Tiếng Người

Chương 18




Bằng cách nào đó, buổi tối trôi qua.

Rồi anh ngồi xem vô tuyến. Kênh CNN đang chiếu một phóng sự ngắn liên quan đến trận Stalingrad – trận đánh ác liệt nhất trong lịch sử chiến tranh của thế giới. Hai triệu người chết, bao gồm cả l Đức, lính Nga và dân thường; chủ yếu vì đói và lạnh. Phim có trích một số cảnh trong bộ phim truyện cùng tên của đạo diễn Joseph Vilsmaier. Một người lính mới nói với một người lính già rằng anh ta muốn về nhà vì sống cận kề với cái chết, máu me, xác thịt tung tóe thế này không phải là sống.

- Thế này mới là sống – người lính già nói – Giáng sinh năm ngoái tôi về nhà. Tôi nhìn vợ tôi và mấy đứa con hớn hở mua sắm mà thấy như người lạ. Tôi chỉ muốn quay lại đây. Tôi chỉ còn chỗ này.

Màn hình nhấp nháy trước mắt anh. Tuyết trắng mênh mông của mùa đông nước Nga bị gió thổi bốc lên, chạy dài trong không trung, phủ lên những xác chết mặc quân phục xanh nằm rải rác. Tuyết trắng đến phát sáng. Duy đưa hai ngón tay ra phía trước, nhấp nháy để bắt những chớp sáng xanh từ màn hình.

“So stupid!” – anh đột nhiên nói to.

Trong lúc anh xem vô tuyến thì M đi lại loanh quanh trong nhà. Anh quan sát nàng thản nhiên kéo cái vali của anh đến gần máy giặt rồi lôi những cái áo ra bỏ chúng vào trong máy. Thỉnh thoảng, nàng dừng lại lục túi xem còn sót gì trong đó. Nàng còn ngửi ngửi.

Khi M đang ngửi một trong những cái áo, anh lấy sức mở miệng hỏi nàng xem có thấy lọ nước lau mắt kính của anh đâu không.

- Em ơi, em có thấy lọ nước lau mắt kính của anh đâu không?

- Anh xem ở tủ gương của em chưa?

Anh nghe những âm thanh từ chính miệng anh phát ra, và những âm thanh vọng lại từ phía nàng. Chúng treo lơ lửng rồi tan biến trong không trung. Những tiếng “em” anh dùng để gọi nàng. Em em em… Và nàng hiểu chúng để mà trả lời lại. Em em em… 

- Tủ gương của em á?

- Vâng. Ở ngăn trên cùng ý.

Sao mà kỳ quặc thế nhỉ? Cái này là cái gì nhỉ? Cái trạng thái đang có này này? Cái làm thành thời gian và không gian? Cái đang nằm giữa hai bàn tay anh? Cái làm thành sự nhận biết? Và thế giới này? Và cái gọi là cuộc sống này giữa hai người ngoài nhau là Nguyễn Phước Trọng Duy và M?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.