Ác Hán

Chương 217-218-219: Huyết Án Kiến Xuân Môn (2)


Chương trước Chương tiếp

Huynh đệ Tạ thị đột nhiên nhớ ra, tại Tây Lương xa xôi, lão tử của Đổng Tây Bình này còn dẫn theo hơn mười vạn đại quân đang kịch chiến với phản tặc.

- Tam đệ, nhớ kỹ không được gây sự... Đại ca huynh lớn tuổi, trông hắn nhiều hơn.

- Nhị đệ. . .

Điển Vi nắm lấy tay Đổng Phi:

- Chúng ta đừng ở Lạc Dương này nữa, chúng ta về Lương Châu, giết giặc còn tốt hơn ở chỗ này chịu ức hiếp.

- Đại ca đừng nói bậy, ta là mệnh quan triều đình, có thể nào nói đi là đi được.

Nói xong Đổng Phi xoay người ôm lấy Đổng Lục, nói nhỏ bên tai nàng:

- Lục Nhi, lập tức đi tìm Bá Giai tiên sinh.

- Tướng công. . .

Đổng Phi cũng không quay đầu lại đi xuống bậc thang, đi tới trước mặt Hi Lự.

Y nhìn thoáng qua Tạ Viện, đột nhiên cười khổ:

- Văn Hùng huynh, không nghĩ tới. . .Lần trước hai ta còn cùng nhau uống rượu, hôm nay lại trở thành cục diện thế này.

Tạ Viện nghiêm mặt:

- Đổng Tây Bình, ta chỉ hỏi ngươi, có phải ngươi đã giết nhạc phụ ta?

Đổng Phi thoáng trầm mặc, thở dài một tiếng:

- Văn Hùng huynh, hôm nay lời đồn khắp nơi. Nếu như ta biện giải, huynh sẽ tin sao? Nếu như huynh không tin, vậy ta giải thích thì có ích gì? Nói chung, việc này ta chỉ có bốn chữ: không thẹn với lương tâm.

Quả thật, Đổng Phi là không thẹn với lương tâm.

Ngày đó nếu không phải Hoàng Phủ Tung chủ động công kích y, sao y lại xảy ra xung đột với đối phương, sao lại xuất hiện việc Trần Đáo bắn chết Hoàng Phủ Tung?

Những lời này nói rất xảo diệu.

Ta chẳng thèm biện giải chuyện này. Công đạo tự tại nhân tâm. Mà ta không thẹn với lương tâm.

Trong lơ đãng, Đổng Phi cũng đã dời trọng điểm này đi.

Tạ Viện không khỏi ngẩn ra. Ngơ ngác nhìn Đổng Phi, hồi lâu nói không nên lời.

- Đại nhân, Đổng Phi ở đây, chúng ta đi thôi!

Vừa rồi Hi Lự đã mất sạch mặt mũi. Hiện giờ thấy Đổng Phi thúc thủ chịu trói, trong lòng không khỏi mừng như điên.

- Người đâu, bắt ác hán này lại!

Công nhân như lang như hổ tiến lên muốn trói Đổng Phi lại, nhưng hành động này đã chọc giận Sa Ma Kha vốn đang kiềm nén lửa giận.

- Đám chó chết dám bắt nạt nhị ca ta...

Một người mạnh mẽ bước từ trên bậc thang xuống, đến trước mặt Đổng Phi liền vung quyền đánh cho công nhân kia hộc máu ngã xuống đất. Hắn lại một tay tóm lấy Hi Lự kéo xuống ngựa. Chỉ thấy Sa Ma Kha trợn tròn mắt, giận dữ hét:

- Khi dễ ta nhị ca, ta xé ngươi!

- Tam đệ, dừng tay!

Đổng Phi chạy qua ôm lấy cổ Sa Ma Kha, kéo hắn trở lại.

Nhưng Hi Lự cũng đã bị hành động như hung thần ác sát của Sa Ma Kha làm sợ đến tè ra quần. Thậm chí ngay cả Tạ Viện cũng có vẻ xem thường hắn.

Người ta không làm khó dễ ngươi, ngươi tỏ vẻ uy phong cái chó gì chứ?

- Tam đệ, nếu ngươi hồ đồ nữa, đừng trách ta không nhận ngươi làm huynh đệ!

- Nhưng mà nhị ca, chúng nó...

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...