Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 29: Cũng là hoan hỉ oan gia!




“Ngươi rốt cục muốn làm cái gì?” Hai tay Hoàng Đại Tiên bị y gắt gao chế trụ, muốn giãy dụa một chút cũng không được.

“Ngươi cảm thấy sao?” Mộ Hàn Dạ tựa tiếu phi tiếu, “Bổn vương nhớ rõ từng có người nói qua, nếu hắn không thể đem ba ngàn cát vàng biến thành ốc đảo ốc thổ, thì sẽ tùy ta xử trí.”

“Bích Tuyền Tỳ ở Truy Ảnh Cung.” Hoàng Đại Tiên đẩy trách nhiệm ra khỏi người, “Ngươi phải đi tìm nó mới đúng.”

“Lấy lại Bích Tuyền Tỳ làm gì?” Tiếu ý nơi đáy mắt của Mộ Hàn Dạ càng lúc càng đậm, “Cũng không phải nó đồng ý giúp ta tìm nguồn nước.”

Nhìn đôi mắt màu mặc lam kia, Hoàng Đại Tiên chợt hiểu ra, rốt cục sâu sắc ý thức được một vấn đề.

Như-vậy-chính-là-tự-mình-bị-lừa!

Thẳng thắn mà nói, lúc vừa mới bắt đầu khi hắn giả bộ bị trúng tên, trong lòng đã có chút không yên, bởi vì tuy nói Đông Bắc cùng Thất Tuyệt quốc cách nhau khá xa, nhưng vẫn linh linh toái toái nghe được không ít tin đồn, Mộ Hàn Dạ này tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó. Lại không ngờ sau này khi trò chuyện với nhau, hắn lại phát hiện đối phương cơ hồ có thể được cho là đơn thuần, không chỉ nói cái gì tin cái đó, hơn nữa biểu tình cũng tương đối phối hợp, trong đáy mắt thời thời khắc khắc đều lấp lánh quang mang ham học hỏi, thật giống như hài đồng vừa được đến học đường. Mặc dù lúc đầu còn có nghi ngờ, nhưng sau mấy lần thử qua, cũng không phát hiện bất cứ sơ hở nào, vì thế liền đương nhiên cho rằng, đại khái bởi vì người của quốc gia này ở sâu trong đại mạc, bị ngăn cách với bên ngoài đã lâu, cho nên không có tâm cơ gì, mới có thể dễ bị lừa như thế. (Ôi, em thật là đơn thuần =]]~)

Nhưng Mộ Hàn Dạ hôm nay, tuy rằng vẫn là ngũ quan của người lúc trước, nhưng vẻ mặt lại khác nhau rất lớn. Ánh mắt giống như đeo đao, khiến lòng người tự dưng có chút chột dạ, trong lòng bàn tay cũng thấm ra mồ hôi lạnh.

“Sợ?” Mộ Hàn Dạ nhướn mày.

“Ta lừa ngươi.” Hoàng Đại Tiên hạ quyết tâm, “Muốn bồi thường như thế nào, ngươi cứ nói.”

Mộ Hàn Dạ khinh thường cười, “Ngươi bồi được sao?”

Hoàng Đại Tiên: …

“Có thể khiến bổn vương ngàn dặm xa xôi từ Mạc Tây bước vào Trung Nguyên, ngươi vẫn là người đầu tiên.” Mộ Hàn Dạ nhìn thẳng hắn.

Hoàng Đại Tiên hữu khí vô lực, “Ta lại không có mời ngươi a.”

“Giả trang lẫn vào Thất Tuyệt cung của ta, chi phí ăn mặc đều là ta cho ngươi, thêm vũ nữ ca cơ, tổng cộng tính là năm ngàn lượng bạch ngân.” Mộ Hàn Dạ chậm rì rì nói, “Hãn huyết bảo mã cùng Bích Tuyền Tỳ đều là vật báu vô giá, ta tính tiện nghi cho ngươi, mỗi thứ một vạn lượng hoàng kim.”

“Bích Tuyền Tỳ cùng Hãn huyết bảo mã đều ở Truy Ảnh Cung, vì sao ta phải trả tiền?” Hoàng Đại Tiên cảm thấy khó thở.

“Ta đã đi đòi Tần Thiếu Vũ, hắn nói nếu ngươi đã giao đồ cho hắn, thì quả quyết không có đạo lý sẽ trả trở về. Nếu ta nhất định muốn đòi, cũng chỉ có giết ngươi nguôi giận, việc này sao ta có thể bỏ qua được.”

“Vậy ngươi cứ giết ta đi.” Hoàng Đại Tiên phá bình phá suất (*) nhắm mắt lại.

(*) Phá bình phá suất: bình đã vỡ, cho dù có đập thêm nữa cũng là bình vỡ, không còn quan trọng = chuyện đã hỏng thì cứ mặc nó tiếp tục phát triển, không quan tâm nữa.

Giây tiếp theo, trên cánh môi liền truyền đến xúc cảm ấm áp ẩm ướt.

Hoàng Đại Tiên: …

“Oa.” Thẩm Thiên Lăng ở xa xa vây xem rốt cục cảm nhận được lạc thú cùa việc bát quái.

Bản hiện trường. (giống như xem phim mà được xemngay lúc quay á~)

Tần Thiếu Vũ nâng cằm y lên, cũng nghiêng qua hôn một cái.

“Không cho quấy rối.” Thẩm Thiên Lăng đưa một tay đẩy hắn ra.

“Ai nói quấy rối.” Tần Thiếu Vũ trạc trạc quai hàm y, “Hôn phu nhân của mình cũng không được?”

“Buổi tối rồi hôn.” Thẩm Thiên Lăng nói có lệ, đến cổ đại mà còn xem được bản hiện trường quả thật không dễ dàng chút nào!

Nụ hôn này kéo dài và nóng bỏng, đợi đến khi Mộ Hàn Dạ rốt cục chịu buông ra, môi Hoàng Đại Tiên đã sưng lên, thậm chí khớp hàm còn có vị huyết tinh. Lúc mới bắt đầu, kỳ thật hắn đã nghĩ phải liều chết giãy dụa một phen, nhưng cũng chỉ là nghĩ mà thôi. Bởi vì dưới giam cầm của Mộ Hàn Dạ, hắn cơ hồ ngay cả động đậy cũng không được, miễn nói đến mấy loại động tác yêu cầu cao độ như đẩy ra hay chạy trốn này.

“Ta đã muốn làm như vậy thật lâu.” Mộ Hàn Dạ dùng ngón cái vuốt dọc theo cánh môi hắn, “Theo ta trở về, ta có thể không so đo những sai lầm ngươi đã phạm.”

“Ta thật sự không thích ngươi.” Hoàng Đại Tiên có ý muốn cùng y nói đạo lý.

“Lúc đầu ta cũng không thích ngươi.” Mộ Hàn Dạ không lưu tâm, “Nhưng bây giờ lại nguyện ý vì ngươi mà tự mình đến Vân Lam Thành.”

“Giữa chúng ta chưa từng phát sinh cái gì đi?” Môi Hoàng Đại Tiên chết lặng, cơ hồ muốn bật khóc, “Đơn giản là từ Thất Tuyệt quốc lừa đi Hãn huyết bảo mã cùng Bích Tuyền Tỳ , nếu ngươi muốn lấy về, ta đi nói với Tần cung chủ là được, cần gì phải bức bách ta.”

“Chưa từng phát sinh qua cái gì sao?” Mộ Hàn Dạ tựa tiếu phi tiếu.

“Chẳng lẽ đêm hôm đó thật sự phát sinh chuyện gì?” Hoàng Đại Tiên nháy mắt sắc mặt trắng bệch. Buổi tối ngày nào đó Thất Tuyệt Vương này ngạnh sinh sinh lôi kéo mình muốn cầu mưa, vì thế đành phải cắm lông gà trang mô tác dạng (giả hình giả bóng) nhảy một phen, sau lại bị y kéo đến tẩm cung một bên uống rượu một bên đàm luận chuyện tát đậu thành binh, bất tri bất giác liền ngủ mất. Ngày hôm sau tỉnh lại mới phát hiện bản thân cư nhiên nằm trên giường hắn, hơn nữa không có mặc y phục! Vì thế toàn thân đều bị sợ đến ngây người! Cố gắng nhớ lại đến độ đầu muốn nức ra, may mắn y nghị sự xong trở về, nói tối hôm qua mình uống say nôn ra một trận, vì thế liền phân phó hạ nhân giúp mình tắm rửa rồi mang lên giường, cái gì cũng không có phát sinh, phi thường thuần khiết, vì thế mới xem như có chút an tâm.

“Ngươi cảm thấy sao?” Mộ Hàn Dạ xoa xoa cằm hắn, “Bổn vương đối với ngươi vừa gặp đã thương, sao có thể địch nổi dụ hoặc như vậy, huống hồ ngươi thật sự không cảm giác thân thể có chút không thích hợp sao?”

Bị hắn nói như thế, Hoàng Đại Tiên lập tức cảm thấy phía sau mình lúc ấy xác thực rất đau đớn, hoàn toàn chính là bộ dáng từng bị xâm phạm qua!

“… Ti bỉ!” Hoàng Đại Tiên nghiến răng nghiến lợi.

“Sao lại nói lời ấy.” Mộ Hàn Dạ không lưu tâm, “Dù sau này có muôn vàn chuyện phát sinh, thì lúc đầu cũng là do chính ngươi chạy tới trêu chọc bổn vương trước.”

“Vậy ta đây liền không thiếu ngươi cái gì .” Hoàng Đại Tiên thẹn quá hóa giận, một phen đẩy y ra, “Làm ra chuyện xấu xa như thế, giữa ta và ngươi sớm đã thanh toán xong.”

“Muốn dùng loại phương pháp này để trả nợ?” Mộ Hàn Dạ từng bước ép sát, “Cũng không phải không được, bất quá dù có là đệ nhất mỹ nhân diễm tuyệt thiên hạ, nhiều nhất cũng chỉ là nhất dạ thiên kim (ngủ một đêm giá ngàn lượng), như thế tính ra, sợ là ngươi phải hảo hảo bồi bổn vương đến tháng sau mới xong.”

Câu nói này đã xem như là nhục nhã, lửa ginậ của Hoàng Đại Tiên nháy mắt từ trong lòng bùng phát, đưa tay đánh về phía y.

Tu vi võ học của hai người cách nhau khá xa, bởi vậy Mộ Hàn Dạ chỉ dựa vào một tay liền chế trụ được hắn, thanh âm có chút hàn ý, “Chịu không nổi loại so sánh này, thì đừng vội đem bản thân đánh đồng với nữ tử thanh lâu, ngươi sinh khí, bổn vương cũng sinh khí.”

“Bích Tuyền Tỳ cùng Hãn huyết bảo mã đều ở Truy Ảnh Cung, ta sẽ không theo ngươi trở về Thất Tuyệt quốc.” Hoàng Đại Tiên đẩy y ra, “Ta đối với ngươi chỉ có thể nói hai câu này, về phần muốn giết hay muốn quả, cứ tùy ý ngươi (*).”

(*) Nguyên văn là Đãn bằng quân nguyện, dựa theo ý quân.

“Quả thật không chịu theo ta trở về?” Mộ Hàn Dạ nhìn thẳng vào hắn.

Hoàng Đại Tiên sắc mặt kiên quyết, một tia đường sống cũng không chừa.

“Không muốn trở về thì thôi.” Xuất hồ ý liêu (bất ngờ), Mộ Hàn Dạ lần này cực kỳ hào sảng.

Hoàng Đại Tiên cũng dùng ánh mắt hoài nghi nhìn y.

“Nếu ngươi không muốn trở về Thất Tuyệt quốc, bổn vương liền chỉ có thể cùng ngươi lưu lại Trung Nguyên.” Mộ Hàn Dạ ngữ xuất kinh nhân (lời nói ra khiến người kinh sợ).

Hoàng Đại Tiên nhíu mày, “Ngươi điên rồi.”

“Điên?” Mộ Hàn Dạ bật cười, “Ngươi vẫn là người đầu tiên dám nói ta như thế.”

“Chưa được Hoàng Thượng đồng ý liền bước vào quốc cảnh Sở quốc, đã là tội danh rơi đầu.” Hoàng Đại Tiên nhắc nhở, “Nếu là sớm trở về Mạc Tây, nói không chừng việc này còn có thể được che lấp, nếu như tiếp tục khư khư cố chấp, chỉ sợ sẽ bất lợi với Thất Tuyệt quốc.”

Mộ Hàn Dạ nói, “Ngươi ngược lại còn thay ta suy nghĩ.”

Hoàng Đại Tiên: …

“Nếu ta vẫn cứ không đi thì sao?” Mộ Hàn Dạ nhìn hắn.

“Vậy thì ngươi chính là kẻ không quan tâm đến hàng ngàn hàng vạn thần dân!” Hoàng Đại Tiên tìm đường chụp mũ, “Nếu thật sự vì thế mà khơi mào chiến tranh hai nước, không chỉ thần thánh của sa mạc, thậm chí ngay cả liệt tổ liệt tông Mộ gia cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.”

“Có biết hay không, lúc trước vì sao ta không tự mình đến, mà lại phái Thiết Đầu Lão Tam đi trước?” Mộ Hàn Dạ hỏi.

Việc này làm sao ta biết! Hoàng Đại Tiên trầm mặc.

“Bởi vì ta phải đến chỗ Hoàng đế Sở quốc dâng tín hàm nhập quan.” Mộ Hàn Dạ nâng cằm hắn, “Cho nên mới đến muộn mấy chục ngày.” Dù sao một hộ vệ tiến vào Sở quốc, cùng Thất Tuyệt Vương tự mình đến Sở quốc trước, hậu quả bị phát hiện tuyệt đối không giống nhau.

“Ta rất muốn vì ngươi mà không quản quốc gia, đáng tiếc lại làm không được.” Mộ Hàn Dạ thu tay lại, “Quốc gia cùng Vương hậu, ta đều muốn.”

Nghe được hai chữ Vương hậu huyết hồng đại tự kinh hãi thế tục này, trong lòng Hoàng Đại Tiên trống rỗng, mặt trắng bệch, rất muốn tiểu ra quần.

“Nay Sở hoàng đã biết ta đến Trung Nguyên, hơn nữa đợi khi đem ngươi giải quyết xong, ta phải đến Vương Thành gặp hắn.” Mộ Hàn Dạ nói, “Nếu ngươi nguyện ý cùng ta đồng hành, vậy thì không thể tốt hơn .”

Lần đầu tiên trong cuộc đời, Hoàng Đại Tiên biết cái gì gọi là tư vị tâm như tro tàn.

Nếu có một nam nhân, võ công cao hơn ngươi, tài phú nhiều hơn ngươi, nhân duyên tốt hơn ngươi, quyền thế lớn hơn ngươi, hơn nữa còn từng bước bức bách muốn đem ngươi lấy về nhà, loại thể nghiệm này thực là… thối nát từ bên trong (*).

(*) Nguyên văn là lạn thấu (烂透) chuyển ngữ từ từ tiếng Anh be rotten at the core mà GG dịch là được thối cốt lõi nên ta chém đại >.<~

“Đi thôi.” Mộ Hàn Dạ nắm tay hắn đi ra ngoài.

“Ta không đi!” Hoàng Đại Tiên tránh khỏi tay y, gắt gao ôm lấy cột trụ hành lang, “Ngươi thử đi đến một bước xem, ta chết cho ngươi coi.”

“Sợ ta như vậy?” Mộ Hàn Dạ nhíu mày.

“Ta nhất định sẽ không theo ngươi trở về Thất Tuyệt quốc.” Hoàng Đại Tiên nghiến răng nghiến lợi nói từng câu từng từ, lại lập lại một lần.

“Ai nói ta muốn mang ngươi trở về Thất Tuyệt quốc?” Mộ Hàn Dạ khóe miệng khẽ nhếch.

Hoàng Đại Tiên sửng sốt, “Vậy ngươi muốn mang ta đi đâu?”

Mộ Hàn Dạ nói, “Truy Ảnh Cung, ta ở chỗ đó.”

Hoàng Đại Tiên nhất thời muốn cào tường, nguyên lai các ngươi là một bọn.

Đây chính là loại cảm giác tự mình nhảy vào hố lửa.

“Bất quá nếu ngươi không muốn đến Truy Ảnh Cung, cũng không sao cả.” Thất Tuyệt vương nói, “Ta chuyển đến sơn trang này là được, nhìn cảnh trí cũng không tệ lắm.”

Ngàn vạn lần không được a! ! Hoàng Đại Tiên thiếu chút nữa hôn mê, nhìn một cái đã muốn chạy mà lại muốn ở cùng nhau, không bằng chết đi cho rồi.

“Như thế nào?” Mộ Hàn Dạ hỏi.

“… Ta đến Truy Ảnh Cung.” Hoàng Đại Tiên phá bình phá suất thực suy sụp.

Tuy rằng kỳ thật không có khác nhau nhiều lắm, nhưng tốt xấu gì Truy Ảnh Cung cũng có nhiều người hơn, hơn nữa Thẩm Thiên Lăng cùng Hoa Đường nhìn qua tâm địa cũng xem như thiện lương, so với phải cùng y ở một chỗ có cảm giác an toàn hơn nhiều.

“Hảo.” Mộ Hàn Dạ vui vẻ gật đầu, tâm tình rất tốt cùng hắn một đường đi ra ngoài.

Dưới tàng cây ngoại viện, Thẩm Thiên Lăng đang cùng Tần Thiếu Vũ hôn môi.

Hoàng Đại Tiên: …

Các ngươi đủ.

Mộ Hàn Dạ ho khan hai tiếng.

Thẩm Thiên Lăng nhanh chóng đem người đẩy ra, phi thường cơ trí! Kỳ thật nguyên bản hai người là ngồi trên cây xem bát quái, nhưng nửa ngày cũng chỉ nhìn thấy Mộ Hàn Dạ cùng Hoàng Đại Tiên ngươi ngôn ta ngữ nói chuyện, hoàn toàn không có bất cứ kịch tính nào, lại nghe không được nội dung cuộc đối thoại, vì thế liền cảm thấy nhàm chán, đơn giản nhảy lên mặt đất hoạt động gân cốt, thuận tiện hôn môi một chút.

Sao không nói chuyện lâu thêm một chút a! Thẩm Thiên Lăng trong lòng oán giận, chúng ta nguyên bản nghĩ sẽ lập tức kết thúc mà!

Mộ Hàn Dạ nói, “Tần huynh quả nhiên hảo hưng trí.”

Thẩm tiểu thụ oán niệm, có thể hiểu được đạo lý đối nhân xử thế hay không, không thể giả bộ không nhìn thấy được sao!

Hoàng Đại Tiên lại càng thêm tuyệt vọng, cư nhiên đã bắt đầu xưng huynh gọi đệ, quả nhiên lưu manh thiên hạ là một nhà a…

“Kết quả như thế nào?” Tần Thiếu Vũ rất bình tĩnh.

Mộ Hàn Dạ nói, “Tiểu Viễn nguyện ý cùng ta đến Truy Ảnh Cung ở tạm.”

Trên mặt Hoàng Đại Tiên tràn ngập nồng đậm khổ bức.

Thẩm Thiên Lăng đồng tình nhìn hắn một cái.

Tần Thiếu Vũ gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều. Sắc trời đã bắt đầu trở tối, lúc này nếu lại trở về Truy Ảnh Cung, chỉ sợ hơn nửa đêm mới tới được, bởi vậy Thẩm Thiên Lăng nói, “Không bằng chúng ta ở lại đây một đêm trước, sáng mai rồi trở về?”

Những người còn lại không nói gì, Hoàng Đại Tiên liền bắt đầu kịch liệt kháng nghị, “Không được!” Cái nơi quỷ quái này vừa lớn vừa trống trải, hạ nhân cũng không đến bốn người, buổi tối trừ bỏ tiếng chim hót thì không có âm thanh nào khác, hoàn toàn thích hợp để các loại thảm án phát sinh! Một người ở cũng thôi đi, bây giờ lại có thêm lưu manh thổ phỉ lúc nào cũng mơ ước mình đến đây, quả thật rất có cảm giác không an toàn.

Mộ Hàn Dạ như có chút suy nghĩ mà nhìn hắn.

“Chúng ta vẫn là trở về Truy Ảnh Cung đi.” Phía sau lưng Hoàng Đại Tiên run lên, cực độ không tin tưởng.

“Muốn về thì thỉnh tự tiện, sơn môn Truy Ảnh Cung tùy thời mở rộng.” Tần Thiếu Vũ nói, “Lăng nhi mỗi ngày đều phải ngủ đúng giờ, ta sẽ không mang y chạy hết một đêm.”

Mộ Hàn Dạ gật đầu, đối Hoàng Đại Tiên nói, “Nếu ngươi cố ý muốn về, vậy ta đành phải cùng đi.”

Hoàng Đại Tiên nghe vậy thiếu chút nữa bật khóc, ta muốn đi về chính là vì không muốn một mình ở chung với ngươi, còn đòi cùng nhau trở về sao! Cô nam quả nam đi giữa đêm, chỉ suy nghĩ một chút liền bị dọa đến tiểu ra, hoàn toàn chính là dấu hiệu gặp quỷ.

“Muốn chọn như thế nào?” Mộ Hàn Dạ vẫn chưa thúc giục, mà hỏi lại một lần.

“… Ta cũng ở lại sơn trang.” Hoàng Đại Tiên đưa tay chỉ một cái, “Nhưng ta muốn ngủ với ngươi.”

Mộ Hàn Dạ bình tĩnh đi hai bước, cản trước người Thẩm Thiên Lăng, sau đó vui vẻ nói, “Không thành vấn đề.”

Không thành vấn đề mới gặp quỷ a! Hoàng Đại Tiên rất muốn huy kiếm tự vận, đơn giản đi lên kéo Thẩm Thiên Lăng, “Ngươi đi theo ta.”

Thẩm tiểu thụ lại lần nữa vô tội trúng đạn, ta vì sao phải ngủ cùng ngươi, ta lại không quen ngươi a!

Tần Thiếu Vũ lạnh lùng nói, “Nằm mơ.”

Mộ Hàn Dạ nhẫn cười.

“Kỳ thật Thất Tuyệt Vương thực thiện lương a.” Thẩm Thiên Lăng mở mắt nói dối, “Vừa nhìn liền thấy phi thường thuần phác, nhất định sẽ không nửa đêm khi dễ ngươi.”

Hoàng Đại Tiên dùng biểu tình như bị sét đánh trúng nhìn y, loại ngôn ngữ này ngươi cùng có thể nói ra miệng?

“Ta cùng Lăng nhi đi nghỉ tạm trước.” Tần Thiếu Vũ mang theo Thẩm Thiên Lăng đi vào bên trong.

“Không được.” Hoàng Đại Tiên ngăn hai người lại, “Không thì ngươi ngủ với ra cũng được.”

“Vì sao?” Thẩm tiểu thụ nháy mắt liền nổi giận! Vì sao mỗi một hồ ly tinh đều muốn cùng nam nhân của ta ngủ, việc này thật sự là phi thường không xong.

Đáy mắt Mộ Hàn Dạ cũng có chút hàn ý.

Nháy mắt như làm tăng lên giá trị cừu hận, Hoàng Đại Tiên quyết định tự mình cắn lưỡi.

Tật xấu mỗi khi bị rối loạn đều khẩu bất trạch ngôn (nói không chọn lời) này khi nào mới sửa được a.

Nhìn mặt mũi Mộ Hàn Dạ, Tần Thiếu Vũ cũng không nhiều lời nữa, mang theo Thẩm Thiên Lăng đến chủ viện, lưu lại hai người bọn họ dưới tàng cây.

“Ta sẽ xem như vừa rồi cái gì cũng không nghe được.” Mộ Hàn Dạ nâng cằm hắn, “Chỉ là cách ăn nói này, ta không muốn nghe lần thứ hai.”

“Nếu ngươi dám cường bạo —— ”

“Ta sẽ không.” Mộ Hàn Dạ cắt ngang lời hắn, “Ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không.”

Trong thời gian ngắn cũng tốt a… Tuy rằng vẫn là nửa tin nửa ngờ, nhưng hôm nay thật sự đã phát sinh quá nhiều chuyện, trong khi vận tốc quay của đầu óc Hoàng Đại Tiên cực độ chậm chạp, cả người cũng không có tinh thần, thực không còn tinh lực cùng y khu tự (soi mói từng chữ). Mà Mộ Hàn Dạ thấy sắc mặt của hắn trở nên trắng bệch, hai mắt vô thần, cũng không tiếp tục bức bách, phân phó hạ nhân trong sơn trang thu thập một gian khách phòng cách vách Hoàng Viễn cho mình.

“Sẽ không gặp chuyện không may đi?” Thẩm Thiên Lăng ngâm mình trong dục dũng, có điểm vì Hoàng Viễn mà lo lắng.

“Sẽ không.” Tần Thiếu Vũ bưng mâm trái cây ngồi trên ghế nhỏ, “Mộ Hàn Dạ là người có chừng mực, nếu hắn muốn làm xằng làm bậy, Hoàng Viễn sẽ không an nhiên đến bây giờ.”

Thẩm Thiên Lăng há miệng.

Tần Thiếu Vũ thức thời bóc một quả nho uy qua.

Quả thực chính là đãi ngộ của Thái Hậu.

“Không nghĩ tới Hoàng Thượng sẽ đồng ý để Mộ Hàn Dạ tiến vào Sở quốc.” Thẩm Thiên Lăng nói, “Nghe nói năm đó Tây Nam Vương Đoạn Bạch Nguyệt muốn đến Vương Thành, đều bị Hoàng Thượng ngăn cản đủ đường.” Lần này sao lại đáp ứng nhanh như vậy.

“Ngươi lúc trước cũng từng nói qua, Hoàng Thượng không có khả năng không biết La Sát quốc lang tử dã tâm.” Tần Thiếu Vũ tiếp tục uy y ăn nho, “Mà Thất Tuyệt quốc là một quân cờ quan trọng để chấn nhiếp La Sát quốc, Hoàng Thượng cũng muốn sớm quen biết với Mộ Hàn Dạ. Lần này vừa lúc đối phương chủ động dang lên cửa, đổi thành bất cứ ai cũng sẽ biết thời biết thế.”

“Nói cũng phải.” Thẩm Thiên Lăng gật gật đầu, sau đó nhăn mặt một chút.

“Làm sao?” Tần Thiếu Vũ bị y chọc cười.

“Cắn nát một hạt nho.” Thẩm Thiên Lăng vẻ mặt đau khổ, “Thật chát.”

Tần Thiếu Vũ nghiêng qua hôn hôn, “Đâu có chát, rõ ràng chính là ngọt a.”

“Đừng nháo.” Thẩm Thiên Lăng tránh hắn, “Tiếp theo ngươi có kế hoạch gì?”

“Về tình lý, Truy Ảnh Cung đều không phải điểm mấu chốt.” Tần Thiếu Vũ dùng thảm lớn đem y ôm ra ngoài, “Ta tự nhiên sẽ có suy tính của mình, cũng không muốn đi chủ đạo bất cứ chuyện gì. Mặc kệ là Hoàng Thượng hay là Mộ Hàn Dạ, thậm chí là Thiên Phong cùng Diệp Cẩn, đều có quyền quyết định hơn Truy Ảnh Cung.”

“Lại phải chiến tranh sao?” Thẩm Thiên Lăng ngồi bất động, ngoan ngoãn để hắn lau tóc, “Cùng Chu Giác, còn có La Sát quốc.”

“Đối chiến với Chu Giấc nhất định sẽ triển khai, còn La Sát quốc lại không hẳn.” Tần Thiếu Vũ nói, “Ấn theo cục diện hiện thời để xem xét, Chu Giác chỉ đơn giản là một quân cờ của La Sát quốc, nếu có thể đem hắn giải quyết sạch sẽ, hơn nữa lại có Mộ Hàn Dạ uy hiếp ở giữa, sẽ khiến La Sát quốc thu hồi ý niệm không nên có trong đầu.”

“Nhưng Hoàng Thượng thì sao?” Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn, “Nay hắn đã biết La Sát quốc có phản ý, trong lòng tất nhiên sẽ như có một cây gai. Nếu tương lai có khả năng triệt để giải quyết Chu Giác, có thể thừa thắng xông lên, một đường huy quân Bắc thượng (tiến quân về phía Bắc) không?”

“Ngươi suy nghĩ nhiều.” Tần Thiếu Vũ ấn ấn mũi y, “Không có loại tình huống này đâu.”

“Vì sao?” Thẩm Thiên Lăng phi thường siêng năng.

“Từ xưa đến nay mặc dù là quân vương vĩ đại, cũng không thể triệt để giải quyết vấn đề biên cảnh.” Tần Thiếu Vũ nói, “Tất cả Hoàng đế đều muốn mở mang diện tích lãnh thổ của mình, cho nên mới có nhiều chiến loạn phát sinh như vậy.”

“Ân.” Thẩm Thiên Lăng nằm sấp trong ngực hắn, tìm tư thế thoải mái, “Tiếp tục nói.”

“Nhưng tham dục là một chuyện, trách nhiệm lại là một chuyện khác, đại trách nhiệm của quốc quân là để dân chúng an cư lạc nghiệp, mà không phải khiến bọn họ lâm vào chiến hỏa phân tranh.” Tần Thiếu Vũ giúp y đem tóc rối vuốt thẳng, “Cho nên mặc kệ là Sở Uyên, Mộ Hàn Dạ hay là La Sát Vương, đều biết chỉ có thể dưới hai loại tình huống mà chủ động khởi xướng chiến tranh, một là quốc thổ đã bị ăn mòn, cho nên không thể không chiến; hai là nước láng giềng đang nội loạn đoạt quyền, cho nên không cần tốn nhiều sức liền có thể được chia một chén canh, không công đoạt được.”

Thẩm Thiên Lăng gật đầu, đáy mắt bị ánh nến chiếu ra quang mang nhỏ vụn.

“Cho nên tương lai nếu chuyện Chu Giác có thể thuận lợi giải quyết, quan hệ giữa Sở quốc và La Sát quốc cũng sẽ khôi phục giống như lúc trước.” Tần Thiếu Vũ nói, “Cùng cho nhau hy vọng nên ai cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, thẳng đến khi đối thủ xuất hiện một sơ hở.”

“Làm Hoàng Thượng thât là mệt.” Thẩm Thiên Lăng chỉ là nghe qua một chút đã thấy đau đầu.

“Lại cố tình có rất nhiều người thích.” Tần Thiếu Vũ ôm hắn nằm thật tốt, “Đừng nói mấy chuyện này, hảo hảo nghỉ ngơi.”

“Cảm thấy về sau sẽ xuất nhiều nhiễu loạn.” Thẩm Thiên Lăng đưa tay xoa xoa hai má hắn.

Tần Thiếu Vũ cười nói, “Đau lòng vì ta?”

“Hoàn toàn không có.” Thẩm Thiên Lăng mạnh miệng.

Tần Thiếu Vũ kề sát mặt hôn hôn y, “Yên tâm, ta sẽ không chịu thiệt đâu.”

“Tất nhiên không thể chịu thiệt.” Thời khắc mấu chốt, Thẩm tiểu thụ biểu hiện ra đầy đủ đặc chất của Truy Ảnh Cung, “Nhưng phải chiếm tiện nghi!” Bởi vì như thế mới có lời.

Tần Thiếu Vũ cười ra tiếng, phiên thân ôm chặt y, “Ân, không chịu thiệt còn phải chiếm đại tiện nghi.”

Đôi môi tương thiếp, giống như mật đường tan chảy, Thẩm Thiên Lăng khẽ nhắm mắt lại, lông mi có chút run rẩy.

Tần Thiếu Vũ tay trái kéo ra đai lưng của y, thuận tiện cắn cắn vành tai khéo léo kia một chút, “Muốn đúng không?”

“Không cần.” Thẩm Thiên Lăng một ngụm cự tuyệt. Vì sao luôn nghĩ tới mấy cái tư thế kỳ kỳ quái quái đó.

“Làm một lần.” Tiếng nói của Tần Thiếu Vũ phi thường gợi cảm.

Thẩm Thiên Lăng: …

“Ngoan.” Tần Thiếu Vũ đưa y ôm đến bên bàn.

Liền nói không nên xem mấy loại sách loạn thất bát tao gì đó a. Thẩm tiểu thụ trong lòng yên lặng thổ tào, sau đó chống bàn ngoan ngoãn nằm úp sấp.

Tần Thiếu Vũ ôn nhu giúp y làm chuẩn bị.

“Ngươi phải nhẹ một chút.” Thẩm Thiên Lăng dặn dò, “Cũng không cho giữa chừng lại đem ta trói lại, không cho ăn mấy thứ xuân dược kỳ kỳ quái quái đó.” Quả thực biến thái.

“Hảo.” Tần Thiếu Vũ vui thích gật đầu, động tác trên tay càng thêm ôn nhu.

Chỉ nói không thể ăn, chưa nói không thể dùng a…

Nửa nén hương sau.

Thẩm tiểu thụ hai mắt rưng rưng, nằm trên bàn khó nhịn cắn môi dưới.

“Ân?” Động tác Tần Thiếu Vũ không nhanh không chậm.

“Ngươi lại khi dễ ta.” Thanh âm Thẩm Thiên Lăng giống tiểu miêu —— tuy rằng y thật sự rất bi phẫn, nhưng toàn thân mềm nhũn, căn bản rít gào không ra tiếng, hoàn toàn chính là dục cự hoàn nghênh (muốn cự tuyệt còn nghênh đón)! !

“Ta sao bỏ được.” Tần Thiếu Vũ cúi người hôn y, “Muốn cho Lăng nhi thoải mái.”

Thẩm Thiên Lăng hô hấp dồn dập, vòng eo cũng bất giác nâng lên.

“Gọi tướng công.” Tần Thiếu Vũ hạ xuống hai má hắn từng nụ hôn vụn vặt, lại không đồng ý cho thêm nhiều thỏa mãn, thậm chí còn có xu thế muốn buông ra.

Đây chính là sở thích quái gở a…

Thẩm tiểu thụ lại thỏa hiệp, nội tâm vừa rối rắm vừa bi phẫn, ngón tay cũng nắm chặt khăn trải bàn.

Sớm biết thế không bằng ta đi ngủ cùng Hoàng Đại Tiên.

Thế giới này thật sự là quá tối tệ.

Phòng bên này sắc liên miên, khách viện bên kia lại phi thường khổ bức. Mặc dù Mộ Hàn Dạ đã đồng ý sẽ không quấy rầy nhiều hơn, nhưng chỉ vừa nghĩ đến người kia đang ở ngay cách vách, Hoàng Đại Tiên liền cảm thấy thập phần cần phải đi tiểu, hoàn toàn không có bất cứ cảm giác buồn ngủ nào, lại không dám châm nến, đành phải ở trên giường lăn qua lộn lại như bánh nướng áp chảo.

Nội lực Mộ Hàn Dạ cao cường cỡ nào, sao lại không biết hắn khó chịu thật lâu. Nghe cách vách vẫn còn có tiếng vang, y đơn giản lấy ra một thanh sáo bạch ngọc, phiên thân lên nóc nhà chậm rãi thổi sáo.

Tiếng sáo xa xăm truyền đến phương xa, trong đêm đen rất có một phen ý cảnh.

Nhưng Hoàng Đại Tiên lại hoàn toàn cảm thụ được.

Sau khi Mộ Hàn Dạ thổi xong thủ khúc thứ ba, hắn cũng thuận lợi đi nhà xí lần thứ sáu.

Còn tiếp tục như vậy, nhất định sẽ tai nạn chết người a. . .

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.