Mạt Thế Dưỡng Oa Bản Chép Tay

Chương 15




15. Đem chuyện nói rõ ràng

Thời gian một ngày kỳ thật với Chiến Luyện còn chưa có thể thích ứng với đột biến như vậy càng đừng nói đến An Nhiên nhu nhu nhược nhược, hắn bỏ lỡ cuộc điện thoại của vợ cũ, trước kia không phải chưa từng xảy ra, nhưng lần này, từ đây có phải thật sự có khả năng sẽ gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt hay không?

Chiến Luyện nhấp môi, cau mày, nhìn di động trong tay như kẻ thù giết cha, di động của hắn không có tín hiệu !!! Hiện tại làm sao bây giờ? Hắn tuổi nhỏ tang phụ, thiếu niên tang mẫu, hổ lang chi năm thì kết hôn, sau một năm thì ly hôn, tính ra trêи đời này chỉ sợ có An Nhiên là thân nhân, thân nhân "cũ".

Làm sao để xuống được?!

"A Luyện, hiện tại chúng ta làm gì bây giờ?"

Một người mang khẩu âm phía nam, tuổi lớn hơn so với Chiến Luyện và Lạc Phi Phàm, thoạt nhìn khoảng 35 tuổi, gọi là Hoa Luyến Kim, biệt danh là lão Miêu, trêи tay hắn là một cái kính viễn vọng không biết lấy được từ đâu, hắn đứng ở cạnh cửa sổ phòng bếp, nói chuyện với Chiến Luyện:

"Không chỉ chúng ta, cả đại đội đều biến thành quái vật, theo ta thấy các đại đội khác cũng tương tự bằng không chúng ta phát tín hiệu cầu cứu như thế nào vẫn không được đáp lại."

Địa vực Quân khu Đại Tây Bắc rất rộng, đại đội của Chiến Luyện lại thuộc về quân chủng đặc thù của toàn bộ quân khu, theo như bình thường, trừ bỏ hắn và ba người khác, tất cả đều không may mắn thoát khỏi, chuyện này có thể đã được báo cáo lên lãnh đạo cấp tối cao, nhưng hiện tại lại không hề có động tĩnh gì.

Nơi bọn họ đóng quân khá hẻo lánh, rất khó tiếp xúc với tin tức từ ngoại giới, cho nên hiện tại nên tiếp tục chờ cứu viện hay là nghĩ biện pháp khác?

Chiến Luyện nắm chặt di động trong tay, ngồi trêи ghế, buông một chân đang gác xuống, khom lưng, rũ mục, nhìn màn hình di động., chữ [vợ] kia, đây là xưng hô của An Nhiên, hắn vẫn chưa kịp sửa, mỗi một lần nhìn đến chữ kia trong lòng Chiến Luyện luôn quay cuồng nhớ đến ngày ấy, vợ cũ của hắn khóc nói trong điện thoại.

"Ngươi luôn luôn không ở, thời điểm ta cần ngươi, ngươi luôn luôn không ở bên người ta, ta giống như người đã có chồng sao? Chúng ta kết hôn một năm, một năm kết hôn ta nhìn đến ngươi tất cả chỉ có ba ngày, trong ba ngày này, ngươi chính là lên giường cùng ta, trừ bỏ lên giường vẫn là lên giường, ngày thường ta có tam bệnh hai đau, ngươi ở đâu a? Nếu ngươi thiếu đàn bà để lên giường thì ngươi cần gì cưới ta a? Ngươi tốn chút tiền, ra ngoài tìm vui, kia bao nhiêu tiêu sài a!"

Kỳ thật Chiến Luyện vẫn chưa nói cùng An Nhiên, là hắn với nàng giống nhau, hy vọng có cái nhà, hy vọng thời điểm về nhà, có người đang đợi, sau đó hai người sinh đứa con, sinh hoạt bình đạm giống như nước, đây cũng là điều hắn muốn.

Nhưng khi đó hắn tức giận đến muốn bóp chết An Nhiên, nghẹn lại chưa nói, hiện tại không biết có thể giáp mặt nói với vợ cũ được hay không.

"Ta phải đi ra ngoài!" Chiến Luyện nắm di động càng chặt, sau đó ném di động đã không còn tín hiệu vào túi áo ngực, ngẩng đầu lên, nhìn ba người đồng đội còn sót lại, nói lại một lần như chém đinh chặt sắt:

"Lão tử phải ra ngoài, muốn nói rõ ràng cùng vợ cũ, sinh sinh tử tử, lão tử muốn đối diện với nàng nói rõ ràng mọi chuyện!"

Dứt lời, hắn xoay người đi đến bàn bếp, bắt đầu mở ra tìm vũ khí, hiện tại quang cảnh bên ngoài, phỏng chừng những đồng đội kia muốn cứu cũng không thể cứu được nữa, vậy trừ bỏ giết ra ngoài không còn con đường thứ hai có thể đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.