Vạn Vật Hấp Dẫn

Chương 16: Cuộc sống thường ngày của Tiểu Minh (Ba)




***

Lý Ngân Hàng thực sự không ngủ nổi.

Nam Chu:

Nam Chu dường như không hề có nhận thức về hành động lịch lãm “ưu tiên phụ nữ”, cậu nằm trên giường như đó là điều đương nhiên.

Ngu Thoái Tư nói:

… Nhưng mà vào thời khắc này, càng bình thường thì lại càng kinh dị.

– Cậu đang làm gì đấy?!

Lý Ngân Hàng thực sự không ngủ nổi.

Giang Phảng:

Trải qua một ngày tinh thần mệt mỏi, bây giờ bảo cô nằm duỗi thẳng hai chân nhắm mắt vào lại khiến cô cảm thấy cả ngày hôm nay giống như một giấc mơ.

Nghe xong Giang Phảng miêu tả đơn giản về tình trạng tối hôm qua, Thẩm Khiết khó tránh khỏi thất vọng:

Ánh mắt nó thăm dò trong im lặng.

Nhưng trừ một màu đen ra thì căn bản không có gì.

Đầu nổ tung, người biến thành nấm, NPC mờ ảo lạnh lùng đứng nhìn ở một bên, nhiệm vụ kinh dị không thể không tiếp nhận…

Lý Ngân Hàng dường như bị ghẹn thứ gì ở cổ, cảm giác như bản thân không thể phát ra âm thanh.

Trong video.

Trước khi sợ hãi, bất an và cô độc cắn nuốt lấy Lý Ngân Hàng, cô khàn giọng hỏi bóng đen nằm trên giường:

Lý Ngân Hàng cảm thấy mình không thể suy đoán được lối tư duy của boss. Cô đưa mắt ra hiệu cho Nam Chu rằng mình còn sống xong bèn chạy tới nhà vệ sinh rửa mặt.

Lý Ngân Hàng: “…”

– Anh đã ngủ chưa?

Nam Chu:

Phòng trẻ con vẫn không có một tiếng động nào.

Với khí chất đối nhân xử thế lạnh nhạt của Nam Chu, cô thậm chí còn không ôm hi vọng “anh ấy sẽ trả lời”.

– Tôi và ai?

Ngay sau đó.

Giang Phảng cười híp mắt: ….[Cảm thấy vợ rất đáng yêu]

– Ừ…

Nam Chu:

Một quyển có lẽ là mua ở ngoài hiệu sách, còn chưa kịp xé tem giá 6 đồng 5.

– Chưa.

– Chưa.

Lý Ngân Hàng: “…” Bởi vì không ôm hi vọng, cho nên thậm chí cô còn không suy nghĩ trước là mình muốn nói gì.

Hắn chỉ màn hình:

Trong khoảng thời gian im lặng xấu hổ kéo dài, Lý Ngân Hàng nhìn thấy Nam Chu rủ tay xuống khỏi giường.

Sao Nam Cực chít một tiếng, có vẻ không ưng lắm.

Đầu óc cô không tự chủ mà hiện lên hình ảnh thế này:

– Chỉ vậy thôi?

Sao Nam Cực chạy dọc theo cánh tay cậu ra ngoài, nhảy hai ba bước vào trong lòng bàn tay cậu. Nó đứng thẳng nửa người dậy, nhìn ngó xung quanh.

Mọi người cẩn thận lật từng quyển vở “bài tập” của “Tiểu Minh” một lượt, phát hiện bài tập không có gì khó cả, chỉ là bộ sách luyện tập “Nghỉ Hè Vui Vẻ” của học sinh lớp ba bình thường.

Lời tác giả:

Giọng Nam Chu vẫn lạnh lùng như thường:

Nam Chu trả lời dứt khoát:

– Hôm nay mày ngủ với cô ấy.

“Anh đang ngủ sao?”

Thẩm Khiết: “…” Người chơi mới, đầu óc không linh động, có đẹp trai thì cũng là đồ đầu óc ngu xuẩn.

Kết quả của cuộc thảo luận là không có kết quả gì.

Sao Nam Cực chít một tiếng, có vẻ không ưng lắm.

Giang Phảng ấn tốc độ video x5 tới vị trí đã quay được khoảng hai tiếng.

Trần Túc Phong mím môi:

Nam Chu quăng một thứ lên không trung.

Giọng Nam Chu vẫn lạnh lùng như thường:

Sau khi Giang Phảng đi một vòng quanh bếp, anh ngồi xuống bên cạnh Nam Chu, cười hỏi:

Lý Ngân Hàng nhìn thấy một quả táo tươi ngon bay lên và rơi thẳng xuống chăn của cô.

Hai người bọn họ chênh lệch tuổi tác, không thể là bạn học, khuôn mặt cũng không có điểm nào giống nhau, không giống như họ hàng cùng dòng máu.

Mắt Sao Nam Cực tức khắc sáng lên, nó kêu “gừ” một tiếng như con chó nhỏ rồi trượt xuống giống như chiếc máy bay tí hon. Sao Nam Cực ôm lấy cổ tay đang nắm quả táo của Lý Ngân Hàng, cọ lớp lông xù xù làm nũng với cô.

Nhìn quả táo nguyên vẹn trong tay, giờ phút này Lý Ngân Hàng chỉ muốn biết nó từ đâu tới.

Trần Túc Phong thuận miệng hỏi một câu, đợi khi phản ứng lại, cậu ta bất ngờ đỏ mặt, tay trơn trượt, âm thanh “loảng xoảng” vang lên, suýt chút đã làm mẻ một góc cái chậu tráng men.

Sao Nam Cực vẫn ở đây, ôm khư khư quả táo đã ngặm một nửa. Nó nằm ngủ trên gối đầu của cô, làm lõm xuống một ổ nhỏ.

Cuối cùng cô đưa ra kết luận:

Sau khi nhiệm vụ bắt đầu, chức năng làm bài tập được mở khóa thành công.

Chết tiệt, quả táo của nhà ma mà anh ta cũng dám lấy.

Hành động như vậy đã kéo cô khỏi bờ vực mất khống chế tinh thần:

– Tôi và anh ấy, hai người chúng tôi không phải…

– Thực sự là không xảy ra chuyện gì hả?

– Cảm ơn.

Nó gục đầu xuống, ghé sát gần mặt anh, lẳng lặng nhìn ngắm khuôn mặt Giang Phảng.

Nam Chu:

Nhìn quả táo nguyên vẹn trong tay, giờ phút này Lý Ngân Hàng chỉ muốn biết nó từ đâu tới.

– Không sao, cô cảm ơn cũng là đương nhiên.

Thẩm Khiết không dám tin rằng lại không hề có manh mối nào, chị ta tự mình xem lại tất cả các quyển vở, cuối cùng có một phát hiện.

Nam Chu:

– Giường có hơi nhỏ, nửa đêm tỉnh dậy một lần, có tính không?

Thẩm Khiết bĩu môi, cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ coi như là nghe được câu chuyện không giá trị.

– Đừng đè bẹp nó nhé.

Khỉ còm nhỏ giọng:

Trong tay không có manh mối gì khiến Trần Túc Phong căng thẳng.

… Có một câu hỏi, cô đã rất quan tâm từ tối hôm qua.

Lý Ngân Hàng: “…”

Thẩm Khiết cản hắn lại, cất lời:

Hắn không nhịn được hỏi thẳng:

Châm biếm 8 điểm, thật sự đúng như tên.

Lý Ngân Hàng: “…” Bởi vì không ôm hi vọng, cho nên thậm chí cô còn không suy nghĩ trước là mình muốn nói gì.

Nhờ có chuyện này mà cơn ác mộng trong tưởng tượng của Lý Ngân Hàng không xảy ra.

Trần Túc Phong của đội hai người bưng chậu nước nói:

Thậm chí cô còn nằm mơ ngồi trên chiếc xích đu trong rừng cùng với Sao Nam Cực.

…7 giờ 59 phút.

Khi Lý Ngân Hàng tỉnh dậy, trời đã sáng, Nam Chu cũng đã không còn trên giường nữa.

Sao Nam Cực vẫn ở đây, ôm khư khư quả táo đã ngặm một nửa. Nó nằm ngủ trên gối đầu của cô, làm lõm xuống một ổ nhỏ.

Sau khi lặp lại như vậy khoảng ba bốn lần, ánh sáng ấy tắt hẳn khi Giang Phảng khẽ xoay người, không gian lại tĩnh lặng như ban đầu.

Lý Ngân Hàng ra khỏi phòng ngủ phụ mới phát hiện bản thân đã dậy muộn.

– Cậu nhìn xem, cậu vừa xoay người là nó không sáng lên nữa.

Cô nhìn đồng hồ.

Nam Chu nhìn Thẩm Khiết, gật đầu:

– Mở nó ra không khó. Tôi muốn luyện kỹ năng.

Bây giờ đã là hơn 7 giờ 40 phút theo thời gian trong phó bản.

Giang Phảng trả lời rất bình tĩnh:

– Đông người, lắm tay, phiền phức. – Nam Chu nói – Đợi lát nữa bọn họ tìm xong một lượt thì tôi mới đi.

Cánh cửa phòng trẻ con vẫn đóng chặt.

Còn một tiếng nữa mới tới nhiệm vụ làm bài tập, cũng đủ để bọn họ trao đổi thông tin.

Giang Phảng chưa thể hoàn thành nhiệm vụ kết thúc vào lúc tám giờ.

Rõ ràng đội ba người ở trong phòng khách ngủ không ngon, người nào cũng mang khuôn mặt lạnh giống như đấu tranh giai cấp.

Thời gian trong nhật ký dừng lại ở ngày mồng 2 tháng 7. Nhật ký đều chỉ ghi những chuyện vụn vặt nhàm chán, hôm nay ra ngoài chơi với Hàn Mai Mai, ngày mai gọi điện thoại với Lý Lôi, hôm nay dắt bà lão qua đường… Đúng thực chính là kiểu làm văn của học sinh tiểu học.

– Chào buổi sáng.

Nhưng nhìn theo tầm mắt của bọn họ, Lý Ngân Hàng phát hiện. Cả đội ba người này đang ngồi ngay ngắn nhìn Nam Chu với ánh mắt như nhìn một thằng ngố.

– Bởi vì sắp tới giờ rồi.

Nam Chu ngồi bên bàn ăn, trên đầu gối là một chiếc hộp bị khóa không biết lấy ở đâu ra, bên cạnh bày một hộp công cụ cũng không biết lấy được ở đâu.

Trải qua một ngày tinh thần mệt mỏi, bây giờ bảo cô nằm duỗi thẳng hai chân nhắm mắt vào lại khiến cô cảm thấy cả ngày hôm nay giống như một giấc mơ.

Nhưng nhìn theo tầm mắt của bọn họ, Lý Ngân Hàng phát hiện. Cả đội ba người này đang ngồi ngay ngắn nhìn Nam Chu với ánh mắt như nhìn một thằng ngố.

Ngược lại thì Nam Chu rất bình tĩnh, tiếp tục vật lộn với chiếc hộp kia. Đương nhiên là lại nhận được sự xem thường của đội ba người.

Cậu đang chậm rì rì cạy chiếc hộp đó.

Chương 17

Từ lúc Khỉ Còm thức giấc đã nhìn thấy Nam Chu ngồi kia nghịch chiếc hộp, hắn nhìn rất lâu mới phát hiện hứng thú của Nam Chu với chiếc hộp đã bỏ quá xa sự tấn công bằng ánh mắt của bọn họ.

***

Hắn không nhịn được hỏi thẳng:

Giang Phảng là đương sự vẫn bình tĩnh thế kia, cô chỉ là người xem mà lại sợ tới mức kêu linh tinh thì có vẻ như rất thừa thãi.

Nửa đêm, vào lúc hai giờ đúng, có một thứ gì đó đi tới trước giường Giang Phảng.

– Cậu đang làm gì đấy?!

– Bệnh thần kinh. Đừng để ý tới cậu ta.

Thẩm Khiết cản hắn lại, cất lời:

– Thứ đồ có khóa này cậu cần phải tìm khóa mở ra. Cậu dùng mấy thứ cạy thì chẳng có tác dụng gì đâu.

Giang Phảng nhìn chiếc hộp trong tay cậu:

Nam Chu nhìn Thẩm Khiết, gật đầu:

Những người khác cũng khó tránh liên tưởng tương tự.

– Anh đã ngủ chưa?

– Ừ, tôi biết rồi.

Sau đó cậu lại tiếp tục đâm chọc.

Nghe thấy tiếng cửa kêu, anh ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt của Nam Chu.

Thẩm Khiết lại hỏi:

Thẩm Khiết: “…” Người chơi mới, đầu óc không linh động, có đẹp trai thì cũng là đồ đầu óc ngu xuẩn.

Cuối cùng cô đưa ra kết luận:

Khỉ Còm dùng khẩu hình miệng nói với đồng đội của mình:

Nam Chu không ngẩng đầu, tranh thủ đáp một tiếng:

– …Nhận diện khuôn mặt.

– Bệnh thần kinh. Đừng để ý tới cậu ta.

Bạn nhỏ Tiểu Minh có hai quyển bài tập toán.

Nam Chu tiếp tục nghịch chiếc hộp của mình.

– Cũng không thể nói là không quay được gì.

Cậu thầm nghĩ, đúng, thắng lợi của trò chơi cũng rất quan trọng với mình.

Lý Ngân Hàng cảm thấy mình không thể suy đoán được lối tư duy của boss. Cô đưa mắt ra hiệu cho Nam Chu rằng mình còn sống xong bèn chạy tới nhà vệ sinh rửa mặt.

Vòi nước chảy rất bình thường, chất nước cũng rất trong, thậm chí ngay cả mùi hương chất khử trùng nhàn nhạt từ nước trong vòi cũng là thứ mà Lý Ngân Hàng quen thuộc.

Lý Ngân Hàng theo đội ba người, nhẫn nhục chịu khó, hì hục lục lọi đồ đạc.

Đêm đầu tiên, bình thường như không có chuyện gì xảy ra.

Tất cả mọi thứ đều giống như một gia đình bình thường.

– Đừng lo, có anh Ngu ngồi với em.

… Nhưng mà vào thời khắc này, càng bình thường thì lại càng kinh dị.

Nam Chu tiếp tục nghịch chiếc hộp của mình.

“Giá trị” mà Ngu Thoái Tư nói tới, có lẽ là chỉ việc ước nguyện bên cạnh hồ ước nguyện ở Thành Phố Rỉ Sét.

Lý Ngân Hàng rửa sạch mặt, phía sau bỗng dưng vang lên âm thanh gõ cửa “cốc cốc”.

Hết chương 16

Cậu đang chậm rì rì cạy chiếc hộp đó.

Trần Túc Phong của đội hai người bưng chậu nước nói:

– Hôm nay mày ngủ với cô ấy.

– Đường nước của phòng ngủ chính có hơi tắc, nước không xuống được, tôi tới đây lấy một chút.

Lý Ngân Hàng nhường đường cho cậu ta.

Lý Ngân Hàng nhường đường cho cậu ta.

Cậu ta liên tục xua tay, khuôn mặt đỏ bừng từ trong ra ngoài, cả tai cũng ửng lên.

– Chính là kỹ năng [Trộm cắp] ấy.

Trong lúc mọi người liếc mắt nhìn nhau, nghi ngờ khi mở cánh cửa này ra sẽ xuất hiện thi thể của Giang Phảng nằm vắt ngang giường thì Nam Chu bước tới trước cánh cửa phòng, đẩy cửa vào mà không hề do dự..

Nhìn thấy Trần Túc Phong đang xả nước, cô ngập ngừng muốn nói.

Trừ chuyện nhỏ nhặt là điện thoại tự dưng lại sáng lên, đêm qua thực sự không có chuyện gì xảy ra cả.

… Có một câu hỏi, cô đã rất quan tâm từ tối hôm qua.

– Không đi xem thử hả?

Cô khẽ nói:

– Ừm… cậu và anh Ngu, có phải là… một đôi không?

Theo như lẽ thường, dù thế nào thì lập đội với một người không tiện hành động cũng không phải lựa chọn tốt nhất.

Lý Ngân Hàng nhìn thấy một quả táo tươi ngon bay lên và rơi thẳng xuống chăn của cô.

Hai người bọn họ chênh lệch tuổi tác, không thể là bạn học, khuôn mặt cũng không có điểm nào giống nhau, không giống như họ hàng cùng dòng máu.

Huấn luyện thể hình nhíu mày:

Cô khẽ nói:

Cho nên Lý Ngân Hàng nghĩ, có lẽ là nguyên nhân nào khác mới trói bọn họ lại cùng nhau.

Hành động như vậy đã kéo cô khỏi bờ vực mất khống chế tinh thần:

– Tôi và ai?

Nếu như cô không hiểu sai thì…

– Đừng đè bẹp nó nhé.

Trần Túc Phong thuận miệng hỏi một câu, đợi khi phản ứng lại, cậu ta bất ngờ đỏ mặt, tay trơn trượt, âm thanh “loảng xoảng” vang lên, suýt chút đã làm mẻ một góc cái chậu tráng men.

Trong khoảng thời gian im lặng xấu hổ kéo dài, Lý Ngân Hàng nhìn thấy Nam Chu rủ tay xuống khỏi giường.

Cậu ta liên tục xua tay, khuôn mặt đỏ bừng từ trong ra ngoài, cả tai cũng ửng lên.

– Tôi và anh ấy, hai người chúng tôi không phải…

Nam Chu ngồi bên bàn ăn, trên đầu gối là một chiếc hộp bị khóa không biết lấy ở đâu ra, bên cạnh bày một hộp công cụ cũng không biết lấy được ở đâu.

Đột nhiên, một tiếng cười bất đắc dĩ vang lên phía sau hai người.

– Thì ra là gay, chẳng trách cái không khí xung quanh người không giống bình thường.

Ý như mặt chữ, ngay cả thảm cũng xốc lên.

– Không phải với em ấy.

Không biết Ngu Thoái Tư đã đẩy xe lăn tới sau bọn họ từ khi nào.

Cô khó khăn trả lời:

Anh ta tự nhiên như là đang ăn cơm hay hít thở, tự nhiên tới mức thậm chí còn không cần né tránh và xấu hổ:

Giang Phảng dựa vào đầu giường, đối diện với chiếc điện thoại mở quay phim ngày hôm qua, cẩn thận buộc lại mái tóc xõa ra của mình.

Nhìn thấy Trần Túc Phong đang xả nước, cô ngập ngừng muốn nói.

– Tôi và anh trai em ấy…

– Ừ, anh tôi…

Nam Chu đang say sưa nghiên cứu cái hộp ngẩng đầu lên.

Trần Túc Phong mím môi:

Giang Phảng:

– Ừ, tôi biết rồi.

– Ừ, anh tôi…

… Thực sự là trò gian lận quá mức bình thường của học sinh tiểu học.

Ngu Thoái Tư nói tiếp:

Theo như lẽ thường, dù thế nào thì lập đội với một người không tiện hành động cũng không phải lựa chọn tốt nhất.

– Cho nên cũng không quay lại được gì đúng không?

– Đã mất hai năm rồi.

Cánh cửa phòng trẻ con vẫn đóng chặt.

Nói xong, anh ta còn liếc nhìn Lý Ngân Hàng với hàm ý “trẻ con nói chuyện không được tự nhiên, đừng so đo với cậu ấy”.

Ánh mắt thất vọng của Thẩm Khiết chuyển sang điện thoại của Lý Ngân Hàng:

Anh ta bất chợt xoay xoay chiếc nhẫn nam trên ngón áp út, thản nhiên nói:

Giang Phảng lại không có bất cứ biểu cảm ngạc nhiên nào, anh cười dịu dàng:

– Cho dù những người khác nghĩ thế nào, đối với tôi mà nói thì thắng lợi của trò chơi này là một chuyện rất có giá trị.

Đáng tiếc là anh không nằm mơ thấy gì hết.

Căn phòng vốn đã không lớn, giọng của Ngu Thoái Tư truyền tới phòng khách.

Đội ba người liếc nhìn nhau.

Giang Phảng chưa thể hoàn thành nhiệm vụ kết thúc vào lúc tám giờ.

Khỉ còm nhỏ giọng:

– A…

– Thì ra là gay, chẳng trách cái không khí xung quanh người không giống bình thường.

Thẩm Khiết bĩu môi, cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ coi như là nghe được câu chuyện không giá trị.

Điện thoại mở quay phim hướng thẳng lên trên trần nhà, chiếc đèn đêm trời sao chậm rãi vận hành theo quỹ đạo.

Nam Chu đang say sưa nghiên cứu cái hộp ngẩng đầu lên.

Nam Chu:

Bây giờ đã là hơn 7 giờ 40 phút theo thời gian trong phó bản.

“Giá trị” mà Ngu Thoái Tư nói tới, có lẽ là chỉ việc ước nguyện bên cạnh hồ ước nguyện ở Thành Phố Rỉ Sét.

Cậu thầm nghĩ, đúng, thắng lợi của trò chơi cũng rất quan trọng với mình.

– Tôi và anh trai em ấy…

Vẻ mặt của Trần Túc Phong có chút không tự nhiên khó miêu tả:

– Anh Ngu, sao anh tới đây?

Ngu Thoái Tư nói:

Từ lúc Khỉ Còm thức giấc đã nhìn thấy Nam Chu ngồi kia nghịch chiếc hộp, hắn nhìn rất lâu mới phát hiện hứng thú của Nam Chu với chiếc hộp đã bỏ quá xa sự tấn công bằng ánh mắt của bọn họ.

Lý Ngân Hàng trùng hợp đi ngang qua: “…”

– Bởi vì sắp tới giờ rồi.

– Đây là gì?

– Chuyện này… – Huấn luyện thể hình khó khăn nói tiếp – Chuyện này cũng không thể phán đoán được gì… chưa biết chừng là khi cậu xoay người, không cẩn thận để mặt vào phạm vi của camera.

Một câu đánh thức người trong mộng.

Mọi người đồng loạt đưa mắt nhìn về chiếc đồng hồ trên tường.

Không khí lập tức ngưng đọng lại.

Nam Chu cũng buông hộp xuống, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng trẻ con đang đóng kín.

…7 giờ 59 phút.

Mắt Sao Nam Cực tức khắc sáng lên, nó kêu “gừ” một tiếng như con chó nhỏ rồi trượt xuống giống như chiếc máy bay tí hon. Sao Nam Cực ôm lấy cổ tay đang nắm quả táo của Lý Ngân Hàng, cọ lớp lông xù xù làm nũng với cô.

Phòng trẻ con vẫn không có một tiếng động nào.

Không khí lập tức ngưng đọng lại.

Khi kim giây nhích qua vị trí cao nhất, Giang Phảng vẫn chưa ra khỏi phòng.

– Cũng có thể.

Trong lúc mọi người liếc mắt nhìn nhau, nghi ngờ khi mở cánh cửa này ra sẽ xuất hiện thi thể của Giang Phảng nằm vắt ngang giường thì Nam Chu bước tới trước cánh cửa phòng, đẩy cửa vào mà không hề do dự..

– Cảm ơn.

Giang Phảng dựa vào đầu giường, đối diện với chiếc điện thoại mở quay phim ngày hôm qua, cẩn thận buộc lại mái tóc xõa ra của mình.

Nghe thấy tiếng cửa kêu, anh ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt của Nam Chu.

Chương 17

Anh khẽ cười:

– Chào buổi sáng.

– Cậu có nằm mơ không?

Đêm đầu tiên, bình thường như không có chuyện gì xảy ra.

Còn một tiếng nữa mới tới nhiệm vụ làm bài tập, cũng đủ để bọn họ trao đổi thông tin.

Vẻ mặt của Trần Túc Phong có chút không tự nhiên khó miêu tả:

Một câu đánh thức người trong mộng.

Nghe xong Giang Phảng miêu tả đơn giản về tình trạng tối hôm qua, Thẩm Khiết khó tránh khỏi thất vọng:

– Thực sự là không xảy ra chuyện gì hả?

Giang Phảng:

Lý Ngân Hàng rửa sạch mặt, phía sau bỗng dưng vang lên âm thanh gõ cửa “cốc cốc”.

– Giường có hơi nhỏ, nửa đêm tỉnh dậy một lần, có tính không?

Trong phòng khách là áp lực không thể chống đỡ.

Thẩm Khiết lại hỏi:

– Cậu có nằm mơ không?

– Không, – Giang Phảng nói – Tôi còn để giấy và bút ở bên cạnh giường, dự định nếu như nằm mơ thì tỉnh dậy sẽ ghi lại ngay.

Giang Phảng lại nói “xin lỗi”, tắt tăng tốc đi, kéo chuẩn xác về sau nửa phút.

Đội ba người liếc nhìn nhau.

Đáng tiếc là anh không nằm mơ thấy gì hết.

Ánh mắt thất vọng của Thẩm Khiết chuyển sang điện thoại của Lý Ngân Hàng:

– Ừm… cậu và anh Ngu, có phải là… một đôi không?

– Cho nên cũng không quay lại được gì đúng không?

Khi Lý Ngân Hàng tỉnh dậy, trời đã sáng, Nam Chu cũng đã không còn trên giường nữa.

Mọi người đồng loạt đưa mắt nhìn về chiếc đồng hồ trên tường.

– A…

Giang Phảng học theo giọng điệu hơi kéo dài của Nam Chu:

Sao Nam Cực chạy dọc theo cánh tay cậu ra ngoài, nhảy hai ba bước vào trong lòng bàn tay cậu. Nó đứng thẳng nửa người dậy, nhìn ngó xung quanh.

– Cũng không thể nói là không quay được gì.

Anh ta bất chợt xoay xoay chiếc nhẫn nam trên ngón áp út, thản nhiên nói:

Điện thoại thời buổi này đều có chức năng nhận diện khuôn mặt, chỉ cần camera nhận diện được một phạm vi khuôn mặt nào đó sẽ tự động quét, rồi quyết định có thể mở khóa hay không.

Giang Phảng ấn tốc độ video x5 tới vị trí đã quay được khoảng hai tiếng.

Ngay sau đó.

Bởi vì x5 tốc độ cho nên Thẩm Khiết chỉ thấy hình ảnh chợt lóe qua, không nhìn rõ được gì.

Rất nhanh sau đó, ánh sáng xung quanh cũng dần dần biến mất.

Giang Phảng lại nói “xin lỗi”, tắt tăng tốc đi, kéo chuẩn xác về sau nửa phút.

Nhân lúc này, mọi người bắt đầu kiểm tra, lục lọi theo cách “rải thảm” trong căn hộ vẻn vẹn một trăm mét vuông.

Trong video.

Điện thoại mở quay phim hướng thẳng lên trên trần nhà, chiếc đèn đêm trời sao chậm rãi vận hành theo quỹ đạo.

Nhưng ngay sau đó, khung cảnh cố định trước điện thoại chợt sáng lên.

Thẩm Khiết đang cầm điện thoại theo bản năng rùng mình một cái, cố chịu đựng sự sợ hãi để nhìn kỹ.

Nhưng trừ một màu đen ra thì căn bản không có gì.

Rất nhanh sau đó, ánh sáng xung quanh cũng dần dần biến mất.

Ngay khi biến mất, nó lại sáng lên.

Sau khi lặp lại như vậy khoảng ba bốn lần, ánh sáng ấy tắt hẳn khi Giang Phảng khẽ xoay người, không gian lại tĩnh lặng như ban đầu.

Nam Chu dường như không hề có nhận thức về hành động lịch lãm “ưu tiên phụ nữ”, cậu nằm trên giường như đó là điều đương nhiên.

Huấn luyện thể hình nhíu mày:

Thậm chí cô còn nằm mơ ngồi trên chiếc xích đu trong rừng cùng với Sao Nam Cực.

– Chỉ vậy thôi?

Giang Phảng không để ý tới hắn, hỏi Lý Ngân Hàng – chủ của chiếc máy này:

Giang Phảng không để ý tới hắn, hỏi Lý Ngân Hàng – chủ của chiếc máy này:

– Bình thường khi nào thì nó sẽ sáng màn hình liên tục như vậy?

Thẩm Khiết đang cầm điện thoại theo bản năng rùng mình một cái, cố chịu đựng sự sợ hãi để nhìn kỹ.

Lý Ngân Hàng dường như bị ghẹn thứ gì ở cổ, cảm giác như bản thân không thể phát ra âm thanh.

– Cố lên.

Hết chương 16

Cô khó khăn trả lời:

– …Nhận diện khuôn mặt.

Điện thoại thời buổi này đều có chức năng nhận diện khuôn mặt, chỉ cần camera nhận diện được một phạm vi khuôn mặt nào đó sẽ tự động quét, rồi quyết định có thể mở khóa hay không.

Đầu óc cô không tự chủ mà hiện lên hình ảnh thế này:

Nửa đêm, vào lúc hai giờ đúng, có một thứ gì đó đi tới trước giường Giang Phảng.

Nó gục đầu xuống, ghé sát gần mặt anh, lẳng lặng nhìn ngắm khuôn mặt Giang Phảng.

Ánh mắt nó thăm dò trong im lặng.

Châm biếm 8 điểm, thật sự đúng như tên.

“Anh đang ngủ sao?”

“Thật sự sao?”

Những người khác cũng khó tránh liên tưởng tương tự.

Trong phòng khách là áp lực không thể chống đỡ.

Khỉ Còm dùng khẩu hình miệng nói với đồng đội của mình:

Thậm chí cậu ta còn không dám làm sai, cẩn thận viết từng nét từ đơn tiếng anh lên trang vở trắng.

– Chuyện này… – Huấn luyện thể hình khó khăn nói tiếp – Chuyện này cũng không thể phán đoán được gì… chưa biết chừng là khi cậu xoay người, không cẩn thận để mặt vào phạm vi của camera.

Hắn chỉ màn hình:

– Cậu nhìn xem, cậu vừa xoay người là nó không sáng lên nữa.

Giang Phảng trả lời rất bình tĩnh:

– Cũng có thể.

Nam Chu:

Lý Ngân hàng xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà của mình, cảm giác sợ hãi giảm xuống không ít.

Cũng không phải là cô tin tưởng vào suy đoán của huấn luyện thể hình.

Giang Phảng là đương sự vẫn bình tĩnh thế kia, cô chỉ là người xem mà lại sợ tới mức kêu linh tinh thì có vẻ như rất thừa thãi.

Kết quả của cuộc thảo luận là không có kết quả gì.

Nam Chu cũng buông hộp xuống, nhìn chằm chằm cánh cửa phòng trẻ con đang đóng kín.

Trừ chuyện nhỏ nhặt là điện thoại tự dưng lại sáng lên, đêm qua thực sự không có chuyện gì xảy ra cả.

Qua một tiếng thảo luận, đã tới phiên Trần Túc Phong đi làm nhiệm vụ “làm bài tập”.

Sau khi nhiệm vụ bắt đầu, chức năng làm bài tập được mở khóa thành công.

Mọi người cẩn thận lật từng quyển vở “bài tập” của “Tiểu Minh” một lượt, phát hiện bài tập không có gì khó cả, chỉ là bộ sách luyện tập “Nghỉ Hè Vui Vẻ” của học sinh lớp ba bình thường.

– Không biết.

Thời gian trong nhật ký dừng lại ở ngày mồng 2 tháng 7. Nhật ký đều chỉ ghi những chuyện vụn vặt nhàm chán, hôm nay ra ngoài chơi với Hàn Mai Mai, ngày mai gọi điện thoại với Lý Lôi, hôm nay dắt bà lão qua đường… Đúng thực chính là kiểu làm văn của học sinh tiểu học.

Thẩm Khiết không dám tin rằng lại không hề có manh mối nào, chị ta tự mình xem lại tất cả các quyển vở, cuối cùng có một phát hiện.

Bạn nhỏ Tiểu Minh có hai quyển bài tập toán.

Một quyển là nhà trường phát, đã bị xé đáp án.

Một quyển có lẽ là mua ở ngoài hiệu sách, còn chưa kịp xé tem giá 6 đồng 5.

… Thực sự là trò gian lận quá mức bình thường của học sinh tiểu học.

Trong tay không có manh mối gì khiến Trần Túc Phong căng thẳng.

Ngu Thoái Tư vỗ đầu cậu ta, tư thế vô cùng bảo vệ:

– Đừng lo, có anh Ngu ngồi với em.

Trần Túc Phong “vâng” một tiếng. Sờ sờ phía sau gáy vừa bị Ngu Thoái Tư chạm vào, cậu ta nắm chặt bút máy, trong lòng ấm áp phát nhiệt.

– Cậu muốn mở nó ra hả?

Thậm chí cậu ta còn không dám làm sai, cẩn thận viết từng nét từ đơn tiếng anh lên trang vở trắng.

“Thật sự sao?”

Còn Ngu Thoái Tư đứng ngay sau lưng cậu ta, cầm một quyển tranh vẽ thiếu nhi lên xem từng trang một.

Nhân lúc này, mọi người bắt đầu kiểm tra, lục lọi theo cách “rải thảm” trong căn hộ vẻn vẹn một trăm mét vuông.

Ý như mặt chữ, ngay cả thảm cũng xốc lên.

Anh ta tự nhiên như là đang ăn cơm hay hít thở, tự nhiên tới mức thậm chí còn không cần né tránh và xấu hổ:

Lý Ngân Hàng theo đội ba người, nhẫn nhục chịu khó, hì hục lục lọi đồ đạc.

Ngược lại thì Nam Chu rất bình tĩnh, tiếp tục vật lộn với chiếc hộp kia. Đương nhiên là lại nhận được sự xem thường của đội ba người.

Ngu Thoái Tư vỗ đầu cậu ta, tư thế vô cùng bảo vệ:

Sau khi Giang Phảng đi một vòng quanh bếp, anh ngồi xuống bên cạnh Nam Chu, cười hỏi:

– Không đi xem thử hả?

– Đông người, lắm tay, phiền phức. – Nam Chu nói – Đợi lát nữa bọn họ tìm xong một lượt thì tôi mới đi.

Nam Chu quăng một thứ lên không trung.

Giang Phảng nhìn chiếc hộp trong tay cậu:

– Đây là gì?

Nam Chu trả lời dứt khoát:

Nhưng ngay sau đó, khung cảnh cố định trước điện thoại chợt sáng lên.

– Không biết.

Giang Phảng:

– Cậu muốn mở nó ra hả?

Ngay lúc này đây, ở trong phó bản kinh dị này, Nam Chu cạy đạo cụ cố định của trò chơi để luyện tập kỹ năng của mình.

Nam Chu:

– Mở nó ra không khó. Tôi muốn luyện kỹ năng.

– Chính là kỹ năng [Trộm cắp] ấy.

– Đường nước của phòng ngủ chính có hơi tắc, nước không xuống được, tôi tới đây lấy một chút.

Lý Ngân Hàng trùng hợp đi ngang qua: “…”

Nếu như cô không hiểu sai thì…

Ngay lúc này đây, ở trong phó bản kinh dị này, Nam Chu cạy đạo cụ cố định của trò chơi để luyện tập kỹ năng của mình.

Anh khẽ cười:

Giang Phảng lại không có bất cứ biểu cảm ngạc nhiên nào, anh cười dịu dàng:

– Cố lên.

Nam Chu không ngẩng đầu, tranh thủ đáp một tiếng:

Còn Ngu Thoái Tư đứng ngay sau lưng cậu ta, cầm một quyển tranh vẽ thiếu nhi lên xem từng trang một.

– Ừ…

Lý Ngân hàng xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà của mình, cảm giác sợ hãi giảm xuống không ít.

Giang Phảng học theo giọng điệu hơi kéo dài của Nam Chu:

Hắn chỉ màn hình:Hết chương 16

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.