Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 28: Cảm giác như thấy hồ bằng cẩu hữu!




“Vì sao phải buổi tối mới nói?” Thẩm Thiên Lăng vừa nghe liền bắt đầu cảnh giác, đừng nói là lại muốn dùng hôn nhẹ hoặc mấy thứ kỳ kỳ quái quái gì đó để đổi nha, ta nhất định sẽ không đáp ứng!

“Bởi vì hiện tại phải hảo hảo dùng cơm.” Tần Thiếu Vũ ôm lấy y, mượn khinh công lao về phía sơn đạo.

Vào ban đêm, Mộ Hàn Dạ quả nhiên đã dẫn người đến Truy Ảnh Cung, không chỉ mang đến băng ngọc lúc trước Thiết Đầu Lão Tam từng đáp ứng, thậm chí còn đưa thêm một ít đặc sản đại mạc cho Thẩm Thiên Lăng, ngay cả Mao Cầu cũng được một chuỗi sa hồ bạng châu(bạng châu: trân châu, ngọc trai).

Tiểu Phượng Hoàng thực vừa lòng, đeo ở trên cổ không ngừng xem xét. So với sức nặng các loại ngọc bình thường, bạng châu đại mạc phải nhẹ hơn rất nhiều, bởi vậy cũng không cần phải lo lắng sẽ bị ngọc đè nặng đến mức chúi đầu xuống đất! Hơn nữa nó vừa sáng bóng vừa oánh nhuận, dưới ánh nến tỏa ra hào quang rực rỡ, vô cùng lưu quang dật thải (tỏa ra nhiều màu sắc).

“Chíp!” Mao Cầu say mê, bính bính khiêu khiêu trở về ổ chăn mềm mại, vừa lòng ngã đầu xuống, quả thật rất đẹp nga!

“Nói đi.” Thẩm Thiên Lăng sau khi tắm rửa xong, vừa lên giường liền giục Tần Thiếu Vũ.

“Dù thế gian có nhiều mĩ nhân hơn nữa, ta cũng chỉ muốn một mình Lăng nhi.” Tần cung chủ nói phi thường lưu loát.

Thẩm Thiên Lăng sửng sốt một chút, “Cái gì?”

Tần Thiếu Vũ buồn bực, “Chẳng lẽ không phải bảo ta nói tình thoại hay sao? Hay là lần này ngươi muốn nghe tình thi (thơ tình)?”

Ta là muốn nghe ngươi nói nội dung cuộc trò chuyện của ngươi với Mộ Hàn Dạ, ai bảo ngươi nói tình thoại ! Thẩm Thiên Lăng giận a, “Nhanh, không được cố ý chuyển đề tài!”

Tần Thiếu Vũ bật cười, cùng y mười ngón giao nhau nói, “Hãn huyết bảo mã cùng Hoàng Đại Tiên đều không tính là vấn đề lớn, ta nói tương lai sẽ có phiền toái, là chỉ Bích Tuyền Tỳ .”

“Bích Tuyền Tỳ ?” Thẩm Thiên Lăng khẽ nhíu mày, “Vậy vì sao ngươi phải lưu nó lại Truy Ảnh Cung?” Nếu chính chủ cũng đã tìm đến đây, hẳn phải trả nó về mới phải.

Mặc dù trả lại Thất Tuyệt quốc, nhưng tương lai nếu có gặp chuyện không may, chỉ sợ Truy Ảnh Cung cũng vô pháp không quan tâm đến.” Tần Thiếu Vũ nói, “Lưu lại vật ấy, ít nhất tương lai vạn nhất có vấn đề gì, quyền chủ động cũng nằm trong tay chúng ta.”

“Có ý gì?” Thẩm Thiên Lăng không nghĩ cũng loạn.

“Dùng hôn nhẹ để đổi.” Tần Thiếu Vũ nói.

Thẩm Thiên Lăng: …

Cái loại sở thích kỳ quái này làm sao mới có thể bỏ a!

Tần Thiếu Vũ nghiêng thân chế trụ y, ôn nhu đặt nụ hôn lên cánh môi mềm mại kia.

Địch ta lực lượng cách xa, Thẩm Thiên Lăng đành phải ngoan ngoãn phối hợp, sau một lúc lâu mới đẩy hắn ra, “Hôn xong, tiếp tục nói.”

Tần Thiếu Vũ nói, “Một cái hôn một chữ.”

“Ta đây chẳng lẽ phải hôn đến sang năm sao!” Bởi vì cố sự này vừa nghe đã biết là rất dài a! Thẩm Thiên Lăng giận, “Nói đi!”

Tần Thiếu Vũ bật cười, lại duỗi tay nhéo nhéo cái bụng nhỏ của y, rồi mới đưa người ôm vào lòng, đem chuyện hôm nay chậm rãi nói cho y nghe.

La Sát quốc ở phía Bắc lang tử dã tâm (dã tâm như sói), đối với ngàn dặm ốc thổ Sở quốc đã mơ ước từ lâu. Mà sở dĩ vẫn án binh bất động, thứ nhất là vì không biết binh lực sâu cạn của Sở quân, thứ hai là vì ở giữa La Sát quốc và Sở quốc, còn cách một Thất Tuyệt quốc. Tuy nói quốc thổ của Thất Tuyệt quốc cũng không quá rộng rãi, nhưng lại ở nơi cần phải đi qua, La Sát quân nếu muốn tiến vào Sở quốc, tất nhiên phải thông qua quốc cảnh của Thất Tuyệt quốc.

“Ta đã xem qua bản đồ, địa vực lớn nhỏ của La Sát quốc sợ là có thể hơn cả mấy chục Thất Tuyệt quốc.” Thẩm Thiên Lăng khó hiểu, “Không thể cường công?”

“Không phải không thể, hẳn là không dám.” Tần Thiếu Vũ nói, “Tuy nói hôm nay ta vẫn chưa cùng Mộ Hàn Dạ so chiêu, nhưng theo đường đi nước bước có thể nhận ra, y hiển nhiên là cao thủ.”

“Một người là cao thủ thì sao?” Thẩm Thiên Lăng vẫn không nghĩ ra.

“Năm đó ta cũng một mình một người, mang theo ngươi từ mấy vạn phản quân ở Mạn Bắc đi ra đó.” Tần Thiếu Vũ xoa xoa mũi y.

Thẩm Thiên Lăng: …

Thiếu hiệp ngươi không cần chuyển hướng đề tài a.

“Một người võ công cao xác thực không tính là cái gì.” Tần Thiếu Vũ nói, “Bất quá Mộ Hàn Dạ ngoại trừ võ công cao cường,cách nói năng cũng không tầm thường, có thể thấy cách trị quốc không hề thua kém ai. Có thể bằng lực lượng bản thân chấn nhiếp đại quân La Sát quốc, tất nhiên phải có vài phần hơn người, đây cũng là lí do ta muốn đến Thất Tuyệt quốc nhìn thử.”

“Vậy Hoàng Thượng thì sao?” Thẩm Thiên Lăng hỏi, “Nếu La Sát quốc vẫn luôn lang tử dã tâm, Hoàng Thượng không có thể không cảm nhận được, huống hồ lần này bọn họ còn cùng Chu Giác nhấc lên quan hệ, vậy càng thêm không thể thoát thân.”

“La Sát quốc sở dĩ đáp ứng Chu Giác, cũng chỉ là muốn thử Sở Uyên một chút.” Tần Thiếu Vũ nói, “Dù sao thả ra một kẻ ngu xuẩn làm quân tiên phong nơi nơi xông xáo trước, bản thân cũng sẽ giảm bớt được rất nhiều chuyện.”

Thẩm Thiên Lăng lập tức ở trong não vẽ ra cảnh tượng đám tiểu nhân đứng vây thành một vòng tròn đấu đá lung tung, vì vậy mà không phúc hậu cười ra tiếng.

“Tiểu trư.” Tần Thiếu Vũ cúi đầu hôn nhẹ lên mặt y, đáy mắt cũng có chút ý cười ôn nhu.

“Vậy đây chính là chuyện giữa Hoàng Thượng, La Sát quốc, Chu Giác cùng Thất Tuyệt quốc.” Thẩm Thiên Lăng ôm cổ hắn, “Có liên quan gì đến chúng ta?”

“Cho dù chúng ta mặc kệ, Sở Uyên cũng sẽ tự mình tìm tới cửa.” Tần Thiếu Vũ nói, “Huống chi nghe lời nói của Mộ Hàn Dạ, Chu Giác lần này đã tìm không ít môn phái hạng ba trong giang hồ giúp đỡ, đến lúc đó Thiên Phong cùng Diệp Cẩn cũng phải nhúng tay, mặc kệ là công hay tư, ngươi ta há có thể ngồi yên không quan tâm.”

“Nói cũng phải.” Thẩm Thiên Lăng thở dài, “Nghe một chút liền đau đầu.”

“Không tính là đại sự gì.” Tần Thiếu Vũ đặt trán mình lên trán y, “Chuyện nói xong rồi, hảo hảo nghỉ ngơi.”

“Sớm biết như thế, còn không bằng mang ngươi trở về thế giới trước kia của ta.” Thẩm Thiên Lăng bĩu môi, “Ta có thể kiếm tiền, ngươi cứ ở nhà cái gì cũng không cần làm, liền có thể ăn no uống đủ!” Thật sự là phi thường lý tưởng.

Tần Thiếu Vũ cười ra tiếng, đem y gắt gao ôm vào trong lòng.

Trong núi màn đêm yên tĩnh, nguyệt quang ôn nhu như nước.

Một đêm mộng đẹp.

Sáng sớm ngày hôm sau, hai người liền bị tiếng chíp chíp của Mao Cầu đánh thức, Thẩm Thiên Lăng dụi dụi mắt chống thân ngồi dậy, chỉ thấy Mao Cầu lại đứng trước gương mặt, đang say sưa thưởng thức vòng ngọc trên cổ, đôi mắt tiểu hắc đậu rất hưng phấn.

“Lại đây…” Thẩm Thiên Lăng vô lực kéo nó ngồi chổm hổm trước ngực mình, “Thượng cổ linh thạch cũng chỉ chơi đùa, sao lại đối với chuỗi hạt tử này cảm thấy hứng thú như thế.” Không có chút tiền đồ.

“Sẽ đổi màu.” Tần Thiếu Vũ giải thích.

“Ân?” Thẩm Thiên Lăng nghe vậy lại nhìn thoáng qua, quả nhiên phát hiện viên ngọc đêm qua vốn dĩ màu trắng, mà bây giờ dưới ánh nắng chiếu xuống đã chuyển thành màu vàng ánh kim, rất xứng với lông tơ trên người Tiểu Phượng Hoàng.

“Vô giá.” Tần Thiếu Vũ nói, “Mộ Hàn Dạ cũng tính là hào phóng.”

“Đáng giá như vậy.” Thẩm Thiên Lăng giật mình.

“Tặng cho con ta, tất nhiên không thể là tục vật.” Tần Thiếu Vũ nói đến đương nhiên.

Thẩm Thiên Lăng thấp giọng nói, “Nhưng hắn lại đưa cho ta một hộp mứt táo, còn có ba dây lạp xưởng.” Vì sao lại có chênh lệch lớn như vậy.

Tần Thiếu Vũ bật cười, “Đây cũng là điểm ta nói y thông minh, đưa cho con kỳ trân dị bảo, tỏ vẻ thành tâm muốn kết giao bằng hữu; tặng cho ngươi đặc sản đại mạc, thứ nhất là vì cấp bậc lễ nghĩa, thứ hai cũng là vì sợ ta ghen.”

Thẩm Thiên Lăng: …

Có thể biết cách đối nhân xử thế một chút hay không.

“Cung chủ.” Hạ nhân ngoài cửa nói, “Khách nhân đã rời giường .”

“Chúng ta cũng rời giường đi.” Tần Thiếu Vũ ôm Thẩm Thiên Lăng ngồi dậy, “Đi đến Ánh Hà Sơn Trang.”

“Tần huynh, Thẩm công tử.” Đợi khi hai người đến thực phòng, Mộ Hàn Dạ đã đợi sẵn ở đó.

“Chíp!” Mao Cầu đối với người đã đưa cho mình chuỗi ngọc cũng rất có hảo cảm, vì thế cúi đầu đối y tỏ vẻ hữu hảo một chút, thậm chí còn dùng đầu cọ cọ y.

Tư thế thật đáng yêu nga!

Thẩm Thiên Lăng: …

Chẳng có chút khí khái nào a.

“Chuỗi hạt tử này, cũng chỉ có Thượng cổ thần điểu mới xứng với nó.” Mộ Hàn Dạ cười nói, “Xem như là bảo kiếm tặng anh hùng.”

Mao Cầu ngửa đầu kêu chíp chíp, phi thường khí phách.

Thẩm Thiên Lăng buồn cười, ôm nó ngồi xuống bàn bên cạnh, “Đa tạ Thất Tuyệt Vương.”

“Công tử khách khí .” Mộ Hàn Dạ nói, “Huống hồ nếu không phải Tần cung chủ đại nghĩa thu lưu, chỉ sợ Hoàng Viễn đã sớm bị Tang Bạch Cốt gây thương tích, nhân tình lần này đừng nói chỉ là một chuỗi ngọc, cho dù ta có dâng lên hết kỳ trân dị bảo trong Thất Tuyệt quốc, chỉ sợ cũng chưa đủ.”

Thẩm Thiên Lăng: …

Vị đại ca này ngươi có cảm thấy rất khoa trương hay không a.

Tần Thiếu Vũ gật đầu nói, “Mộ huynh yên tâm, lời nói vừa rồi, ta nhất định sẽ tìm cơ hội còn nguyên chuyển đạt cho Hoàng Đại Tiên.”

Mộ Hàn Dạ cười to, “Đa tạ, ta đã nói Tần huynh rất hiểu ý người.”

Thẩm Thiên Lăng thản nhiên không nói gì, đây chính là cảm giác khi thấy hồ bằng cẩu hữu.

Dùng xong bữa cơm, ba người liền đi từ đường nhỏ xuống núi, giục ngựa một đường đi về phía Bắc. Tần Thiếu Vũ thay Hoàng Đại Tiên an bài ở một nơi cực kỳ bí mật, nhưng đường xá cũng không phải rất xa xôi, trên đường đi một chút rồi dừng một chút cũng chỉ mất ba canh giờ là đến. Bên trong tầng tầng dãy núi thấp thoáng một tòa sơn trang tinh xảo, ở trong sương mờ buổi sớm đặc biệt xa hoa lộng lẫy.

“Ta cùng với Lăng nhi sẽ không vào giúp vui.” Tần Thiếu Vũ nói, “Mộ huynh tự nhiên.”

Mộ Hàn Dạ gật gật đầu, “Yên tâm, chuyện đáp ứng ngươi ta sẽ không quên, một sẽ không bắt buộc hắn bất cứ chuyện gì, hai sẽ không động thủ với hắn.”

“Ta tất nhiên tin tưởng.” Tần Thiếu Vũ nói, “Bằng không cũng sẽ không mang ngươi tới đây.”

Mộ Hàn Dạ mỉm cười, xoay người bước vào tòa sơn trang.

Thẩm Thiên Lăng thoáng tiếc nuối, bởi vì mỗi người đều có thiên tính bát quái, cho dù là nhân vật chính của mấy chuyện bát quái cũng không ngoại lệ.

Tần Thiếu Vũ ôm ngang lấy y, thả người nhảy lên một cây đại thụ, xuyên thấu qua tầng tầng chạc cây (cành cây) xum xuê, vừa vặn có thể nhìn thấy Hoàng Đại Tiên đang ở trong viện hóng mát.

“Nếu đổi lại là ngươi thì sao?” Thẩm Thiên Lăng hỏi, “Ta không muốn đi theo ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”

“Ngươi sẽ không muốn đi theo ta sao?” Tần Thiếu Vũ hỏi lại.

Cũng không phải không có khả năng a! Thẩm Thiên Lăng giận, loại nhãn thần mười phần nắm chắc này là có ý gì, ta hoàn toàn có khả năng di tình biệt luyến a, vô cùng hoa tâm a.

Tần Thiếu Vũ cười nhẹ, nghiêng qua hôn nhẹ lên cánh môi y.

Bên trong tiểu viện gió lạnh từng cơn, Hoàng Đại Tiên nằm ngủ trên ghế dựa, thích ý nâng lên một chân, một bên ngắm mây một bên lắc lư.

Sau đó hắn liền nhìn thấy ở phía trên đột nhiên xuất hiện một gương mặt!

Đột-nhien-xuất-hiện-một-gương-mặt!

Hù chết cha ta đó a!

“A! ! ! ! ! !” Hoàng Đại Tiên như trong dự kiến mà thét khàn cả họng.

Tuy rằng khoảng cách có chút xa, nhưng Thẩm Thiên Lăng vẫn bị chấn một chút.

Kêu đến như vậy cũng có chút quá khó nghe a.

Như vậy còn có thể thích, nhất định là chân ái rồi!

“Nhìn thấy bổn vương liền cao hứng như thế sao?” Mộ Hàn Dạ tựa tiếu phi tiếu.

Hoàng Đại Tiên nhảy dựng lên, trối chết kéo lại ngoại bào.

Kết quả dĩ nhiên là không thể chạy trốn.

Không chỉ là không thể chạy trốn, còn bị người nào đó kéo vào trong lòng!

“Biên giả thân phận cũng thôi đi, không nghĩ tới ngay cả mặt cũng là giả.” Mộ Hàn Dạ nâng cằm hắn lên, “Bất quá vừa lúc, không cái mặt rỗ chướng mắt kia, nhìn qua thật người thích.”

“Tần Thiếu Vũ! ! ! ! ! !” Hoàng Đại Tiên bi phẫn, nhất định là tên phiến tử (lừa đảo) ngươi a!

“Cửu biệt trùng phùng (lâu rồi mới gặp lại), cư nhiên gọi tên nam nhân khác.” Mộ Hàn Dạ chậc chậc, đáy mắt có chút tà khí, “Không hiểu chuyện như thế, coi chừng bổn vương sẽ mất hứng nga.”

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.