Lão Đại Là Nữ Lang

Chương 27: Giải quyết hậu quả (1)




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thế là to chuyện rồi.

Phó tứ lão gia vừa về đến nhà đã nổi giận lôi đình.

Phó Vân Khải và Phó Vân Thái nép sau Đại Ngô thị run lên bần bật, khóc đến sưng đỏ cả mắt. Phó tứ lão gia trừng mắt, hai anh em lại càng ôm chặt cánh tay Đại Ngô thị, khóc ầm lên.

Đại Ngô thị vỗ về hai đứa cháu trai, nói: "Lão tứ à, trước hết đừng có đánh hai đứa nó vội, bên Tô thiếu gia, chúng ta làm thế nào ăn nói với người ta cho phải đây?"

Phó tứ lão gia sai người mời thầy thuốc tới, hỏi thăm chuyện vết thương trên người Tô Đồng. Nghe thầy thuốc nói Tô Đồng phải nằm bất động một tháng, suýt nữa bóp nát chén trà trong tay.

Phó Vân Khải và Phó Vân Thái càng run tợn.

Phó tứ lão gia hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm con trai và cháu trai một lát, ánh mắt âm trầm, phất tay áo, cố nén tức giận để qua thăm Tô Đồng trước.

Con trai bị thương, Tô nương tử nào còn màng đến kiêng kị gì nữa, đưa con gái Diệu tỷ nhi qua bên này, giờ hai mẹ con đang ngồi cạnh mép giường Tô Đồng lau nước mắt.

Phó tứ lão gia hổ thẹn, chắp tay thi lễ với mấy mẹ con Tô Đồng, còn chưa kịp lên tiếng, Tô Đồng đã nói trước: "Tứ thúc không cần áy náy, việc này không liên quan tới cửu thiếu gia và thập thiếu gia, nói đến cùng là do cháu không cẩn thận. Cháu lớn hơn cửu thiếu gia và thập thiếu gia, đáng lẽ ra không nên lỗ mãng như thế."

Sắc mặt hắn tái nhợt, giữa hai mắt có chút nặng nề, hẳn là vì không thể tham gia viện thí nên thần sắc mới ảm đạm vậy, lại không trút giận lên người người khác, không những thế lại còn lên tinh thần, xin cho Phó Vân Khải và Phó Vân Thái không bị phạt. Tâm tính tốt nhường này, ai có thể không cảm động cho được.

Phó tứ lão gia thở dài, việc đã tới nước này, nói cái gì cũng không được nữa, chỉ có thể cố gắng sau này bồi thường cho Tô Đồng thật tốt, "Đồng ca nhi, đều do hằng ngày tứ thúc chiều chuộng hai đứa hư đốn kia quá đây, tự nhiên lại làm ảnh hưởng đến cháu, tứ thúc sẽ không để cho ngươi bị thiệt oan... Ngươi cứ cố gắng dưỡng thương cho tốt trước đã."

Chính viện đã loạn lên, gã sai vặt tiến vào thông báo nhị thiếu gia của đại phòng tới.

Phó tứ lão gia vội vàng đích thân ra ngoài đón y, trong lòng nặng trĩu. Trần lão thái thái từng nói chờ Tô Đồng đỗ tú tài sẽ công bố chuyện đính hôn giữa hắn và Phó Dung. Nếu bởi chuyện lần này mà việc hôn nhân kia có vấn đề gì... nhà họ thật sự mang tội lớn với Tô Đồng rồi.

Đám người hầu kẻ hạ dẫn đường cho Phó Vân Chương đi vào. trên người y vẫn mặc bộ đồ ban ngày đi xem đua thuyền ở bờ sông, mặt vẫn bình tĩnh.

Vương thúc đi theo phía sau y, lắp bắp thuật lại cho y chuyện đã xảy ra.

Phó tứ lão gia thấy y không tức giận, trong lòng cũng bớt căng thẳng, thở dài hổ thẹn nói: "Vân Chương, cháu xem chuyện này..."

Người làm ruộng ngóng trông mưa thuận gió hòa, người làm ăn buôn bán ngóng trông khách khứa ra vào tấp nập, còn người đọc sách, đương nhiên họ ngóng trông trông có thể tới trường thi thể hiện hết tài năng, khoa cử là con đường thành công duy nhất của họ, nếu không thể đi thi thì có tài năng uyên bác thế nào cũng vô dụng. Tô Đồng chuẩn bị lâu như thế cho chuyện khoa cử, trải qua bao nhiêu vất vả mới thi đỗ huyện thí rồi phủ thí, cuối cùng ngay trước viện thí, tay phải lại bị thương, quả là thất bại trong gang tấc. Muốn đi thi lần nữa là phải đợi tận ba năm!

Phó Vân Chương tạm dừng bước chân, nói: "Đồng ca nhi chăm chỉ đọc sách, học vững cơ bản, lần sau đi thi nhất định có thể thi đỗ, lần này coi như mài giũa cho nó một lần." Y lại nghĩ tới chuyện khác, hỏi Vương thúc, "đã điều tra được người đánh là thiếu gia chi nào của Chu gia chưa?"

Vương thúc bấy giờ mới ngớ ra, lắc đầu.

Phó tứ lão gia đập đánh bốp một cái vào đầu mình, "Chỉ lo chuyện bên này, thế mà lại quên chuyện điều tra, ta phải đi hỏi hai cái thằng hư đốn kia!"

Người Chu gia đánh Tô Đồng bị thương, thế mà không hề sai người qua bên này hỏi thăm tiếng nào, tưởng như thế là trốn thoát được hay sao? không có cửa đâu. Tô Đồng đi thi đồng sinh xếp thứ nhất, lần này đi thi được ắt phải đỗ tú tài, chuyện này đã chắc như đinh đóng cột, làm gì có chuyện bị đánh oan như vậy!

Phó Vân Chương hơi nhíu mày, đi theo bà tử dẫn đường vào phòng thăm Tô Đồng.

Tô nương tử nhìn thấy y đến cũng giật mình, lau khô nước mắt đứng lên, tay chân luống cuống, "Nhị thiếu gia, sao ngài lại tới..."

Bên kia Diệu tỷ nhi nước mắt như mưa, "Nhị ca ca..."

Tô Đồng liếc mắt nhìn chị mình một cái, mệt mỏi, "Mẹ, tỷ tỷ, hai người ra ngoài trước, con muốn nói chuyện chính sự với nhị thiếu gia."

IMG

IMG

Phó Vân anh đẩy tay ma ma ra, tiến lên vài bước, từ từ nói: "Tứ thúc, Tô thiếu gia ở ngay trong phòng phía ngoài kia, tứ thúc định dạy dỗ cửu ca và thập ca cũng không cần thiết phải đánh luôn bây giờ, nhà chúng ta nhỏ, ít phòng, Tô thiếu gia nghe thấy cửu ca và thập ca bị đánh, chắc chắn sẽ phiền lòng."

Nàng vừa dứt lời, nha hoàn A Kim của Lư thị đã rón rén đi vào sân, "Quan nhân, Tô thiếu gia nghe thấy tiếng bên này vọng vào, hỏi ai đang khóc, nghe nói hai vị ca nhi bị đánh nhất quyết đòi sang đây. Mấy người hầu hạ Tô thiếu gia uống thuốc phải khuyên mãi Tô thiếu gia mới thuận theo."

Phó tứ lão gia cứng người lại, chau mày.

Lư thị ở trong phòng nghe được tiếng nói chuyện bên ngoài, tròng mắt hơi đảo liền đi ra, "Quan nhân, ngài đánh Khải ca nhi và Thái ca nhi là muốn chúng nó "đòn đau nhớ đời", hai đứa này quả là đáng đánh! Nhưng Tô thiếu gia còn đang dưỡng thương trong phòng không biết chừng còn cho là ngài cố ý đánh chúng cho người ta xem, Tô thiếu gia khuyên cũng không phải, không khuyên cũng không hay... Như vậy ngài không phải đang làm người ta khó xử hay sao?"

Phó tứ lão gia tức giận đến ấm ách cả bụng, nào có nghĩ nhiều như vậy? Nghe Lư thị nói xong, ông trầm ngâm một lúc, "Thôi được rồi, mấy roi còn lại cho ghi nợ, về sau từ từ đánh tiếp!"

Lư thị thở phào nhẹ nhõm, sợ Phó tứ lão gia đổi ý, vội vàng cao giọng sau nha hoàn bà tử đưa hai vị thiếu gia vào trong phòng chăm sóc.

Đám người hầu kẻ hạ ba chân bốn cẳng khiêng hai vị thiếu gia mặt đã vàng như nghệ, đầu đầy mồ hôi lạnh vào phòng, không khỉ trong viện lập tức được thả lỏng.

Phó tứ lão gia nhìn xung quanh. Đám người hầu đều rồng rắn kéo nhau vào chính phòng, Đại Ngô thị và Lư thị lớn tiếng mắng mỏ nha hoàn quay sang hai vị thiếu gia ân cần hỏi han, giục giã ma ma thắp thêm đèn dầu, cả phòng rối loạn cả lên.

Chỉ có Phó Vân anh vẫn đang đứng bên cạnh ông, trong bóng đêm, ông không nhìn thấy cảm xúc trên mặt cháu gái, chỉ thấy đôi mắt đen nhánh vẫn tỏa sáng, trong veo như nước. Ông thở dài một hơi, xoa đầu cháu gái, nhẹ nhàng nói: "Được rồi, tứ thúc không tức giận nữa, anh tỷ nhi ngoan, về phòng đi con."

Phó Vân anh tiến lên một bước, đỡ Phó tứ lão gia đứng dậy, "Tứ thúc, chuyện này thật tình cũng đâu phải do cửu ca và thập ca, là do người Chu gia không có chừng mực."

Mấy người đều là thiếu niên, đúng vào cái tuổi hoạt bát dễ kích động nhất, đấu võ mồm mấy câu là y rằng có chuyện, người Chu gia thấy không thắng nổi Phó gia nên cay cú, cố ý đâm lật thuyền rồng của Phó gia. Hai họ ở thế đối đầu với nhau nên đám thiếu niên chẳng khác gì gà chọi, cứ nhìn thấy đối phương là đỏ mắt tức giận, nghe bên kia nói gì không thuận tai là nhảy vào đánh đấm một trận, thực ra cũng là bình thường.

Ai mà biết được cuối cùng lại liên lụy đến Tô Đồng đâu?

Phó tứ lão gia đưa nàng đi lên hành lang, thở dài: "trên lý thuyết là như vậy, nhưng dù sao việc này cũng là do hai thằng anh hư đốn của con gây ra, nếu như vì chuyện lần này mà làm cho Tô Đồng vừa không lấy công danh lại vừa mất mối hôn sự..."

Ông đang nói dở thì Vương thúc từ khúc quanh trên hành lang đi lại, "Quan nhân, người Chu gia tới, nhị thiếu gia mời ngài qua bên đó."

Phó tứ lão gia hừ lạnh một tiếng, "Nhà bọn họ có giá quá, ta phải người đi mời, cả nhà trốn tiệt ở trong, làm như không ai ở nhà. Sao giờ nhị thiếu gia vừa ra mặt, cả đám đều ở nhà hết thế, còn sang nhanh thế này?"

Ông lầm bầm mấy câu rồi vội vã bỏ đi.

Phó Vân anh nấp sau cửa tròn, kéo mấy dây hoa lăng tiêu xuống che rồi nghiêng người ngó ra ngoài nhìn trộm.

IMG

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.