Xuyên Đến Cuộc Sống Khổ Bức Của Giáo Chủ Ma Giáo

Chương 10




Ân Tử Mạch nhìn Cố Thừa, thần sắc như thường, không vì bị người ta kêu thành ngốc mà thẹn quá hóa giận, phi thường có tính trầm ổn của một vị võ lâm minh chủ, nên vỗ tay khen ngợi 1 phen.

Hỏi thăm rõ ràng được chân tướng, niệm tình Lạc Tím môn không giết người phóng hỏa, Cố Thừa giải huyệt đạo, đang tính cảnh cáo họ lần sau không được bắt thanh niên trai tráng, đột nhiên từ cửa sổ bên kia một làn khói cực kì khó ngửi xuất hiện.

Ân Tử Mạch không kịp phản ứng, liền cảm thấy mặt mũi nóng lên sau đó có người đưa tay bịt mũi hắn.

Hắn mở to mắt, ở trong làn khói mơ hồ nhìn được người này là Cố Thừa.

Lòng bàn tay Cố Thừa ấm áp, Ân Tử Mạch không được tự nhiên mà đỏ mặt.

Khói đặc tan hết, nam tử cùng nữ tử kia đều không thấy.

Cố Thừa buông tay, đuổi theo xem xét một phen, bên ngoài đã không còn người, hẳn là được vị Tím cơ trong miệng bọn họ cứu đi.

Trở lại phòng một lần nữa, Cố Thừa dùng kiếm chém đứt xích sắt trên người Ân Tử Mạch, người của Thương Sơn phái, hai vị Triệu Xuyên cùng Dương Long bị nhốt ở chỗ này cả ngày, sắc mặt tái nhợt có vẻ cực kì suy yếu.

Cố Thừa khẽ nhíu mày nói: "Các ngươi có thể tự mình trở về được không?"

Triệu Xuyên gật gật đầu, nói: "Không biết các vị là đại hiệp phương nào, có thể lưu lại cho chúng ta một cái danh hào hay không, phần ân tình này, chờ Triệu mỗ trở về cùng gia phụ nói lại, sau đó sẽ hảo hảo báo đáp.

Cố Thừa đưa tay sờ sờ mặt, sau đó dùng sức kéo, lộ mặt thật.

Triệu Xuyên cùng Dương Long sửng sốt, sau đó quỳ trên mặt đất cảm kích nói: "Đa tạ Cố minh chủ cứu giúp!"

Cố Thừa xua tay nói: "Việc của các ngươi là như thế nào?"

Triệu xuyên cùng Dương Long, sắc mặt hai người tức khắc đủ mọi màu sắc mà biến hóa rất là xuất sắc.

Vị trí của Thương Sơn phái hẻo lánh, nằm ở phía Tây Nam, quanh mình đều là núi lớn, thỉnh thoảng mới ra ngoài giao lưu một chuyến. Hai người đều là thanh niên huyết khí phương cương, mới tới Tần Hoài Hà liền bị nơi xa hoa truỵ lạc này hấp dẫn, lại thấy nơi này thanh lâu san sát, ca nữ dáng người quyến rũ, tâm tư không khỏi có chút lung lay, thừa dịp buổi tối mọi người đều đã ngủ, muốn đến thanh lâu đi dạo.

Kết quả là một lần đi dạo lại xảy ra việc này.

Chuyện mất mặt như vậy làm hai người không khỏi ấp úng, Cố Thừa đại khái cũng có thể đoán tám chín phần mười, thấy hai người sắc mặt phức tạp không chịu mở miệng tiếp, cũng không có hỏi nhiều hơn.

"Ngươi không sao chứ?" Cố Thừa không quản Triệu Xuyên cùng Dương Long, đi đến trước mặt Ân Tử Mạch, hỏi.

Trong đầu Ân Tử Mạch hiển giờ chỉ còn suy nghĩ "Cố Thừa vừa rồi dùng tay giúp hắn chặn khói độc, Cố Thừa vừa rồi dùng tay giúp hắn chặn khói độc, Cố Thừa vừa rồi dùng tay giúp hắn chặn khói độc" một dòng này viết hoa bôi đậm!

Hắn vẻ mặt mờ mịt nhìn Cố Thừa.

Cố Thừa ho khan một tiếng, nói: "Vừa rồi kia cỗ khói đặc kia có độc, ngươi không có nội lực, hít vào không tốt cho thân thể."

Đây là đang giải thích vì sao vừa rồi hắn che miệng cùng mũi cậu sao.

Ân Tử Mạch dại ra gật gật đầu: "Nga."

Cố Thừa: "......" Vì cái gì lại phát ngốc rồi?

"Dọa ngươi sợ?" Cố Thừa cười nhẹ một tiếng, nói.

Ân Tử Mạch tức khắc tỉnh táo lại, trừng lớn mắt nói: "Mới không có a!"

Tuy rằng nhân sinh lần đầu tiên bị người ta dùng xích sắt trói tay chân còn bịt mắt, nhưng có một đồng đội như thần ở bên người thật sự không có một chút sợ hãi nào được chứ!

Hắn chỉ là đang lo lắng cho tương lai của hắn mà thôi!

Một ngày nào đó đồng đội như thần này biến thành kẻ thù thì chính là bi kịch nhân sinh a!

Ân Tử Mạch khổ sở nghĩ, đến lúc đó Cố Thừa có phải chỉ cần dùng một tay là có thể nghiền hắn thành cám!

Cố Thừa cười cười, nói: "Không có việc gì là tốt rồi. Chúng ta trở về đi, hiện tại trở về còn có thể ngủ tiếp."

Ân Tử Mạch dùng sức gật đầu, đêm nay lăn lộn một trận, hắn thật sự đã mệt rồi, phần cổ bị kia tráng hán đập một chưởng bổ trúng hiện tại vẫn còn đau, bây giờ hắn chỉ muốn trở lại khách điếm ngủ một giấc.

Hắn muốn đứng lên, nhưng hai chân lại mềm nhũn, thiếu chút nữa thì té ngã.

Cố Thừa duỗi tay đỡ lấy hắn, khẽ nhíu mày: "Làm sao vậy?"

Ân Tử Mạch thành thành thật thật mà nói: "Có thể là bị trói lâu, trên đùi không có chút sức, đầu cũng có chút đau."

Cố Thừa kéo tay hắn qua, chau mày: "Mạch tượng sao lại loạn như vậy? Thân thể làm sao thế, trong cơ thể hàn khí quá nhiều."

Ân Tử Mạch vẻ mặt khổ sở nhìn về phía hắn, đại ca ngươi thật sự, thật sự là lợi hại, chỉ một câu có thể chỉ ra điểm mấu chốt của vấn đề.

Nếu không phải trong cơ thể này có hàn khí, hắn hiện tại đang ở Huyền Thiên Giáo thoải mái dễ chịu làm giáo chủ!

Cố Thừa bị vẻ mặt của hắn chọc cười, sờ sờ đầu hắn, nói: "Sao lại bày ra vẻ mặt khổ sở như vậy?"

Ân Tử Mạch nghiêm túc nói: "Có thể là không được ngủ."

Cố Thừa cười lắc đầu, nói: "Vậy, nhanh chóng trở về thôi."

Vài người cùng nhau đi ra ngoài, Triệu Xuyên cùng Dương Long rất nhanh đã dùng khinh công biến mất vào trong bóng đêm.

Ân Tử Mạch: "......"

Thời đại không có xe taxi này, chỉ có thể dựa vào khinh công hoặc dựa vào xe ngựa thật khổ!

Mà Tả hộ pháp cùng tam Đường chủ vẫn luôn chờ trên nóc nhà, thấy Ân Tử Mạch an toàn mà cùng Cố Thừa đi ra, lập tức cũng biến mất vào trong bóng đêm.

Ân Tử Mạch: "......"

Hắn chớp chớp đôi mắt nhìn Cố Thừa.

Cố Thừa cười khẽ, biết rõ còn cố hỏi: "Ân?"

Ân Tử Mạch: "Vị anh hùng này, ngươi biết phụ cận, chỗ nào có ngựa hoặc xe ngựa không?"

Cố Thừa mở quạt xếp ra, nhẹ nhàng lay động, cười nói: "Đã khuya như này, nơi nào còn có xe ngựa."

Vậy trời cũng đã khuya rồi, ngươi giơ quạt ra quạt làm cái gì!

Không có xe ngựa cũng không có ngựa, hắn một thân không có nội lực làm sao có thể trở về?!

"Ngươi bồi ta về sao?" Ân Tử Mạch khổ sở hỏi.

Cố Thừa thu quạt xếp, dùng quạt gõ gõ lòng bàn tay, như đang tự hỏi một phen, nói: "Đi đường quá chậm, trở về thì trời đã sáng."

Ân Tử Mạch biểu tình tức khắc càng khổ sở.

Cố Thừa đem quạt xếp cắm ở bên hông, hắn cúi đầu nhìn về phía Ân Tử Mạch, cười nói: "Không có xe ngựa cũng không có ngựa, nhưng có ta a."

Ân Tử Mạch: "......"

Hắn trừng lớn mắt nhìn về phía Cố Thừa.

Đm, vị anh hùng này, nếu ngươi sinh ra ở hiện đại thì chính là một cao thủ tán gái a, câu buồn nôn như vậy mà cũng có thể nói ra!

Cố Thừa cười nói: "Thấy thế nào?"

Ân Tử Mạch nuốt nuốt nước miếng, nói: "Ngươi bồi ta?"

Cố Thừa: "Bằng không ta đi trước, ngươi cứ từ từ?"

Ân Tử Mạch lập tức bổ nhào đến trên lưng hắn, gắt gao bám không buông tay.

Loại thời điểm này, không cần so đo thân là một nam nhân lại bị một nam nhân bồi! Phải nhanh chóng dùng sức ôm đùi không buông tay! Bằng không trời đã khuya còn phải trở về một mình, còn không bằng cho hắn một đao!

Cố Thừa khóe miệng khẽ nhếch, không tiếng động mà cười, vọt người nhảy lên, Ân Tử Mạch chỉ cảm thấy một trận gió nghênh diện đánh tới, mang theo hơi lạnh lẽo của đêm hè, thật là sảng khoái.

Lúc này không giống như khi lướt qua Tần Hoài Hà, Ân Tử Mạch ghé vào trên lưng Cố Thừa, cách xiêm y cảm thụ được rõ ràng độ ấm trên người hắn.

Hắn đánh giá tóc Cố Thừa, dùng thái độ khoa học nghiên cứu một phen, cuối cùng đưa ra kết luận, người của thời đại này quả nhiên đều có được một đầu tóc vừa đen lại vừa dài.

"Trước kia chưa từng trải qua loại việc như thế này?" Cố Thừa hỏi.

Ân Tử Mạch lắc đầu, nhưng ngay sau đó ý thức được hắn nhìn không tới, liền nói: "Không có."

Cố Thừa cười nói: "Thật sự là không sợ hãi?"

Lúc này, Ân Tử Mạch phi thường nhanh chóng đáp: "Kỳ thật có một chút, nhưng nghĩ đến ngươi có võ công cao cường, liền không sợ hãi." Nhất định phải nắm chặt mỗi một cơ hội vuốt mông ngựa!

Hơn nữa......

Ân Tử Mạch ho khan một tiếng: "Có ngươi ở đó." Học đến đâu dùng đến đó, rất thông minh!

Cố Thừa: "Không sợ ta mang ngươi đi bán sao?"

Ân Tử Mạch trừng lớn mắt!

Tuy rằng Cố Thừa nhìn không tới, nhưng cũng có thể đoán được biểu tình lúc này của Ân Tử Mạch, tưởng tượng thấy Ân Tử Mạch trừng lớn mắt vẻ mặt ngươi đang trêu ta phải không, Cố Thừa liền cảm thấy rất vui, nói: "Lừa ngươi thôi."

Ân Tử Mạch: "......" Vị đại hiệp này, ngươi thật sự trẻ con!

"Thời điểm ở thanh di viện, ngươi không phải đã uống rượu đã hạ thuốc sao? Sao còn có thể tỉnh như vậy?" Ân Tử Mạch tò mò hỏi.

Cố Thừa cười nói: "Muốn biết?"

Ân Tử Mạch dùng sức gật đầu.

"Đoán một chút."

Ân Tử Mạch: "...... Hay là đại hiệp nhà ngươi là dành bách độc bất xâm?!"

"Ân, thông minh."

Ân Tử Mạch: "......" Sát, bàn tay vàng này quả thực thô phá trời rồi!

Quả nhiên không thể so với người!

Một lát sau, Ân Tử Mạch lại hỏi: "Vừa rồi khói đặc tiến vào, nếu không phải ta kéo chân ngươi, ngươi có phải đã có thể bắt được bọn họ?"

Cố Thừa cười cười, không nói gì.

Nhưng Ân Tử Mạch đã biết đáp án.

Cố Thừa nếu thật sự bách độc bất xâm, như vậy cỗ khói đặc kia đối với hắn mà nói, căn bản là không có gì đáng sợ, lấy võ công của Cố Thừa, hoàn toàn có thể lao ra bắt được Tím cơ.

Nhưng trong nháy mắt kia, Cố Thừa lại lựa chọn cứu hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.