Vài ngày trước đã tổ chức hội nghị tổng kết hoạt động học tập lý luận, khi sắp đọc xong bài phát biểu thì Đổng Quốc Khánh có hắng giọng một cái, chuẩn bị cường điệu về ý nghĩa của hoạt động lần này, thế nhưng đúng lúc này bên dưới đài lại vang lên tiếng chuông điện thoại. Sự việc như vậy xảy ra rõ ràng là một tên cán bộ không coi trọng tình huống công cộng, thích gì làm nấy, mặc kệ trường hợp nào cũng là như vậy, rõ ràng là quá vô liêm sĩ và ý thức kém cỏi. Lúc đó bí thư Đổng chợt sinh ra cảm giác giống như mình biến thành quỷ sứ cầm đinh ba, chỉ muốn ào xuống cho tên kia một xiên lên người. Dù tiếng chuông điện thoại đã được người kia nhanh chóng tắt đi, thế nhưng bài phát biểu với khí thế như cầu vồng của hắn lại bị ảnh hưởng.
Đổng Quốc Khánh tức giận đến mức không kiềm chế được, hắn trừng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, điều này không khỏi làm cho tên "gây họa" thiếu chút nữa sợ đến mức chết ngất. Sau này hễ có hội nghị nào mà Đổng Quốc Khánh tham gia, đám nhân viên chỉ cần thấ có mặt bí thư Đổng thì sẽ sinh ra một phản ứng có điều kiện là đưa tay cầm lấy điện thoại và tắt đi ngay.
Lúc này Đổng Quốc Khánh lên tiếng thông báo:
- Thưa các đồng chí, thông qua hoạt động học tập lý luận khắp thành phố, thế cục nặng nề đã bị phá vỡ, đã tạo ra xu thế hăng hái, tạo ra trạng thái tốt, đặc biệt là đẩy mạnh tinh thần của cán bộ và quần chúng, ai cũng đầy khí thế, dám nghĩ dám làm.
- Hôm nay tôi tổ chức hội nghị cũng là vì muốn gióng trống khua chiêng khen ngợi những đơn vị tiên tiến và cá nhân tiên tiến trong đợt hoạt động học tập lý luận lần này. Tôi muốn hiệu triệu cả thành phố cần phải cố gắng học tập theo đuổi và vượt qua những điển hình tiên tiến này, coi như hình thành một bầu không khí học tập mới.
Đổng Quốc Khánh nói đến đây thì cười cười nói với Vương Tử Quân:
- Chủ tịch Vương, tôi cảm thấy hoạt động khen ngợi lần này không những coi là một loại vinh dự, còn phải xem như là một thành tích, sau này sẽ là một trọng điểm tham khảo khi phân công đề bạt cán bộ.