Khi Cà Chớn Gặp Cà Chua

Chương 22: Đan khăn choàng cổ




Mới chớp mắt mà đã sang tháng 11 rồi, trưa trời trưa trật, Vệ Quốc đang nằm trên giường bắn tin nhắn với Đơn Nhất thì tiếng gõ cửa vang lên.

Anh bước ra mở cửa, ra là Tuyết Quân và Trần Mạc đang đứng bên ngoài, trong tay mỗi người đều ôm một bọc gì đó.

_ Chuyện này là sao? Sao giống đi chạy nạn thế này… – Vệ Quốc đùa.

Tuyết Quân và Trần Mạc hoàn toàn không cười, chỉ chăm chăm nhìn anh.

Vệ Quốc bèn thu lại nụ cười, hỏi..

_ Rốt cuộc là sao? Xảy ra chuyện gì rồi?

Chiếc miệng nhỏ của Tuyết Quân vừa hé, nước mắt lập tức ràn rụa hai bên má, nắm lấy tay áo của anh, vẻ mặt thê lương hỏi:

_ Anh Lữ, anh có biết đan khăn choàng không?

~~**~~

Mà Vệ Quốc đúng là biết đan khăn choàng thiệt.

Hồi trước, khi anh còn làm chủ nhiệm ở khu tiểu dân cư, phía dưới thường có một vài bà má đảm đang, sở thích là ngồi quây quần với nhau truyện trò uống trà đan áo len bla bla bla, Vệ Quốc thấy vui vui, cũng nhảy vào học, cái gì mà mũi lên mũi xuống anh đều rành rẽ, hoa văn dây thừng gì đó cũng biết đan vài loại, thêm len giữa chừng cũng không thành vấn đề. Tuy chưa từng mần qua mấy thứ như áo len quần len, nhưng khăn choàng cũng không phải chuyện gì khó khăn lắm với anh.

Chuyện là Tuyết Quân muốn đan khăng choàng tặng người ta, nên trong tiết học gia chánh đã nhờ Trần Mạc dạy cậu, đám nữ sinh trong lớp nghe được cũng nổi hứng, hè nhau đòi thầy giáo Trần Mạc “toàn năng” dạy đan khăn…

Nhưng vấn đề là Trần Mạc không biết đan.

Thế là Trần Mạc và Tuyết Quân chạy ra cửa hàng bách hóa kế bên thu gom len, que đan và một đống sách như “Nhập môn đan móc”, “Kiến thức đan móc, “Hãy làm cho ông xã khen bạn nào”, “Hôm nay, bạn đã đan chưa?” v.v, sau đó hai người chiếm đóng phòng dạy học của Trần Mạc rồi cùng vùi đầu vào “ngâm cứu”, chả biết “ngâm cứu” ra sao mà đến khi bị len quấn toàn thân cả hai cũng chả lần mò ra được cách đan.

Lúc này Tuyết Quân mới nhớ đến con người “toàn năng thật sự” – đồng chí Vệ Quốc, liền kéo theo Trần Mạc lon ton chạy đến đây.

Tuyết Quân và Trần Mạc là bạn của Vệ Quốc, tất nhiên là anh sẽ tận tâm chỉ dạy, bèn cầm que đan lên chỉ cả hai. Trần Mạc, Tuyết Quân chăm chú nhìn theo học, trông rất chi là nghiêm túc。

Sau khi dạy xong, Vệ Quốc ngồi bên cạnh nhìn cả hai người họ cầm que đan một cách vụng về, len của Trần Mạc là màu đen, còn Tuyết Quân thì là màu trắng, cả buổi trời cả hai mới đan được một tí ti. Hồi lâu sau, Trần Mạc như đã quen rồi, tốc độ đan nhanh hơn, chưa gì đã vượt qua Tuyết Quân cả một khúc.

Nhìn một hồi, Vệ Quốc thấy chán quá, mắt khẽ đảo một vòng, một ý tưởng vụt hiện lên trong đầu, anh bèn cầm điện thoại lên gởi tin nhắn cho Đơn Nhất.

“Ông xã có muốn khăn choàng không?”

~~**~~

Đơn Nhất trả lời.

“Muốn ~ Cưng tặng anh ~ Cám ơn bà xã ~ Chụt chụt~~”

Nhận được tin nhắn, Vệ Quốc khẽ mỉm cười, nói vài câu với bọn Trần Mạc, rồi cầm tiền đi đến cửa hàng bách hóa.

Lương mới được phát, tiền còn nóng hôi hổi mà đã đem đi tiêu xài, nếu là trước đây ấy hả, anh chắc chắn sẽ cảm thấy rất buồn bực, nhưng giờ lại chả cảm thấy gì, vì tiền này là dùng cho Đơn Nhất, đáng.

Đi đến quầy bán len, đến hơn mười mấy chủng loại len, ba mươi mấy màu được bày trên quầy, khiến mắt Vệ Quốc hoa cả lên.

Anh vừa quay đầu liền thấy mấy cuộn len được bày riêng một bên, sờ thử, đây không phải loại Trần Mạc mua sao? Rờ thử cảm giác rất đã tay, có thể thấy đây là len thượng hạng.

_ Loại này bao nhiêu tiền? – Vệ Quốc chỉ loại len đó hỏi.

_ Loại này? Anh quả là tinh mắt, đây là hàng mới chúng em mới nhập về trong tháng này, lông cừu nhập khẩu từ Australia, giá tiền cũng không mắc lắm. – Nhân viên bán hàng cười tươi như đóa cúc nở.

_ Rốt cuộc là bao nhiêu? – Anh có một dự cảm không lành.

_ 40 đồng 1 lượng.

_… Tôi đi xem cái khác vậy! – Làm ơn, bộ giật tiền sao?! Len mà học sinh thường mua là loại 13, 14 đồng một cuộn (một chút lông cừu + terylene tổng hợp), một cuộn là 2 lượng, một chiếc khăn choàng cần dùng 10 cuộn, nghĩa là 2 cân*. Còn loại len này nội 1 lượng đã 40 đồng, vậy đan một chiếc khăn choàng không phải là đến 800 đồng rồi sao? Có tiền cũng không thể lãng phí như thế được!

Nhân viên bán hàng vẫn tiếp tục thuyết phục.

_ Anh gì ơi, anh xem, những loại len khác không thể so bì được với loại này đâu! Anh nhìn thử chất liệu , độ bền, màu sắc này xem, so với mấy loại len tổng hợp là khác xa lơ xa lắc đấy! Anh không biết đấy thôi, hôm qua có một anh mập mập đã đến đây mua những 2 cân lận đó!

Nói thừa, anh làm sao mà không biết được? “Anh mập mập” chính là Trần Mạc chứ ai! Bạn của anh! Người ta là thầy giáo, tiền kiếm nhiều, anh thì sao mà so nổi. Cũng không biết là cậu ấy đan cho ai mà lại vung tiền nhiều đến thế không biết.

Vệ Quốc cười nhạt.

_ Nói như cô thì, ở đây ngoại trừ cái này ra thì toàn là sợi tổng hợp thôi nhỉ? Hử?

Cô nhân viên bán hàng bị một tiếng “Hử” của anh làm cho mặt mày thất sắc.

_ Không phải không phải, đương nhiên không phải, chỗ chúng em tất nhiên còn có những loại len tốt khác nữa, là hàng nội địa.

_ Nội địa thì sao nào? Ủng hộ hàng nội!! – Vệ Quốc nhếch nhếch mép. Nghía qua nhìn “len tốt hàng nội” mà cô nhân viên chỉ, ừ, đó có lẽ là loại mà Quân Quân đã mua.

_ Đây bao nhiêu tiền?

_ 30 đồng 1 cuộn.

_ Hử? 30?

_ Không không không, nếu anh muốn mua thì là 27.

_ 27?

_ Không không không, em nhớ sai rồi, 25! 25!!

So với nhiều loại len khác tuy là mắc hơn phân nửa, nhưng đây đúng là len tốt, hàm lượng terylene ít, choàng lên cổ chắc chắn rất thoải mái, Vệ Quốc quyết định mua nó.

_ Loại này, lấy cho tôi 10 cuộn màu nâu ! – Nghĩ nghĩ một hồi lại nói – Thôi, 20 cuộn đi! – Sẵn tiện đan luôn nón và găng tay cho Đơn Nhất vậy!

Chưa gì đã hết veo 500 đồng, anh lại không thấy đau lòng, quả là thần kì!

~~**~~

Vệ Quốc tay cầm 2 cân len đi về, trên đường gặp phải Đơn Nhất.

Đơn Nhất đang trình diễn nghệ thuật hành vi của mình (Chủ đề: một tâm hồn hiu quạnh giữa trời gió lạnh tiêu điều), hóa trang ăn mặc trông rất thê thảm, Vệ Quốc không muốn thấy cậu đứng bên ngoài làm mất mặt, bèn dừng trước mặt cậu.

Đơn Nhất vừa định chào hỏi anh thì chưa gì bị một câu nói của Vệ Quốc tạt cho gáo nước lạnh.

_ Ai yo, bạn Đơn Nhất, dạo này ăn mặc chăm chút quá nhỉ, gần đây mới gia nhập Cái Bang à?

Đây là lần đầu Vệ Quốc nếm mùi vị chiến thắng trong cuộc đại chiến “Lữ Vệ Quốc vs Đơn Nhất”, Đơn Nhất bị lời xỏ xiên của anh móc họng đến nỗi bỏ của chạy lấy người, Vệ Quốc còn ở phía sau hét lớn.

_ Sao thế? Bộ chủ đề của lần này là “cụp đuôi trốn chạy như cún” hả?

Đơn Nhất suýt chút nữa ngã nhào.

Vệ Quốc cười đến nổi miệng sắp toét đến mang tai, một chút cũng không lo nghĩ xem có làm tổn thương tâm hồn bé nhỏ ngây thơ của Đơn Nhất không, vừa ngâm nga hát vừa đi về căn phòng nhỏ của anh.

~~**~~

Trần Mạc và Quân Quân vẫn còn ngồi đó đan, Trần Mạc đã nắm được phương pháp, đan cũng gọi là nhanh, Quân Quân thì không được rồi, cứ đan nhanh là lại hụt len, chỉ có thể ở đó chầm chậm mà đan.

Vệ Quốc vừa về đến bèn nhận được tin nhắn, mở ra xem thì ra là của Đơn Nhất gởi đến.

“Hu hu hu hu, bà xã, mới hồi này trên đường anh bị một người bắt nạt, người đó chỉ trích cách ăn mặc cá tính của anh!!”

Vệ Quốc mỉm cười trả lời.

“Là ai là ai? Lại cả gan động đến ông xã của em? Em đi báo thù cho ông xã!”

“Cái đó, thôi vậy, dù gì cũng là người quen… nhưng bà xã vẫn là tốt nhất, thương anh.”

“Ừ, bà xã không thương ông xã, thì ai thương ông xã nào? Được rồi được rồi, bà xã đi đan khăn choàng cho ông xã đây, ngoan ! Chụt chụt!”

“Chụt chụt! Bà xã, anh yêu cưng chết mất thôi!! Bye bye”

Vệ Quốc ôm bụng cười lăn, trong ngoài đều là cùng một người, đều bắt nạt được Đơn Nhất, quá tốt.

Tuyết Quân trông Vệ Quốc cười đến không ra hơi, thắc mắc hỏi.

_ Anh Lữ sao vậy? Bệnh hen suyễn phát à?

Trần Mạc liếc nhìn anh, nói

_ Không phải hen suyễn, mà là bị động kinh.

~~**~~

Kể từ hôm đó, mỗi trưa Tuyết Quân và Trần Mạc đều chạy đến phòng của Vệ Quốc, ba người ngồi trên chiếc giường nhỏ của anh, im miệng ngồi đan khăn choàng.

Tuy Vệ Quốc là người đan sau cùng, nhưng người ta có cơ bản, đan gọi là nhanh thoăn thoắt, chỉ thấy đôi tay đưa lên đưa xuống trong đống que đan với len, chưa gì đã vượt qua Tuyết Quân và Trần Mạc, là người đầu tiên đan xong.

_ Bận rộn mấy ngày nay, cuối cùng cũng đan xong rồi ~~ – Vệ Quốc vui vẻ cầm thước lên đo, 1m5, tương đối rồi. Đang chuẩn bị thu len lại thì bị Tuyết Quân chặn lại.

Gương mặt nhỏ nhắn của Tuyết Quân nhăn lại như chiếc bánh bao, lách vô giữa Vệ Quốc và khăn choàng cho bằng được, nhìn chăm chăm vào anh bằng ánh mắt của một người đang nhìn kẻ thù giai cấp.

_ Anh Lữ, anh nói thực đi, có phải anh lựa lúc bọn em không có mặt mà lén đan tiếp không?

_ Không có không có. – Vệ Quốc lắc lắc đầu, chỉ là một chiếc khăn choàng, có cần vậy không? Còn đan lén?

_ Nhất định là có!! – Tuyết Quân ném đống len xuống, tay chống nạnh chân giãy.- Anh Lữ bắt nạt em! Anh nói không thì nhất định là có!

Trần Mạc cũng đúng kế bên chêm vô.

_ Quân Quân nói không sai, mấy ngày trước còn run rẩy như người mắc bệnh Parkinson thì làm sao mà đan nhanh thế được!

Vệ Quốc khổ nói không nên lời, nhìn đống len còn lại, anh hối hả nói.

_ Là tôi nhớ sai rồi! Cậu xem, tôi vẫn còn có rất nhiều len chưa dùng nè, ra là tôi chỉ mới đan được có một nửa thôi!!

Lúc này Tuyết Quân mới gật gật đầu, cầm que lên đan tiếp

_ Vậy thì anh Lữ cứ từ từ mà đan, chúng em đợi anh!

Vệ Quốc gật đầu, dùng đuôi mắt len lén nhìn qua, Tuyết Quân đan chưa đến phân nửa, còn Trần Mạc mới quá nửa mà thôi.

~~**~~

Người đan xong thứ 2 là Trần Mạc, lúc Trần Mạc thu len lại thì Tuyết Quân không ngăn chặn vì lúc đó cậu ta cũng đan gần xong rồi.

Trần Mạc cầm đống len dư ra nhờ Vệ Quốc chỉ cách đan nón và găng tay, lúc này Vệ Quốc mới cười nói là:

_ Xin lỗi, ngoài bệnh Parkinson ra tôi còn mắc chứng đãng trí của người già, không nhớ phải đan làm sao rồi.

Một câu nói khiến Trần Mạc mếu luôn.

Thế là anh ngồi đó tà tà đan, đợi đến khi Tuyết Quân cũng thu len rồi mới tăng tốc.

Đến cuối cùng, 20 cuộn len mà anh mua về chỉ còn dư 3m, không đan nón cũng chả có găng tay, chỉ đan có một chiếc khăn choàng dài 3m, Vệ Quốc lo sợ 4 cân len này sẽ làm ngột chết Đơn Nhất mất.

Anh cắt 3m len dư kia thành những đoạn ngắn, kết phía dưới khăn choàng làm tua rua. Trông cũng bồng bềnh, phấp phới lắm, chỉ là dễ dẫm phải thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.