đạo lý", nếu không thì lương tâm khó thể bình an, xí nghiệp phát triển không đi quá xa.

Vương Tử Quân nói không quá lớn nhưng lời hơi khó nghe, thế nhưng Trương Thông nghe vậy thì có chút thả lỏng. Chủ tịch Vương nói những lời phê bình thẳng thắn với Lưu Siêu Cử, xem ra sự việc này sẽ không được chủ tịch Vương truy cứu nữa.

- Chủ tịch Vương nói rất hay, tôi sẽ chuyển cáo cho Lưu Siêu Cử, sau này nếu anh ta còn làm cho ngài tức giận, tôi sẽ không tha cho anh ta.

Trương Thông vỗ ngực hăng hái nói.

Vương Tử Quân cười cười, cũng không nhắc lại chuyện liên quan đến Lưu Siêu Cử, hắn chuyển chủ đề lên sự việc khác. Trương Thông cũng là người thông minh, hắn cũng cười nói với Vương Tử Quân về những chuyện phát sinh gần đây trong thành phố Đông Bộ, cũng không tiếp tục mở miệng nói về chuyện liên quan đến Lưu Siêu Cử.

- Chủ tịch Vương, ngài có nghe nói không, hôm trước khu quy hoạch kỹ thuật cao bị phê bình, nghe nói nguyên nhân vì cán bộ tham gia học tập lý luận không được chăm chú, không đủ xâm nhập. Bí thư Đổng của chúng ta rất tức giận, yêu cầu khu quy hoạch kỹ thuật cao cần phải cho ra chỉnh đốn và cải cách, nếu không sẽ nắm chặt Trương Đảo Long để xử lý.

Trương Thông rút ra một điếu thuốc dùng hai tay đưa cho Vương Tử Quân rồi khẽ nói.

Vương Tử Quân sao lại không biết rõ ràng lắm về chuyện này? Vì chuyện phê bình này mà Trương Đảo Long còn tự mình chạy đến phòng làm việc của hắn để mở miệng phàn nàn.

- Điều này tôi biết rõ, chủ nhiệm Đảo Long vì chuyện này mà đến tìm tôi, tôi đã phê bình anh ấy. Phát triển kinh tế chính là quan trọng nhất, nhưng cũng không nên buông lỏng học tập, cần phải nắm chặt cả hai tay, hai tay đều phải cứng.

Vương Tử Quân vừa đốt thuốc vừa nói một câu hai nghĩa.

- Đúng, hai tay đều phải cứng ngắc.

Trương Thông nghe rõ ý nghĩa lời nói của Vương Tử Quân, hắn cũng nở nụ cười nói.

- Két!

Tiếng thắng gấp chói tai vang lên, Vương Tử Quân ngồi ở phía sau chợt cảm thấy cơ thể nghiêng về phía trước, thiếu chút nữa đã đâm đầm vào hàng ghế phía trước.

- Chủ tịch Vương, lúc này có không ít người đến vây quanh chỗ này, không biết xảy ra chuyện gì.

Thái Thần Bân dừng xe lại rồi khẽ nói.
...


Loading...