Vô Tận Kiếm Trang

Chương 7: Mời đi cùng




"Hắn là..."

Không cách nào che dấu kinh ngạc, làm cho mấy người cùng nhau lộ ra vẻ nghi hoặc, hiển nhiên biết Diệp Bạch cũng không có mấy người. Hắn hàng năm không ở trong tông, ngay cả chỗ ở cũng không giống người thường, một mình ở một nơi trên con đường hẻo lánh cách Diệp gia ngoại viện không xa. Hơn nữa hắn luôn làm việc gì cũng trầm lặng, không quá mức lộ diện chính mình, cũng không đồng dạng như những người khác, luôn ham làm những hành động kinh người. Chính vì như vậy nên mặc dù ở ngoại tông mấy năm, nhưng nhận thức hắn lại hầu như không có mấy người.

Trong năm người, chỉ có Diệp Lan là nghi hoặc trợn mắt, sau một lúc lâu mới có chút do dự nói: "Ta nhận ra hắn. Hắn gọi là Diệp Bạch, một năm rưỡi trước đạt tới Huyền khí thất tầng, ta ở Luyện Võ Các từng gặp qua một lần."

Nhất thời, mấy người khác cùng không khỏi lấy ánh mắt vô cùng quái dị nhìn về phía Diệp Lan, ngay cả ca ca Diệp Chân của nàng cũng không ngoại lệ. Diệp gia còn có một người như vậy, bọn họ thật đúng là không biết.

"Luyện Võ Các, hắn đi vào trong đó làm gì? Ngươi tại sao biết hắn?" Diệp Tang khó hiểu hỏi.

"Ta..." Diệp Lan trên mặt hơi hơi đỏ lên, nói: "Ta là đi tìm Diệp a di, Diệp a di là giảng sư kiếm thuật của Luyện Võ Các. Ngày đó hắn vừa lúc đi Luyện võ đường học tập trụ cột kiếm thuật, ta nghe Diệp a di đề cập qua hắn, tán dương hắn rất nhiều, cho nên mới nhận thức hắn..."

"Trụ cột kiếm thuật?" Nghe vậy, khuôn mặt Diệp Chân đám người liền trở nên vô cùng quái dị. Diệp Tang càng là nhất thời liền ha ha phá lên cười, trơ trẽn cười nói: "Hóa ra là một tên nghèo mạt rệp mua không nổi Huyền kỹ. Người như vậy, khó trách ta không biết. Nhận thức mới là kì quái, ha ha ha..."

Diệp Chân nghe vậy, trên mặt cũng liền lộ ra vẻ khinh thường.

Diệp gia Luyện Võ Các là địa phương dạng gì, mấy người này tự nhiên không có khả năng không biết. Ra vào nơi đó, đều là hạng người gia cảnh bần hàn, mua không nổi đê giai Huyền kỹ mới có thể bị buộc phải đi vào trong đó học tập mấy cái trụ cột vũ khí làm cho bọn họ chẳng thèm ngó tới. Mà những phú gia đệ tử như Diệp Chân, Diệp Tang đương nhiên là chưa bao giờ sẽ đi tới loại địa phương kia, khó trách bọn hắn không biết Diệp Bạch. Không chỉ vậy, bọn họ càng thêm khinh thường, không muốn cùng những đệ tử cần phải tiến đến Luyện Võ Các học tập trụ cột vũ khí có bất cứ quan hệ gì.

Người như vậy, một loại không có tiền đồ gì, tự nhiên cũng không đáng để mọi người kết giao. Trừ phi thiên phú cao, ngày sau có cơ hội tiến vào Huyền sĩ mới có thể được bọn họ coi trọng. Chỉ là, những người có thiên phú cao toàn bộ sớm đã được tuyển chọn vào nội tông. Không có thiên phú, lại không có bối cảnh, đồng thời cũng không có tài lực, người như vậy, trời sanh liền cùng Diệp Chân Diệp Tang bọn họ cách một trời một vực.

Chính vì như vậy, Diệp Tang nghe được Diệp Bạch cư nhiên đi học qua trụ cột kiếm kỹ, nhất thời liền ha ha phá lên cười, hiển nhiên không đem Diệp Bạch để ở trong lòng.

Một kẻ nghèo đến mức ngay cả Huyền kỹ đều cũng học không nổi, không đáng để người như hắn đi nhận thức.

Diệp Lan chần chờ nói: "Chỉ là, Diệp a di đã từng nói, kiếm pháp của hắn rất lợi hại, là kỳ tài kiếm thuật. Trong Luyện Võ Các, không ai là đối thủ của hắn."

Diệp Tang khinh thường cười nói: "Trụ cột kiếm pháp mà thôi, chẳng lẽ còn có thể luyện ra cái gì cao siêu?"

Diệp Lan nghe vậy, nhất thời ấp úng, không dám nói nữa.

Ở một bên, Diệp Phá vẫn ngưng thần nghe theo, bỗng nhiên chần chừ nhíu mày, nói: "Đợi một chút. Diệp Lan, ngươi mới vừa nói cái gì. Một năm rưỡi trước, hắn đã tiến vào Huyền khí thất tầng?"

Diệp Lan nói: "Đúng vậy, đây là Diệp a di nói, chắc chắn là không sai."

"Một năm rưỡi trước."

Diệp Phá, Diệp Chân, Diệp Bất Phàm ba người liếc nhìn nhau. Một năm rưỡi trước, Diệp Phá vẫn chỉ là lục tầng đỉnh. Diệp Chân, Diệp Lan, Diệp Bất Phàm càng chỉ có Huyền khí lục tầng trung cấp, thậm chí hạ cấp...

Một năm rưỡi trước, trong gia tộc, tên biến thái Diệp Bồng Lai cũng chỉ mới vừa tiến vào Huyền khí thất tầng.

Mặc dù Diệp Phá được xưng gia tộc ngoại tông Tam đại đệ tử đệ nhất nhân, nhưng một năm trước, thời điểm gia tộc đại bỉ, Diệp Bồng Lai còn đang ở Ám Nguyệt hạp cốc mạo hiểm, căn bản không có trở về. Sở dĩ như vậy, nên ngoại tông đệ nhất nhân mới rơi xuống trên tay Diệp Phá. Kỳ thật, tất cả mọi người đều hiểu được, đệ nhất nhân chân chính, từ trước đến nay là cái tên biến thái Diệp Bồng Lai kia. Bất quá, hắn cho tới hôm nay đã trực tiếp bị những ngoại tông đệ tử phân chia thành người không phải ở cùng một tầng thứ với bọn họ. Hôm nay, cư nhiên nghe được có người có tốc độ tu luyện có thể không thấp hơn hắn, sao không khiến mấy người này kinh ngạc?

Lúc này, ba người rốt cục nhịn không được hai mặt nhìn nhau. Mặc dù Huyền khí tu luyện nhanh cũng không tính là cái gì, nhưng một người ngay cả đê giai Huyền kỹ cũng mua không nổi, lại vẫn có thể tu luyện so với những phú gia đệ tử ăn vô số đan dược như bọn hắn còn muốn nhanh hơn, này nói lên điều gì?

Diệp Bất Phàm nhìn về phía Diệp Phá: "Người này, có thể gia nhập." Lập tức liền không nói thêm nữa, hai tay ôm cánh tay, vẫn như cũ một bộ dạng lạnh lùng, tích chữ như vàng.

Diệp Phá nghe vậy, ánh mắt một trận chớp động, nhìn về phía Diệp Bạch vẫn như cũ đứng ở trên sườn núi. Hắn sải bước đi tới, chắp tay nói: "Vị huynh đệ, xưng hô như thế nào?"

"Diệp Bạch." Diệp Bạch mặc dù nhìn thấy Diệp Phá hướng hắn đi tới, không rõ hắn qua tìm mình làm gì, nhưng bộ dạng cũng không có lảng tránh. Nghe được Diệp Phá hỏi, hắn liền lập tức chắp tay hồi đáp.

Thấy thế, Diệp Bất Phàm, Diệp Chân, Diệp Lan ba người cũng liền cùng nhau đi tới. Chỉ có cái tên gia hỏa không đầu óc là Diệp Tang vẫn như cũ vẻ mặt bất động nhìn theo bọn họ, thầm nghĩ không biết bọn họ tìm đến cái tên Diệp Bạch mà hắn xem ra căn bản sẻ không có giá trị kết giao để làm gì?

Diệp Phá nghe vậy, mặt tươi cười nói: "Hóa ra là Diệp Bạch huynh đệ. Tại hạ Diệp Phá, đây là "Ngân cung" Diệp Bất Phàm, hai vị này là "Hỏa Huyền giả" Diệp Chân, "Thủy Huyền giả" Diệp Lan huynh muội hai người. Người đứng ở kia chính là "Song đao" Diệp Tang!" Chỉ về phía bốn người nhất nhất giới thiệu.

Diệp Bạch nghe vậy liền chắp tay nói: "Hạnh ngộ, hóa ra là ngoại tông đệ nhất nhân. Không biết, Diệp Phá huynh tìm ta có chuyện gì?"

Nghe vậy, Diệp Phá trên mặt lộ ra một tia tự mãn, rồi lại cố ý khiêm tốn nói: "Đệ nhất nhân thì không dám. Diệp Bạch huynh đệ, năm người chúng ta, hai người là Huyền khí bát tầng, ba người là Huyền khí thất tầng, vừa lúc thiếu một người để có thể đi giết Hồng Thứu*. Không biết, Diệp huynh đệ có hứng thú đi cùng chúng ta hay không?"

Thấy Diệp Bạch chần chờ, hắn lập tức vỗ ngực cam đoan nói: "Diệp huynh đệ yên tâm, sáu người chúng ta đi cùng nhau, đối phó nhị giai trung cấp Hồng Thứu tuyệt đối không có vấn đề. Đến lúc đó, những thứ thu hoạch được sáu người chia đều. Ta cam đoan, đến lúc đó lấy được điểm cống hiến sẽ vượt qua tưởng tượng của ngươi. Phỏng chừng, ngươi một năm lợi nhuận, cũng chỉ bằng một nửa thu hoạch nếu đi cùng chúng ta. Thế nào, gia nhập đội của chúng ta đi!"

Hiển nhiên, hắn nghĩ đến, lấy thực lực của Diệp Bạch, lại một mình một người, hơn nữa ngay cả đê giai Huyền kỹ cũng mua không nổi, tự nhiên sẽ không có được bao nhiêu điểm cống hiến, chỉ có mấy chục điểm cũng nói không chừng. Bởi vì, ngoại tông không ít đệ tử liền là như vậy. Ở Diệp gia ngoại tông, có chút đệ tử sợ chết cũng chỉ có thể làm công việc quét rác các loại bã thuốc, làm một chút việc vặt vãnh để đổi lấy điểm cống hiến. Người như vậy, một năm trôi qua có thể có được hơn mười điểm điểm cống hiến liền coi là không tệ, việc trở thành nội tông đệ tử là vô vọng. Nhưng hắn không biết, ở trên Minh tạp của Diệp Bạch đã có 385 điểm cống hiến, không hề có chút nào dưới hắn.

Nhưng Diệp Bạch nghe vậy, ánh mắt chỉ là có chút giật mình, nhưng không biện giải cái gì, xem như là chấp nhận.

Diệp Bạch còn chưa có trả lời, Diệp Tang ở bên kia nghe được Diệp Phá nói cũng sẽ chia cho Diệp Bạch một thành liền lập tức nhảy ra, nói: "Chia đều, như vậy sao được. Một người ngay cả Huyền kỹ đều không có như hắn, như thế nào xứng cùng chúng ta chia đều? Để hắn gia nhập là cho hắn mặt mũi, phân hắn nửa phần liền không tồi rồi."

"Hừ, ngươi biết cái gì." Nghe vậy, Diệp Phá tức giận hừ một tiếng, nói: "Một người như vậy, không có bất kỳ đan dược, cũng không có ai chỉ điểm lại cũng có thể tu luyện đến tình trạng như thế. Hừ, hắn so với ngươi còn mạnh hơn nhiều. Huyền kỹ, chỉ cần hắn muốn, ta sẽ đưa cho hắn. Nhưng là, tốc độ tu luyện thì hắn lại không thể cho ngươi*. Cho dù có nhiều tiền hơn nữa thì cũng sẽ mua không được, đây là chỗ mà ngươi không bằng hắn."

Cười lạnh nhìn Diệp Tang: "Nếu y theo lời ngươi nói, thực lực của ngươi trong chúng ta cũng là thấp nhất, có phải hay không cũng chỉ chia cho ngươi một nửa?"

Diệp Tang nghe được lời ấy, nhất thời đỏ mặt tía tai nói: "Ta làm sao có thể cùng một tên quỷ nghèo này so sánh..."

Nhưng rốt cục không nói gì nữa.

Thấy thế, mặc dù đám người Diệp Chân cũng cảm thấy có chút không thoải mái. Nhưng nhìn thấy Diệp Tang bị lời của Diệp Phá làm cứng họng, mấy người lại thức thời không nói gì nữa.

Diệp Phá thấy thế, mỉm cười, xoay người hướng Diệp Bạch cố gắng hỏi: "Không biết, Diệp huynh đệ Huyền khí tu vi đã đạt tới tầng thứ mấy?"

Mọi người cũng đã đồng loạt vểnh tai, hiển nhiên đều cũng muốn biết. Một năm rưỡi trước chưa đạt tới Huyền khí thất tầng là Diệp Phá hiện tại cũng đã tới bát tầng trung cấp, vậy Diệp Bạch hiện tại...

Trải qua đã hơn một năm tu luyện, không biết hắn có đạt đến Huyền khí bát tầng hay không? Nếu có, ngoại tông đệ tử của gia tộc liền lại có thêm một vị bát tầng cao thủ, vậy phân cho hắn một phần cũng không có gì là quá đáng.

Kỳ thật Diệp Phá trong lòng vẫn có một nghi vấn. Bởi vì, thời điểm hắn đứng ở trước mặt Diệp Bạch không ngờ lại mơ hồ cảm giác được Diệp Bạch Huyền khí so với hắn còn mạnh hơn, đây chỉ là khi một người có thực lực cường đại hơn hắn mới có thể xảy ra. Chỉ là, điều này sao có thể?

Hắn là ngoại tông đệ nhất nhân, Huyền khí bát tầng trung cấp. Mà trong hàng ngoại tông đệ tử, đạt tới Huyền khí bát tầng bất quá mới chỉ có năm người. Một người là là hắn, một người là "Ngân cung" Diệp Bất Phàm theo ở bên cạnh hắn, ba người khác theo thứ tự là Diệp Huyễn, Diệp Thiên Mị...

Mà người cuối cùng, không ai khác chính là Diệp Bồng Lai. Ngoại trừ cái tên biến thái Diệp Bồng Lai, ba người còn lại không một người nào là đối thủ của hắn. Nếu Diệp Bạch tiến nhập Huyền khí bát tầng hắn cũng không kỳ quái, nhưng nói Diệp Bạch lại có thể so với hắn còn mạnh hơn, hắn tuyệt đối không tin.

Một đệ tử bình thường ngay cả Huyền kỹ cũng mua không nổi mà cần phải đi học trụ cột kiếm pháp, cũng không có đan dược phụ trợ tu luyện, thiếu người chỉ điểm, có thể đạt tới thất tầng cũng đã phi thường giỏi. Nhưng là, nếu muốn so sánh với phú gia đệ tử như Diệp Phá đã tiến giai tới bát tầng thì lại cực kỳ khó khăn, trừ phi người đó có tư chất nghịch thiên. Thế nhưng người có tư chất như vậy thường đã trực tiếp được tuyển chọn vào nội tông, căn bản sẽ không ở ngoại tông lắc lư, chỉ vì một quyển hôi giai công pháp mà phát sầu.

Trừ bỏ công pháp thì đan dược, được cao nhân chỉ điểm cũng cực kỳ trọng yếu. Mà hai thứ này, Diệp Bạch cũng đều xa xa không bằng Diệp Phá. Hắn tự nhiên không tin thực lực của đối phương lại cao hơn so với chính mình, chỉ cho là là cảm giác sai lầm.

Chính vì vậy, nếu Diệp Bồng Lai vượt qua hắn, hắn tin. Nhưng nếu bảo Diệp Bạch ở trước mắt tu vi vượt qua hắn, hắn tuyệt đối sẽ không tin.

"Thất tầng đỉnh!"

Thấy thế, Diệp Bạch ánh mắt chớp động liền nói dối. Mặc dù sớm đã tiến nhập Huyền khí bát tầng đỉnh, nhưng hắn cũng không muốn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, vì chim đầu đàn thường luôn bị người bắn súng ngắm bắn. Và một khi biết được mình không ngờ đã tiến nhập Huyền khí bát tầng đỉnh, đến lúc đó Diệp Bạch biết mình sẽ bị chèn ép. Bởi vì những kỳ tài ngút trởi như tên Diệp Phá này, sẽ không cho phép có người cưỡi ở trên đầu của hắn, chứ đừng nói chi là một đệ tử bình thường mà các phương diện đều cũng xa xa không bằng hắn. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Chính vì như vậy, Diệp Bạch mới che giấu cấp bậc chân chính của mình, chỉ nói tu vi của mình là thất tầng đỉnh.

Thực lực này, so sánh với mọi người thì cũng đã đủ để sắp xếp ở bên trong. Ngoại trừ Diệp Phá, Diệp Bất Phàm, hắn chính là người có tu vi cao nhất. Nhưng nếu cộng thêm vào những vật khác, tỷ như Huyền binh, Huyền kỹ thì Diệp Bạch thực lực lại thấp nhất trong đám người này.

Không quá cao, cũng không quá thấp, đúng là ý nghĩ của Diệp Bạch.

Nghe vậy, Diệp Phá không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi. Mà ngay cả Diệp Bất Phàm trong mắt cũng đã lộ ra một tia kỳ quái, nhìn về phía Diệp Bạch. Diệp Phá đưa tay vỗ vỗ vai hắn, ha ha cười nói: "Diệp huynh đệ, không nên nản chí. Ngươi bất quá chỉ khiếm khuyết đan dược phụ trợ thôi, bằng không ngươi cũng đã có thể đã tiến nhập Huyền khí bát tầng. Chỉ cần cố gắng, tiến giai sẽ là chuyện sớm hay muộn mà thôi."

Hiển nhiên, Diệp Phá tin lời nói của Diệp Bạch, và một phần chủ yếu cũng là hắn không tin Diệp Bạch còn có thể vượt qua hắn. "Nếu có cơ hội, không biết Diệp Bạch huynh đệ có nguyện ý hay không đến quý phủ của ta một lần?"

Rất rõ ràng, đây chính là mượn sức một cách trắng trợn. Toàn bộ ngoại tông, trong trăm ngàn đệ tử, đạt tới huyền khí bát tầng bất quá mới có năm người. Về huyền khí thất tầng, cũng bất quá chỉ có hơn mười người. Mà Diệp Bạch cư nhiên chỉ dựa vào bản thân mà có thể tu luyện tới Huyền khí thất tầng đỉnh, phần tiến cảnh này, cũng không tại kém chút nào so với bọn họ.

Diệp Bạch nói: "Để ta lo lắng suy nghĩ xem!"

Diệp Phá rõ ràng có một chút tức giận, nhưng sau một lúc lâu lại nhoẻn miệng cười, nói: "Cũng tốt, loại đại sự này sao có thể dễ dàng quyết định được. Đợi khi Diệp Bạch huynh đệ có quyết định, vậy ngươi nhất định phải nói cho lão ca ca ta biết một tiếng a."

Diệp Bạch nói: "Đây là tự nhiên."

Diệp Phá cười nói: "Tốt lắm, chúng ta không nói chuyện này nữa. Thế nào, Diệp Bạch huynh đệ, chúng ta năm người, một người là thất tầng trung cấp, hai người là thất tầng cao cấp, hơn nữa Bất Phàm huynh đệ kia là bát tầng hạ cấp, cho đến ta là bát tầng trung cấp. Nếu Diệp Bạch huynh đệ gia nhập, chúng ta đánh chết nhị giai trung cấp mãnh thú Hồng Thứu sẽ không phải là vấn đề gì lớn. Sao, Diệp Bạch huynh đệ đã suy nghĩ kỹ chữa. Ngươi không có Huyền kỹ, nếu một mình ở Liên Vân sơn mạch thì sẽ là cực kỳ nguy hiểm!"

Diệp Bạch cúi đầu, yên lặng tự hỏi. Bất quá, khi ánh mắt của hắn rơi xuống một ít xương gãy của Xích Hỏa Điểu ở phía trước cách đó không xa, trên mặt nghĩ đến chính mình còn thiếu 115 điểm cống hiến, trong nháy mắt liền tâm động.

Nói thật, mặc dù cùng là nhị giai đê cấp mãnh thú, nhưng hắn lần đó ngẫu nhiên đánh chết nhị giai đê cấp mãnh thú Xuyên Tâm xà lại hoàn toàn không thể cùng con Xích Hỏa Điểu này đánh đồng. Bên trong nhị giai đê cấp, cũng phân ra thực lực cao thấp. Giống như con Xích Hỏa Điểu này, nếu hắn một người gặp phải, hắn tuyệt đối sẽ không dám một mình một người đối mặt, lập tức trốn chạy. Nhưng Diệp Phá bọn họ năm người liên thủ, thật không ngờ dễ dàng liền đem nó đánh chết, điều này cố nhiên là bởi vì bọn họ đều cũng có được đê giai Huyền kỹ cùng nhất cấp Huyền binh. Nhưng là, đó cũng không phải quan hệ đến sự phối hợp, mà đó chỉ là năm người hợp lực công kích. Chỉ như vậy, không ngờ có thể đạt đến bậc này.

Ánh mắt một trận chớp động, sau khi do dự một lúc lâu, Diệp Bạch liền dứt khoát nói: "Hảo, vậy phiền toái mấy vị. Ta gia nhập các ngươi!"

Nghe vậy, Diệp Phá nhất thời vẻ mặt tươi cười. Diệp Bất Phàm, Diệp Chân, Diệp Lan trên mặt cũng đã lộ ra vẻ tươi cười cao hứng, chỉ có Diệp Tang một người là thì thầm, hiển nhiên có chút bất mãn. Nhưng là, cũng không có người nào đi cảm thụ sự bất mãn của hắn. Có thêm một người tu vi Huyền khí thất tầng, điều này đại biểu bọn họ thật sự có thể bắt đầu khiêu chiến nhị giai trung cấp mãnh thú Hồng Thứu.

"Tốt lắm, chúng ta liền chính thức xuất phát tới Sư Thứu lĩnh. Xuất phát -- "

Diệp Phá hăng hái, ngón tay chỉ phía trước, lớn tiếng nói. Sáu người nhắm chuẩn phương hướng, ngay lập tức liền trực tiếp hướng về hang ổ của nhị giai trung cấp mãnh thú Hồng Thứu -- Sư Thứu Lĩnh mà đi.

-----------------------------

*Hồng Thứu: con kền kền màu đỏ.

*câu này nếu đọc qua thì có vẻ hơi quai quái, nên mình xin giải thích 1 chút: câu này muốn nói vật ngoại thân thì chỉ cần cố gắng là có thể có được, nhưng tốc độ tu luyện thì phần lớn lại phải dựa vào bản thân, không ai có thể giúp được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.