Tuyết Hồ Công Tử

Chương 7: Thục đạo nan nan ma quỷ diệt - Côn Luân lẫm lẫm Ðịa Long quy




Thuyên Kỳ âm thầm rời Tổng đàn thúc ngựa, giục ngựa đi nhanh về hướng Nam, được hơn trăm dặm, chàng ghé vào một tiểu trấn nằm ngay quan lộ Đông Tây, Nam Bắc của vùng Tây Thục.

Chàng đã mấy lần đi qua đây nhưng chưa bao giờ thấy nơi này tập trung nhiều khách giang hồ đến thế.

Tên tiểu nhị thoáng nhìn chiếc áo khoác bằng lông điêu thử quý giá, đã biết ngay thượng khách, xun xoe mời vào.

Ðất Thục nổi tiếng bởi đàng sá gập ghềnh và cái nắng kinh người. Cũng may nhờ đang giữa tiết xuân đông phong se lạnh nên không đến nỗi. Chỉ nửa tháng nữa, vầng thái dương sẽ làm tan chảy lớp tuyết trêи đỉnh núi và cái nắng kinh người bắt đầu hành hạ khách lữ hành.

Gã tiểu nhị dẫn chàng đi sâu vào tận cuối quán mới tìm được bàn trống. Mấy chục bàn còn lại đã ngồi chật hào khách võ lâm.

Rượu vào lời ra, Thuyên Kỳ vừa ăn xong chén cơm đã hiểu rõ mục đích của đám hào kiệt. Họ đang trêи đường đến núi Côn Luân để tham gia hoặc chứng kiến cuộc chiến đấu giữa phái Côn Luân và con Ðịa Long. Nghe nói cách nay hơn trăm năm, Quy Nguyên thượng nhân, tằng tổ của phái Côn Luân đã từng giao chiến Ðịa Long, suốt ba ngày ba đêm, mới dồn được nó vào một địa huyệt dưới thung lũng nơi chân núi. Không ngờ tháng trước Ðịa Long phá tung cửa động chui ra ăn thịt trâu bò và cả những lương dân cư trú gần đó. Tương truyền rằng trong bụng Ðịa Long ngàn năm này có viên nội đan, ai uống được sẽ tăng thêm nửa giáp tý công lực. Da của nó đen bóng, mềm mại nhưng đao thương bất nhập, cao thủ nào có được tấm áo bằng da Ðịa Long sẽ dễ dàng xông qua giáo gươm, nước lửa. Vì vậy, hào kiệt tam sơn ngũ nhạc kéo cả về Thanh Hải để quan chiêm và mang hy vọng biết đâu nội đan vào tay mình. Nghe nói võ lâm Tứ cung và các bang phái đều dốc lực lượng đến tham gia.

Phụ thân Thuyên Kỳ là đệ tử Côn Luân, đương nhiên chàng phải có trách nhiệm. Trước thế lực hùng mạnh của tà ma, chắc chắn phái Côn Luân không thể đương cự lại. Nếu để thần vật lọt vào tay ma đạo, võ lâm sẽ đắm chìm trong ma kiếp.

Thuyên Kỳ vì đại cục chung và sự tồn vong của Côn Luân, đành bỏ dở việc xuống Giang Lăng, đi theo mọi người sang Thanh Hải.

Ðoàn người ngựa đông đến hơn trăm trực chỉ hướng Tây giục ngựa phi mau. Mỗi lần họ ghé vào quán nào là chủ quán coi như được thần tài gõ cửa, không còn một giọt rượu, một miếng thịt mà dành cho hôm sau.

Năm ngày trôi qua, toán nhân mã lên đến hơn ba trăm, vì thu hút thêm những tốp nhỏ trêи đường.

Ðoạn quan lộ đi ngang địa phận Tứ Xuyên không khỏi làm nản lòng người. Ðường sá gập ghềnh, leo đèo xuống dốc. Có khi vượt qua hơn trăm dặm cũng chẳng thấy bóng nhà dân, thiếu cơm, rượu toán hào khách bực bội chửi bới văng trời.

Ðã một ngày đêm không có gì bỏ vào bụng, ba trăm người rầu rĩ, nói chẳng nên lời, đung đưa thân mình theo nhịp vó câu.

Thuyên Kỳ đã từng nhịn đói năm sáu ngày liên nên chẳng hề mất tinh thần. Chàng phát hiện trêи vệ đường có dấu vết của những cột nhà bị nhổ đi. Dường như đám dân cư bị đuổi khỏi đoạn đường này. Chàng nhớ đến lực lượng Thu cung hùng cứ Tứ Xuyên nên sinh lòng ngại.

Chiều đến, vẫn không tìm được nơi ăn uống, đoàn người mệt lả, dừng chân cạnh rừng định làm thịt ngựa ăn cho đỡ đói. Nhưng chẳng ai chịu đem tuấn mã của mình ra làm vật hy sinh cả. Ðám người đói khát bắt đầu nổi nóng, sắp sửa đi đến cuộc tương tàn.

Thuyên Kỳ ngửa mặt đánh hơi rồi hỏi :

- Vị anh hùng nào sử dụng lưỡi điện phi đao, xin cho tại hạ mượn mười lưỡi, để kiếm vài con hươu về đánh chém.

Một đại hán áo đen người cao gầy, chán nản ném đai da cắm đầy phi đao cho chàng.

Thuyên Kỳ nói tiếp :

- Chư vị cứ xuống ngựa nghỉ ngơi, và im lặng, ai có sức hãy đi gom củi khô để lát nữa nướng thịt hươu.

Quần hào thấy chàng vẫn tỉnh táo, thần sắc thư thái, dù cũng nhịn đói như họ nên thầm khâm phục, lập tức vâng lời.

Thuyên Kỳ lướt nhanh vào rừng bằng bản năng dã thú, chàng mau chóng xác định phương hướng của bày hươu. Chúng gồm mưới mấy con, lớn nhỏ đang gặm nốt mấy cọng cỏ xuân, chuẩn bị dời chỗ. Chàng lựa chiều gió ngược, áp sát bãi cỏ. Mười ngọn phi đao như tia chớp, cắm vào cổ họng mười con hươu lớn nhất. Chúng chạy vài bước rồi ngã lăn ra, số còn lại biến vào rừng.

Thuyên Kỳ bước đến chọn con hươu đầu đàn nặng đến sáu trăm cân, vác lên vai rồi trở lại bìa rừng.

Ðám hào kiệt vui mừng khôn xiét nhưng không dám hét to sợ đánh động những con còn lại.

Chàng lạnh lùng bảo :

- Cách đây hơn mười trượng còn có chín con nữa, các vị có thể vào mang ra.

Mấy chục hán tử còn sức lực, hăng hái tuôn vào rừng, ì ạch khiêng chín con còn lại.

Ba chục đống cúi được đốt lên dọc đường quan đạo. Có mấy tay xuất thân đồ tể, đứng ra lột da, chia thịt cho ba mươi nhóm người. Dù không mắm muối, gia vị nhưng lúc đang đói meo, ai nấy đều ăn rất ngon lành. Một đại hán vỗ bụng than :

- Giá mà có vài vò rượu thì hay biết mấy!

Thuyên Kỳ cũng đã ăn xong, đứng dậy trầm giọng bảo :

- Chư vị chẳng còn có cơ hội uống rượu nữa đâu. Nếu tại hạ không lầm thì Thu cung, hoặc lực lượng tà ma nào đó đã đuổi dân cư ven đường sơn đạo để đưa chúng ta vào cảnh đói khát, kiệt lực. Lúc đó chúng sẽ ra tay diệt trừ. Dọc đường, tại hạ đã phát giác những vũng máu khô và dấu vết nhà cửa bị nhổ đi. Có lẽ những toán nhỏ đi trước đã bị chúng sát hại. Từ đây đến Thanh Hải còn ba trăm dặm nữa, chúng ta phải cố mà tìm lấy vật thực và chuẩn bị đối phó một cuộc tập kϊƈɦ bất ngờ.

Một lão già mặc thanh bào, râu bạc trắng đứng lên tiếp lời :

- Thiếu hiệp nói chẳng sai, năm ngoái lão phu có đi qua đường này, thấy hai bên đường vẫn còn nhà cửa, quán ăn.

Lão quay sang quần hào cao giọng nói với họ :

- Anh hùng xuất tự thiếu niên. Công tử đây dù nhịn đói hai ngày vẫn có thể một lần hạ thủ đủ chục con hươu. Mười lưỡi phi đao đều cắm vào yết hầu. Thủ pháp ấy mấy ai sánh kịp. Sau đó lại vác con vật nặng đến sáu trăm cân một cách nhẹ nhàng. Lão phu là Hồ Nam Thần Trượng Giã Ðào xin hết lòng bái phục và đề nghị công tử vì sự tồn vong của mấy trăm người mà đứng ra lãnh đạo. Chư vị có cao kiến gì khác không?

Thanh danh họ Giã lừng lẫy võ lâm nên lời nói rất có cân lượng. Hơn nữa, chính chàng công tử này đã cứu họ thoát khỏi cái đói, vì vậy, mọi người nhất tề ủng hộ.

Gã cao gầy cho chàng mượn phi đao đứng lên vòng tay hỏi :

- Tại hạ là Thiểm Ðiện Phi Ðao Lý Thất, học nghệ từ năm sáu tuổi. Nhưng không tự tin có thể phóng đao như công tử. Xin hỏi quý tính đại danh?

Thuyên Kỳ hững hờ đáp :

- Tại hạ là Thẩm Thuyên Kỳ!

Quần hào thảng thốt hô to :

- Tuyết Hồ công tử!

Chàng lắc đầu đáp :

- Không phải! Tuyết Hồ đã về Tây Vực, chỉ còn lại Ðãng Ma công tử.

Lời nói của chàng vừa bi tráng vừa đầy thù hận, khiến mọi người hiểu được rằng chàng đã gặp điều bất hạnh và không đội trời chung với quần ma.

Một đại hán to béo đứng lên cười hề hề nói :

- Ðãng Ma hay Tuyết Hồ cũng được. Tại hạ là Phù La Hán Nguyên Chân quê ở Giang Lăng. Mươi hôm trước có nghe khắp thành đồn đãi việc một chàng thiếu hiệp, lưng cõng giai nhân, đả thương Thông Thiên giáo chủ và một kiếm giết song ma, trong tứ đại ác nhân. Chẳng hiểu người ấy có phải là công tử hay không?

Chàng không xác nhận mà hỏi lại :

- Ai là người mục kϊƈɦ chuyện này?

Nguyên Chân hồ hởi đáp :

- Hôm ấy có hai gã cao thủ tạm lưu đi ngang qua, thấy trận chiến kinh hồn, sợ hãi núp vào bụi cỏ ven đường. Nhờ vậy chúng được chứng kiến toàn bộ, sau đó trở về thành đắc ý kể lại cho mọi người nghe.

Quần hào ngóng cổ nghe cuộc đối thoại, nhìn chàng với vẻ tôn kính như thần thánh.

Thuyên Kỳ thở dài nói :

- Rất tiếc tại hạ không giết được lão ma mà còn bị mất hai huynh đệ nữa.

Ba trăm hào kiệt không nén được lòng ngưỡng mộ, xôn xao bàn tán rồi bảo nhau nhất tề đứng dậy, vòng tay nói :

- Xin công tử cho chúng tôi được theo phò tá để diệt tà ma.

Thuyên Kỳ cười bảo :

- Chư vị lần này đến Côn Luân là vô tình dấn thân vào tử địa. Võ lâm Tứ cung sẽ tìm cách thu phục hoặc tiêu diệt. Nếu muốn sống sót trở về, phải liên kết với nhau, tổ chức thành đội ngũ tinh nhuệ. Trước hết là để vượt qua ba trăm dặm đường sạn đạo này. Sau đó, khi đến Côn Luận, liên thủ với phe bạch đạo chống lại quần ma. Nếu có mạng vong cũng xứng đáng là trang hảo hán.

Quần hào được khích lệ, đồng thanh hô lớn :

- Diệt ma!

Thuyên Kỳ huýt sáo gọi bạch ưng, thần điểu sa xuống đậu trêи vai. Chàng thì thầm với nó một lúc, bạch ưng bổ xuống đất chụp một miếng thịt hươu rồi bay lên ngọn cây cao nhất.

Chàng bảo mọi người :

- Ðã có bạch ưng cảnh giới, chư vị an tâm ngủ để dưỡng sức. Sáng mai chia đội ngũ xong, chúng ta lên đường.

Mờ sớm, ba trăm cao thủ lục tục thức giấc, xuống suối trong rừng rửa mặt lấy đầy túi da đựng nước uống.

Thuyên Kỳ đã mời Hồ Nam Thần Trượng và bốn cao thủ lão thành khác, cùng mình đứng ra tổ chức lại lực lượng. Tùy theo sở trường vũ khí mà ở các đội khác nhau. Cuối cùng, tạm thời chia ra bốn đội: đao kiếm, ám khí và vũ khí dài như trượng, thương, giáo, xích luyện...

Toán sử dụng ám khí, mang số một đi tiên phong, khi gặp địch nhân, lập tức xuất thủ rồi dạt ra hai bên để toán vũ khí dài, mang số hai, vượt lên tấn công. Toán đao thủ, mang số ba, và toán kiếm thủ, mang số bốn, bảo vệ tả hữu và mặt hậu.

Số thịt hươu vẫn còn đến bốn con được xẻ ra, nướng sơ, để đem theo. Quần hào có bậc anh hùng cái thế dẫn đầu, lại được tổ chức thành đội ngũ chỉnh tề nên vững dạ tiến về phía Tây. Bạch ưng đi trước để cảnh giới.

Họ khởi hành lúc cuối giờ tỵ, đến chiều đã đi được hơn trăm dặm. Bỗng bạch ưng đảo cánh bay ngược lại, báo hiệu có người phục kϊƈɦ. Thuyên Kỳ ước đoán từ chỗ thần ưng quay lại đến chỗ bọn chàng là ba mươi trượng.

Chàng ra hiệu cho đoàn người đi chậm lại rồi ra lệnh :

- Toán ba, toán bốn xuống ngựa, chia tả hữu luồn qua rừng trúc tập hậu đối phương. Hai toán còn lại cho ngựa đi chậm rãi. Tại hạ lên trước đánh động bọn chúng, lúc đó toán một và hai mới phi nhanh lên nhập cuộc.

Chờ hai toán đao thủ và kiếm thủ đi hơn nửa đường chàng mới giục ngựa tiến lên.

Quả nhiên, từ hai bên đường, bốn thanh đao chụp xuống đầu chàng. Thuyên Kỳ nhận ra bọn hoàng y, môn hạ Thu cung. Chàng nhếch mép cười, vung kiếm quét nhanh. Chúng gào lên thảm thiết rơi xuống mặt đường. Lại tám tên đao thủ nữa phóng ra, đao quang lấp lánh ghê người. Thuyên Kỳ cắm kiếm vào vỏ, vung song chưởng vẫy sang hai bên. Mùi thịt cháy khét lẹt với tiếng thét la đau đớn. Bọn hoàng y kinh hãi ùa cả ra, không dưới trăm tên.

Chúng vây chặt chàng trong lưới đao. Nhưng Thiên Ma vân chưởng đã đem theo khí băng hàn chết chóc, đưa những tên đứng trước về chín suối.

Lúc này, hai toán kiếm đao đã từ hai bên ập đến đánh vào lưng chúng. Toán một phi ngựa xông đến như vũ bão, tung lưới ám khí giết chết mười mấy tên rồi dạt sang bên nhường lối cho toán trường thương, xích luyện.

Bọn áo vàng nhân số ít hơn, chỉ mong dùng kế phục kϊƈɦ đánh bất ngờ. Nào hay đối phương đã biết trước, tóm gọn chúng vào trong rọ.

Võ công đệ tử Thu cung rất cao cường nhưng chẳng thể nào chống lại một lực lượng đông gấp ba lần. Nhất là khi gặp đại sát tinh Thẩm Thuyên Kỳ.

Chưa đầy một canh giờ, hơn trăm tên bỏ xác đương trường.

Quần hào cũng bị thương mấy chục người nhưng không ai tử trận.

Thuyên Kỳ ra lệnh quay đầu ngựa, đi ngược lại hai dặm mới hạ trại nghỉ ngơi, nơi này gần suối nước. Quần hào thống kɧօáϊ vì trận đại thắng, hết lời ca ngợi tài điều binh và bản lãnh Ðãng Ma công tử.

Chàng trầm giọng bảo :

- Ðây chỉ là cửa ải đầu tiên. Thu cung tưởng chúng ta kiệt lực vì đói khát, nên chỉ phái bọn đệ tử nhị lưu chặn đường. Sáng mai không nhận được tin tức tất sẽ dồn lực lượng đối phó. Chư vị cố ăn thật, no, ngủ sớm, giữa canh tư sẽ lên đường.

Quần hào tuân lệnh, ăn uống, băng bó thương tích rồi lăn ra ngủ quanh những đống than.

Thuyên Kỳ không ngủ được, nằm tưởng nhớ đến song thân nơi quan ngoại. Chàng không biết mẫu thân mình có thành công trong việc hồi sinh một người đã chết mười mấy năm hay không?

Chàng nhìn sao trời, đoán rằng đã đến lúc lên đường, đánh thức quần hào dậy. Một khắc sau, đội ngũ đã chỉnh tề, Thuyên Kỳ dẫn đoàn nhân mã phi nước đại. Bạch ưng bay trước để phát hiện cạm bẫy.

Ðầu giờ tỵ, quần hào Dừng chân trước một vực sâu, chỉ có chiếc cầu treo dài sáu trượng, chiều ngang đủ một người dẫn ngựa đi qua. Ðầu cầu bên kia có mười tên áo vàng. Tám tên thản nhiên ngồi ăn uống trêи bãi cỏ, hai tên còn lại cầm đại phủ đừng ngoài đầu cầu, sân sàng chặt đứt sợi dây treo cầu.

Thuyên Kỳ nhíu mày suy nghĩ :

- “Nếu bọn chúng thay phiên cố thủ, bọn chàng không cách nào qua được. Mọi việc tìm thức ăn cho ba trăm mạng người cũng là việc nan giải. Tệ hơn nữa, giả như Thu cung điều lực lượng đánh tập hậu, bọn chàng cũng gặp nguy.”

Chàng tính toán khoảng cách rồi quay lại hỏi Phù La Hán :

- Ðôi cánh tay các hạ sức lực được bao nhiêu cân.

Họ Nguyên gãi đầu đáp :

- Thuộc hạ chỉ nâng được bảy trăm cân.

Chàng hài lòng kề tai sẽ dặn dò, lát sau, đoàn người ngựa đến sát đầu cầu, giả như muốn vượt qua. Hai gã áo vàng vội vã giơ cao đại phủ dọa dẫm. Lúc này Thuyên Kỳ đã thủ kiếm đứng sẵn trêи hai bàn tay Phù La Hán, chỉ chờ cơ hội là vượt qua khoảng cách sáu trượng. Mọi người hồi hộp chờ đợi.

Mười hào kiệt khinh công khá nhất xuống ngựa đứng thủ sẵn.

Hai gã môn đồ Thu cung giơ búa đã lâu, hai tay mỏi nhừ bèn gọi đồng đảng thay thế. Hai tên lập tức chạy đến đón lấy đại phủ, chưa kịp bước vào chỗ.

Thuyên Kỳ ra hiệu, Phù La Hán vận toàn lực đẩy mạnh Thuyên Kỳ về phía trước. Cùng lúc đó, chàng hợp lực với gã búng mạnh đôi chân, dùng phép Ngư kiếm nương theo kiếm khí bay sang bên kia như ánh chớp. Luồng kiếm quang rực rỡ phủ xuống đầu hai tên cầm búa. Thân thể chúng rời ra nhiều mảnh. Toán hào kiệt thấy chàng đắc thủ, lướt nhanh trêи ván sang bờ trợ chiến và trấn giữ đầu cầu.

Chỉ trong khoảnh khắc tám tên môn đồ Thu cung bị giết sạch. Mọi người hoan vô vang dội, mau chóng dắt ngựa qua cầu.

Thấy hai vò rượu nằm cạnh mâm cơm, ai cũng nuốt nước miếng thèm thuồng nhưng không dám lấy. Họ là những người coi rượu như mạng sống, nhưng qua cuộc hành trình sinh tử này, tình đồng đội đã lất át cơn thèm khát.

Hơn nữa, họ đã ngưỡng mộ Thuyên Kỳ như thần thánh, muốn chứng tỏ mình xứng đáng là thuộc hạ của chàng.

Thêm mấy chục dặm nữa thì đã về chiều. Thuyên Kỳ ra lệnh hạ trại, bố trí tuần phòng. Chàng huýt sáo gọi bạch ưng bảo nó đi tìm đàn thú rừng.

Linh điểu tung mình lên không, đảo quanh. Ðôi mắt chim ưng có thể nhận ra con mồi ở độ cao hai dặm. Chỉ lát sau, nó sà xuống đậu trêи vai chàng ríu rít rồi vỗ cánh dẫn đường, lần này nó bay thật thấp.

Chàng cầm phi đao đuổi theo, mười tên thuộc hạ cũng bám đuôi.

Tối ấy, mọi người lại được có thịt hươu nướng.

Hai ngày sau, bọn Thuyên Kỳ đến ranh giới Tứ Xuyên, Thanh Hải mà không gặp thêm trở ngại nào.

Thay vì đổ xô vào các tửu quán như thói quen cố hữu, họ dừng ngựa trêи một bãi trống. Thuyên Kỳ bảo Thiên Diện Phi Ðao Lý Thất vào tiểu trấn thu xếp việc ăn ở, gã là đầu lĩnh của đội quân ám khí.

Một khắc sau, gã quay lại dẫn đoàn người đến một gia trang rộng rãi, vì các khách điếm đều quá nhỏ, không cách nào chứa nổi ba trăm người ngựa.

Rượu và thức ăn do sáu phạn điếm và tửu quán cung cấp.

Quần hào kiên nhẫn chờ đợi. Họ đã tắm gội, thay y phục nên trông rất bảnh bao, oai vệ.

Thuyên Kỳ cất tiếng hỏi :

- Trong chư vị, ai là người kiêng rượu.

Có khoảng ba chục người giơ tay, chàng bảo họ :

- Chư vị có thể dùng cơm trước rồi ra canh phòng cho anh em uống rượu.

Họ vui vẻ nhận lệnh.

Ðầu canh tư một đại yến được bày ngay trong đại sảnh. Bao nhiêu món ngon nhất vùng biên được bọn tiểu nhị chở đến liên tục.

Dù Thuyên Kỳ không nhắc nhở nhưng bọn hào kiệt, vốn coi trời bằng vung, lại áy náy, khi cảm thấy mình uống hơi nhiều. Ðôi mắt chàng không nghiêm khắc nhưng nhìn thấy lòng người.

Cuối cùng, chỉ có vài chục người say thật, số còn lại chỉ ngà ngà, ngồi uống trà bàn chuyện võ lâm.

Trang chủ là một lão già tuổi quá thất tuần, lão vào để nhận tiền trọ. Ðám người rua ria hung tợn này khiến lão chẳng yên tâm chút nào cả.

Hồ Nam Thần Trượng cùng Lý Thất phụ trách việc hậu cầu, đứng lên tuyên bố :

- Kính cáo chư vị, tiền rượu thịt là tám trăm lượng, tiền thuê trang viên hai trăm, vị chi là ngàn lượng, xin chư vị móc hầu bao đóng góp.

Thuyên Kỳ hắng giọng bảo :

- Chư vị tôn ta làm lãnh tụ, vậy bữa tiệc hôm nay do ta chiêu đãi. Ðường tới Côn Luân còn hơn ngàn dặm, sẽ đến lúc chư vị mời lại.

Chàng lấy ngân phiếu đưa cho Hồ Nam Thần Trượng Giã Ðào.

Quần hào xì xầm một hồi, mặt mũi hớn hở tựa bắt được vàng.

Phù La Hán dường như bị đồng bọn đẩy dần ra vòng ngoài. Gã bối rối gãi đầu, vòng tay nói :

- Thưa công tử, ba trăm người chúng tôi gồm cả chánh tà, có cả những kẻ trộm gà, bắt chó, nhưng tự xết lương tâm không phải là bọn gian ác, bạo tàn. Trước đây mỗi người một phương, chẳng làm sao đóng góp sức lực cho võ lâm, vì sức yếu thế cô. Nay dưới sự lãnh đạo của công tử, trở thành một lực lượng hùng mạnh, lòng vô cùng tự hào. Xin công tử khai tông lập giáo, nhận chúng tôi làm thuộc hạ để những kẻ hèn mọn này được sống cuộc đời oanh liệt, cho khỏi tủi hổ tông môn.

Nói xong, gã cảm động đến ứa lệ, đưa tay lau nước mắt.

Quần hùng vỗ tay hoan hô như sấm. Ðầu lĩnh toán đao thủ là một hán tử cao gầy, mặt lạnh như đồng, có tên là Kɧօáϊ Ðao Mạnh Du Tử, cất tiếng :

- Công tử! Gã béo nói đúng, nếu không có bang hội chính đáng, chúng ta suốt đời chỉ là bọn lạc phách trêи giang hồ.

Ma Yêu kiếm khách Ðỗ Tang, đầu lĩnh đội kiếm thủ, tuổi đã lục tuần, vuốt râu phụ họa :

- Theo ý lão phu, nên chọn cái tên Huynh Ðệ hội cho phù hợp với tôn chỉ của chúng ta. Công tử thấy thế nào?

Thuyên Kỳ thấy người người đều nhìn chàng với vẻ hy vọng, không nỡ phụ lòng, liền bảo :

- Chuyện khai bang lập hội không thể không nghĩ đến điều kiện vật chất, sinh kế và nơi cư trú cho ba trăm người nào phải chuyện đùa.

Hồ Nam Thần Trượng đỡ lời :

- Lão phu không thê tử, họ hàng, xin được hiến sơn trang và ngàn mẫu ruộng ở Ích Dương.

Mã Yêu kiếm khách vỗ vai Thần Trượng khen :

- Giã huynh khét tiếng trọng nghĩa khinh tài, tiểu đệ không dám bì, chỉ xin góp hai vạn lượng làm ngân quỹ.

Kɧօáϊ Ðao Mạnh Du Tử hờ hững nói :

- Tại hạ ba vạn lượng.

Mỗi người một tiếng, tổng cộng lên đến gần trăm vạn lượng. Người cuối cùng là Phù La Hán, hắn ngượng ngùng giơ ba ngón tay. Lý Thất cười hỏi :

- Nguyên huynh định góp ba vạn hay ba ngàn lượng?

Gã béo ấp úng :

- Ba... lượng!

Mọi người bật cười vui vẻ, Thuyên Kỳ hắng giọng, tiếng cười lập tức im bặt, Chàng bước đến nắm tay Phù La Hán, trầm giọng tuyên bố :

- Vì ba lượng của Nguyên huynh, tại hạ nhận lời làm Hội chủ Huynh Ðệ hội.

Nguyên Chân cảm kϊƈɦ xiết chặt tay chàng giữa tiếng reo hò như sấm động.

Huynh Ðệ hội là bang phái đầu tiên trong lịch sử võ lâm ra đời bằng tiền đóng góp của các hội viên.

Ða số hào kiệt đi Thanh Hải lần này chỉ mong đủ tiền lộ phí. Khoản đóng góp họ đưa ra đều nằm cả ở nhà. Vì vậy, sáng hôm sau, Thuyên Kỳ đã đưa hai vạn lượng để chi tiêu trong những ngày sắp đến.

Giã Ðào ngạc nhiên không hiểu sao trong người chàng lại có sẵn nhiều đến thế. Thực ra, chàng cũng không ngờ Tần Thu Trinh lại để sẵn trong bọc hành lý đến mười vạn lượng ngân phiếu. Nàng quen sống trong nhung lụa từa nhỏ, nên không biết rằng đó là cả một gia tài.

Từ đầu canh năm, Giã Ðào đã lùa mọi người thức giấc, điểm tâm bằng hai chiếc bánh hấp nóng hổi.

Sau đó, họ phải khai lai lịch vào giấy. Cuối canh năm, mọi việc đã hoàn tất. Lão trao lại cho Thuyên Kỳ. Chàng mở xem từng tờ, ghi nhớ tất cả vào đầu óc mình.

Có một người làm chàng chú ý, đó là Triệu Phố, nguyên quán Tây Vực, không có danh hiệu. Chàng nhíu mày suy nghĩ rồi bảo Kɧօáϊ Ðao gọi họ Triệu vào.

Ðó là một thanh niên tuổi trạc hai mươi sáu, dung mạo tuấn tú nhưng đôi mắt không chính trực.

Thuyên Kỳ chiếu đôi Ma Nhãn lạnh lùng hỏi :

- Có phải các hạ chính là Mỹ Diệu Hồ đấy chăng?

Triệu Phố gật đầu.

- Năm ngoái các hạ đã quyến rũ một nàng tiểu thư, con nhà đại phú ở Ngọc Môn quan. Nàng ta đã nghe lời các hạ, lấy trộm của phụ mẫu một số châu báu trị giá đến ngàn lượng vàng. Bây giờ ấy đâu rồi?

- Tại hạ đã giết nàng rồi chôn trong một khu rừng cạnh đường quan đạo.

Quần hào nghe gã thú nhận mà sôi máu căm hờn.

Thuyên Kỳ hỏi tiếp :

- Tổng cộng ngươi đã dụ dỗ và giết bao nhiêu nữ nhân rồi?

- Mười tám người.

Chàng thu Ma Nhãn, bảo Lý Thất :

- Ngươi trói chặt gã lại, bó vào bao vải đem theo. Ðến đoạn đường vắng nào hãy hạ thủ.

Giữa giờ thìn, Huynh Ðệ hội xuất hành. Tạm thời, trêи đầu mỗi người đều chít giải khăn xanh làm tiêu chí. Ðược vài dặm, đến một bìa rừng tĩnh mịch, chàng ra hiệu dừng chân.

Lý Thất xách bao đựng Triệu Phố đặt xuống đất, cởi miệng bao lôi gã ɖâʍ tặc ra.

Họ Triệu lắp bắp kêu oan :

- Tại hạ nào có tội gì mà Hội chủ lại định giết đi?

Thuyên Kỳ hững hờ nói :

- Mỹ Diệu Hồ, ta chém ngươi để tế vong hồn mười tám nữ nhân đã bị ngươi giết chết, đoạt của.

Kɧօáϊ Ðao Mạnh Du Tử chỉ chờ chàng dứt lời, vung đao chém rơi thủ cấp Triệu Phố.

Giã Ðào là người lão luyện, bảo họ Mạnh cắt dây, lục soát người gã. Quả nhiên phát hiện một xấp ngân phiếu trị giá tám vạn lượng bạc.

Phù La Hán cười hể hả nói :

- Thế là Huynh Ðệ hội chúng ta đã có ngân khoản chi tiêu, không cần xài tiền của Hội chủ nữa.

Sau cái chết của Mỹ Diệu Hồ, có rất nhiều đều xin khai thành thật hành vi quá khứ. Nhưng nói chung không có ai mang tội lỗi nặng nề.

Tám ngày sau, bọn Thuyên Kỳ đến huyện thành Hà Thương, nằm dưới chân rặng Côn Luân.

Qua hồ sơ lai lịch, Thuyên Kỳ và bốn vị Ðường chủ đã chọn ra được ba chục người tinh minh, lanh lợi, họ xuất thân là đạo chích, để thành lập một đường nữa có tên là Thiên Nhãn đường, Ðường chủ chính là Bạch Nhật Thần Thâu Trịnh Cốc, tay diệu thủ không không số một võ lâm.

Vừa đến nơi, Trịnh Cốc đã cùng bọn thuộc hạ Thiên Nhãn đường bủa ra nghe ngóng tin tức.

Lý Thất lo việc ăn ở cho hội. Gã là người có tài thuyết phục, nên chỉ nửa canh giờ đã hớn hở trở lại.

Bạch Nhật Thần Thâu cũng về báo cáo :

- Cung bẩm Hội chủ! Nửa tháng nay Ðịa Long đã bảy lần xuất hiện, nhưng quần hùng chẳng cách nào thu phục được. Vì Ðịa Long có lớp da bền chắc. Nhưng nghe nói sáng mai võ lâm Tứ cung sẽ dùng lưới thép bắt linh vật.

Thuyên Kỳ hỏi lại :

- Thái độ của phái Côn Luân và các phái bạch đạo thế nào?

- Bẩm Hội chủ! Phe bạch đạo và phía Côn Luân chỉ đứng bàng quang, không tham gia việc bắt Ðịa Long. Vương chưởng môn của phái Côn Luân tuyên bố rằng Ðịa Long là quái vật gây tai họa cho bách tính, ai diệt trừ cũng tốt.

Chàng thầm khen ngợi Vương bá là người cơ trí.

* * * * *

Mờ sáng ngày tám tháng ba, Huynh Ðệ hội xuất quân, lá đại kỳ lớn bằng mảnh chiếu, nền vàng, chữ trắng viền xanh, phất phới bay trêи tay Phù La Hán. Ba trăm hảo hán vui sướиɠ nhìn ngọn cờ, cảm thấy bản thân tốt đẹp hơn.

Ðoàn người đi đến đâu cũng được bách tính thầm khen tính kỷ luật và đội ngũ chỉnh tề.

Thuyên Kỳ đã nhờ Thần Thâu dán thêm râu mép, râu cằm nên càng uy phong và khác lạ.

Thung lũng dưới chân núi Côn Luân đã tề tựu đông đủ các môn bộ. Thực ra thì họ đã ăn ngủ ở đây hơn nửa tháng nay. Các lều trại dựng thành hình vòng cung, bao lấy đoạn chân núi có huyệt động của Ðịa Long.

Bốn chiếc lều vải lớn cắm đại kỳ của võ lâm Tứ cung chiếm một nửa vòng bên tả. Nửa vòng bên hữu thực ra là để dành cho các phái bạch đạo. Nhưng họ không dựng lều mà lên núi làm khách của phái Côn Luân.

Thiên Nhãn đường, của Huynh Ðệ hội muốn tỏ rõ oai phong, nên đã chuẩn bị sân một lều vải lớn làm đại bản doanh.

Chưa đầy một khắc, lều đã dựng xong, trêи nóc phất phới đại kỳ, thêu ba chữ bằng chỉ trắng: Huynh Ðệ hội.

Sự xuất hiện bất ngờ của bang hội vô danh này khiến mọi người kinh ngạc. Họ chăm chú quan sát nhận ra không ít những nhân vật có tai tiếng trêи giang hồ nên cười thầm trong bụng.

Thuyên Kỳ xuống ngựa, đứng trước lều ngắm nhìn địa thế sơn cốc và lực lượng Tứ cung. Chàng ước đoán nhân số của phe quần ma khoảng hơn ngàn người. Phe bạch đạo cũng vậy, nếu tính cả Huynh Ðệ hội. Như vậy, khó mà ngăn cản Tứ cung thu phục Ðịa Long, chiếm bảo vật. Chàng quyết định lộ diện bàn bạc với lãnh tụ các phái.

Chưởng môn phái Côn Luân, Tiếu Kiếm Vương Thục bước ra sang sảng nói :

- Kính cáo chư vị anh hùng, Ðịa Long dù thân tàng nội đan, kỳ dược hiếm có thiên hạ. Nhưng nói chung vẫn là tai họa cho bách tính. Lão phu không muốn thấy cảnh tương sát máu chảy đầu rơi để tranh giành nên đã cùng bàn bạc với thất đại môn phái đề nghị một phương thức công bằng. Nghĩa là chúng ta phải chia nhau ra tay trong một thời khắc như nhau. Phe nào thành công trong việc thu phục, tiêu diệt Ðịa Long sẽ được hưởng bảo vật. Tứ vị Đế quân thấy thế nào?

Xuân Phong Ðế Quân bàn bạc với ba người kia xong, bước ra cao giọng nói :

- Tứ cung xin tán thành phương thức đó. Nhưng trước hết phải xác định hai phep rõ rệt. Môn phái nào đứng về phái Tứ cung xin bước lại đây.

Các bang hội nhỏ như: Long Hải hội, Diêm Thanh, Thanh Xà môn... nằm trong vùng cai quản của Tứ cung đều nhất tề đi về phía tả.

Vương Thục thấy Huynh Ðệ hội rắn rồng lẫn lộn, thu nạp cả cường sơn, đạo tặc, mà không theo phe quần ma. Ông ngạc nhiên hỏi :

- Ý Huynh Ðệ hội thế nào.

Thuyên Kỳ lạnh lùng đáp :

- Huynh Ðệ hội dù nhỏ bé nhưng cũng xin được cùng chư vị chia thế chân vạc. Hôm nay, hai phe hắc bạch cứ ra tay, nếu không thành công, sáng mai, bổn hội chỉ cần một canh giờ là đủ.

Xuân Phong Ðế Quân bật cười kinh miệt :

- Một bọn đầu trộm đuôi cướp nhỏ bé mà cung đòi đứng ngang hàng với chúng ta, thực đáng nực cười.

Gã vừa nói dứt, Thuyên Kỳ vận khí, dùng công phu Hư Không lôi xướng quát lên như sấm :

- Câm miệng!

Tiếng chàng như sét đánh chụp xuống đầu Ðế quân, lão choáng váng, giật mình lùi lại hai bước.

Toàn trường chấn động trước thần công khoáng thế của Hội chủ Huynh Ðệ hội, im lặng như tờ.

Không Văn đại sư đã nhận ra Thuyên Kỳ nên niệm Phật hiệu :

- Da di đà phật! Hội chủ đã có hùng tam tham gia tiêu diệt Ðịa Long, tạo phúc cho lê thứ. Lão tăng đại diện phe bạch đao vô cùng hoan nghênh. Hơn nữa, thí chủ chỉ cần một canh giờ cũng không phải là chuyện quá đáng!

Thiếu Lâm tự là Thái Sơn Bắc Đẩu võ lâm, Tứ cung không tiện phản bác.

Họ đang chú tâm đến Hội chủ Huynh Ðệ hội, cố nhớ xem người này là ai mà công lực lại siêu phàm đến thế.

Thu Diệp Ðế Quân Vương Chi Hoán cao ngạo nói :

- Nể lời Không Văn đại sư, Tứ cung cho bọn ngươi cơ hội tham gia, chứ không phải vì chút trò tiểu xảo vừa rồi.

Thuyên Kỳ cười nhạt đáp :

- Huynh Ðệ hội chúng ta cũng nhờ chút tiểu xảo ấy mà giết sạch hơn trăm môn đồ Thu cung chặn đường phục kϊƈɦ để đến nơi này.

Lời tố cáo của chàng khiến mọi người kinh hãi.

Họ Vương cứng họng, chẳng dám nói thêm. Ba trăm hảo hán Huynh Ðệ hội thấy Hội chủ thần oai trấn áp Tứ cung, đưa bổn hội lên ngang hàng với các phái lớn, lòng họ sôi sục hào khí, say sưa với vinh quang, nguyện ý xả thân vì lá cờ Huynh Ðệ hội.

Vương lão chưởng môn cười dễ dãi :

- Nghe nói Tứ cung chuẩn bị xong lưới thép, xin tùy tiện ra tay trước. Nếu chư vị thành công, bọn lão phu đỡ phải nhọc sức.

Phe Tứ cung tin lực lượng của mình hùng mạnh hơn, khi đắc thủ chẳng ai dám tranh giành nên đồng ý.

U Linh Ðế Quân là một lão già cao lêu khêu, ốm như que củi, da mặt nhợt nhạt, mắt sâu hoắm. Tấm bạch bào rộng thùng thình càng làm cho lão thêm giống u linh. Lão phất tay ra hiệu, tên đệ tử áo trắng dắt ramột con trâu tơ béo mập. Gã cắm cọc sắt xuống nền đất rồi cột dây thừng vào. Sau đó, một trăm tên khác khiêng tấm lưới đan bằng khoen sắt dài sáu trượng đặt thành hình bán nguyệt cách con trâu hơn trượng. Xong xuôi, chúng nhất tề nằm phục xuống, tay nắm chặt lưới mép thép.

Tên dẫn trâu rút kiếm đâm vào đùi con vật rồi rút lui, Tiếng kêu rống của con vật đã dẫn dụ được Ðịa Long, nửa khắc sau, nó lần mò ra khỏi huyệt động. Cái đầu to dài như nửa chiếc thuyền con ló ra, lúc lắc chiếc sừng dài hơn ba thước và nhọn hoắt. Nó dương cặp mắt vàng, nhìncon trâu với vẻ thèm thuồng, chiếc lưỡi hai nhánh đỏ như máu đư ra, thụt vào liên tục. Quần hào nín thở đợi chờ.

Thuyên Kỳ nhớ đến lời dạy của lão bộc Ngõa Khắc liền thở rít lên một tiếng quái dị. Con vật dường như hiểu được, quay ngoắt đầu về phía chàng, nhưng không thấy có thêm tín hiệu nên quay lại với con mồi. Thuyên Kỳ mừng thầm, không ngờ loài bò sát khổng lồ này lại có họ với loài rắn. Ngõa Khắc lúc còn trẻ lưu lạc sang Thiên Trúc năm năm, ông đã học được cách điều khiển loài rắn hổ mang tối độc. Lúc về già, ông đem mọi kiến thức truyền lại cho Thuyên Kỳ. Chàng có lòng yêu mến thú vật nên rất thích thú.

Lúc này con Ðịa Long đã bò hẳn ra ngoài. Thân nó dài đến ba trượng, da có vẩy như da rắn, trênlưng là một hàng gai dài từ cổ đến tận chót đuôi. Khi có cất đầu lên thì cao hơn cả người cao nhất.

Thuyên Kỳ đã có chủ ý nên vận thần công đưa âm thanh đến tai Ðịa Long.

Con vật này đã tu luyện đến mấy trăm năm nên rất thông minh. Nó rít lên lanh lảnh rồi bước đến phía con mồi. Bốn lão Ðế quân mỉm cười đắc ý.

Nhưng không ngờ, vừa đến nơi, Ðại Long quay người dùng đuôi quét bay con trâu sang bên tả. Bọn môn đồ Tứ cung tung mình chụp lưới. Nhưng rất tiếc chỉ trùm được phần đuôi. Những chiếc gai trêи lưng nằm xuôi về phía sau nên lưới trôi tuột đi.

Ðịa Long hất tung lưới quay đầu tấn công bọn U Linh giáo đồ. Chúng kinh hoàng bỏ chạy về phía địa bản doanh, cách đó mười trượng. Ðịa Long rượt theo nhanh như gió. Bốn lão Ðế quân không ngờ sự việc lại tồi tệ như vậy, đồng vung chưởng đánh vào đầu con vật để giải vây cho đệ tử.

Tám đạo chưởng kình uy mãnh dù không làm tổn thương con vật nhưng cũng khiến nó đau đớn, vung đuôi quét ngược rồi bỏ chạy về hang. Lúc đi ngang con trâu, nó há miệng ngậm lấy rồi chui vào huyện động.

Kiểm điểm lại có đến ba chục tên môn đồ Tứ cung bị Ðịa Long giết chết.

Tứ vị Ðế quân thở dài chán nản.

Lúc ấy mới là đầu giờ tỵ, chưa hết thời gian quy định. Bốn lão ma bàn bạc, Thu Diệp Ðế Quân bước ra tuyên bố :

- Bọn lão phu xin bỏ cuộc, mời phe bạch đạo trổ tài.

Các vị Chưởng môn đã được Không Văn cho biết lai lịch của chủ Huynh Ðệ hội, nên nhìn về phía chàng hỏi ý. Thuyên Kỳ lắc đầu rồi chỉ vào ngực mình.

Không Văn đại sư cao giọng bảo :

- Tứ vị Ðế quân trí lực hơn người mà còn thất bại, bọn lão nạp cũng chịu bó tay. Xin mời Huynh Ðệ hội thử một phen.

Bỗng từ cửa sơn cốc, tiếng đại cổ vang lên như sấm động. Lá đại kỳ mau trắng, thêu ngọn lửa đỏ xuất hiện tứ vị hộ pháp Ma giáo do Đại hộ pháp Câu Hồn Kiếm Thôi Hạo dẫn đầu, đủng đỉnh bước vào. Theo sau họ là năm trăm giáo đồ Ma giáo, chỉ nhìn ống đồng trong tay cũng biết họ thuộc Liệt Hỏa đường.

Thôi Hạo mới được thăng chức thay cho Qủy Ảnh Vương Ly, vòng tay chào mọi người.

- Lão phu là Thôi Hạo, vâng lệnh Giáo chủ đến tham gia việc thu phục Ðịa Long. Xin hỏi chư vị thành bại thế nào?

Kiếm Tuyệt Ðế Quân, Cung chủ Kiếm cung, đặt cứ địa ở đất Mãn, là láng giềng với Ma giáo, đã từng qua lại với Lý giáo chủ, nê tươi cười bước đến nói.

- Thôi lão đệ. Tứ cung và phe bạch đạo đã thất bại. Bây giờ đến lượt Huynh Ðệ hội trổ tài.

Thôi Hạ nhìn lá đại kỳ của Huynh Ðệ hội nhíu mày thắc mắc :

- Bang hội này ở đâu ra mà lại dám chia thế chân vạc với chư vị?

Ðế quân nhún vai, lắc đầu tỏ vẻ không biết :

- Ta cũng chẳng rõ, nhưng gã Hội chủ thần công rất lợi hại.

Thôi Hạo là người cao ngạo nên cười nhạt, cùng ba vị hộ pháp bước đến trước mặt Thuyên Kỳ. Lão chưa kịp hỏi thấy đối phương nháy mắt, mỉm cười.

Bốn lão già sững sờ nhận ra Thiếu giáo chủ. Chàng vận công thì thầm :

- Tứ vị Cửu công cứ đóng vai bàng quan, khi Kỳ nhi thu phục được Ðịa Long, ắt Tứ cung sẽ ra tay tranh đoạt. Lúc đó, lực lượng Ma giáo sẽ bất ngờ tham chiến, tiêu diệt bọn chúng.

Truyền âm xong, chàng vòng tay nói sang sảng.

- Tại hạ từ lầu ngưỡng mộ uy danh Thần Hỏa giáo, nay được diện kiến tứ vị hộ pháp, thật vô cùng vinh hạnh. Bổn hội xin được múa rìu qua mắt thợ, thu phục Ðịa Long. Nếu thất bại, chư vị cho Liệt Hỏa đường ra tay cũng không muộn.

Thôi Hạo cười lớn đáp :

- Huynh Ðệ hội đến trước đương nhiên được quyền ra tay trước. Bọn lão phu chúc quý hội thành công.

Toàn trường lúc nãy nhìn vẻ sát khí trêи mặt bốn vị hộ pháp Ma giáo tưởng đâu sẽ có một trường náo nhiệt. Ai ngờ, Ma giáo lại tỏ vẻ tôn trọng Huynh Ðệ hội.

Vương chưởng môn bảo nhỏ :

- Chư vị quên rằng Kỳ nhi là cháu ngoại của Giáo chủ Ma giáo hay sao?

Phái bạch đạo thở phào. Có thêm Ma giáo, phe Tứ cung chắc chắn sẽ bại vong.

Thuyên Kỳ dặn dò thuộc hạ xong, bước dần đến cửu hang. Mọi người kinh hoàng đến toát mồ hội khi thấy chàng đi thẳng vào trong. Ba trăm nhân mã Huynh Ðệ hội lập tức đến trấn giữ hai bên huyệt động, quay mặt ra ngoài sân sàng đối phó.

Thuyên Kỳ vào sâu mười trượng đã đến một thạch động rộng rãi. Ðịa Long ăn xong con trâu béo, đang lim dim sắp ngủ. Thấy chàng bước vào, nó vùng dậy với vẻ hung dữ. Thuyên Kỳ rít lên liên tục và bước về phía Ðịa Long.

Còn cách nửa trượng, chàng vận công phu Ma Nhãn đến độ chót, dùng ý lực thôi miên cho nó ngủ say. Nửa khắc sau, quái vật không cưỡng được, gục xuống ngủ ngon lành.

Lúc này chàng có thể dùng tiểu kiếm hạ sát nó để lấy nội đan, nhưng không hiểu sao lòng chàng lại bất nhẫn. Thuyên Kỳ dạo quanh một vòng thạch động, xem thử nó từ chỗ nào chui đến đây? Quả nhiên, dưới chân bức vách trong cùng là một miệng hang sâu, khẩu độ vừa lọt thân rồng đất.

Nhưng chàng lại thấy cạnh trêи cửa miệng hang có dấu trầy xước, đào xới. Nhớ đến chiếc sừng dài trêи đầu linh thú, chàng hiểu ngay nó đã bị chiếc sừng cản trở nên không thể trở lại chốn cũ. Chàng thử đi vào hang, nhưng chỉ được vài trượng đã phải thối lui vì sức nóng khủng khϊế͙p͙.

Thuyên Kỳ suy nghĩ một lát, đến bên con vật, dùng tiểu kiếm cắt sát gốc chiếc sừng dài nhỏ nhưng cứng như đá. Chàng phải vận dương công đến độ chót, dồn tam muội chân hỏa vào lưỡi kiếm mới cắt đứt được. Thuyên Kỳ thuận tay đấm thử vào tảng đá, mũi sừng đâm ngập nửa gang dễ dàng. Chàng mừng rỡ rút ra múa thử thấy rất vừa tay.

Thuyên Kỳ dắt sừng vào thắt lưng rồi vận công gọi Ðịa Long dậy. Nó thấy chiếc sừng trêи người chàng, rít lên tỏ vẻ mừng rỡ và nhả ra một viên ngọc đỏ như máu, tỏa hào quang rực rỡ. Chàng nhặt lấy định nhét vào dây lưng. Ðịa Long rít lên lắc đầu, chiếc lưỡi dài của nó bất ngờ vươn tới cuộn lấy nội đan, đưa lên ngang miệng chàng như muốn bảo chàng phải nuốt ngay. Thuyên Kỳ không còn cách nào khác, gật đầu nhận lấy, bỏ vào miệng nuốt. Ðịa Long rít lên hài lòng, quay đầu đi ra phía sau, chui tọt vào hang biến mất.

Chàng chờ thêm nửa khắc nữa vẫn không thấy cảm giác gì, mỉm cười chế giễu mình rồi rảo bước ra khỏi huyệt động vừa đúng một canh giờ.

Thuyên Kỳ bước ra trong sự hoan hô vang dội của quần hào. Phe bạch đạo và Ma giáo tưởng chàng đã mạng vong, nãy giờ nóng ruột như kiến bò miệng chảo. Ðám thuộc hạ của chàng vì kỷ luật không dám hò hét nhưng đôi mắt họ vài giọt lệ.

Thuyên Kỳ tiếng lên mấy bước, cao giọng tuyên bố :

- Kính cáo chư vị, Ðịa Long là một linh vật tu luyện đã mấy trăm năm. Nó đến đây lúc sừng còn ngắn, khi muốn quay lại lòng đất thì bị chiếc sừng quá dài cản trở. Vì vậy mới phá hang ra ngoài kiếm ăn. Tại hạ đã giúp Ðịa Long cắt bỏ sừng và nó đã chui vào một hang ngầm đi mất. Mời chư vị vào trong tham quan.

Chàng giơ cao chiếc sừng dài ba thước cho mọi người xem. Thu Diệp Ðế Quân gắn giọng hỏi :

- Thế các hạ có lấy được nội đan không.

Thuyên Kỳ thản nhiên đáp :

- Có, Ðịa Long đã tặng cho tại hạ một viên ngọc đỏ, nhưng tại hạ xem kỹ chẳng thấy tác dụng gì.

U Linh Ðế Quân cười âm u :

- Ngươi làm sao biết được diệu dung của nội đang. Muốn sống sót thì mau nạp cho lão phu.

Thuyên Kỳ lạnh lùng đáp :

- Nội đan chỉ có một viên, Tứ cung lại có đến bốn Ðế quân, không hiểu tại hạ phải dâng cho ai?

U Linh Ðế Quân vỗ ngực :

- Ngươi bất tất phải lo lắng, cứ giao cho lão phu là xong thôi.

Thuyên Kỳ muốn lừa cho quần ma tương sát nên giả đò miễn cưỡng, quay lại nhìn các huynh đệ, thở dài nói :

- Kẻ mang ngọc có tội, tại hạ không muốn để anh em hy sinh vì bảo vật, xin trao gánh nặng này cho tôn giá.

Thực ra trong lưng chàng chỉ có viên dạ minh châu của Bách Lan tặng làm kỷ niệm. Chàng lấy trong áo ra một túi vải lụa, cầm viên ngọc dồn công lực chí dương vào, đưa cao lên đầu cho mọi người thấy. Viên ngọc bị chân hỏa nung nóng, tỏa hồng quang rực rỡ. Quần ma nhìn với vẻ thèm thuồng. Chàng bở trở lại túi vải nhỏ, cột miệng rồi quăng về phía U Linh Ðế Quân.

Lão cười đắc ý tung mình lên không chụp. Nhưng ba bóng người đứng gần đó đã bay theo, vung chưởng vỗ vào lưng lão. U Linh lão qủy đã đề phòng trước, tréo tay đánh ngược lại, mượn sức đối phương bay nhanh về phía trước, vươn tay chụp lấy túi vải.

Nhưng bọn đánh lén lão lại chính là ba vị Ðế quân kia, họ đâu dễ dàng chịu thua, đồng lượt đến hợp công. U Linh Ðế Quân dù thân pháp như quỉ mụi cũng không cách nào thoát khỏi, trúng một chưởng vào vai trái, hộc máu tươi. Lão biết mình cô thế liền vận toàn lực giở thân pháp U Linh Qủy Ảnh lướt đi như bóng du hồn. Ba vị Ðế quân rượt theo bén gót.

Lúc này, hơn hai trăm thuộc hạ U Linh cung đã bị bảy tám trăm môn đồ ba cung kia vây chặt. Chỉ hai khắc sau không còn một tên sống sót. Phe quần ma kéo nhau đuổi theo các vị Ðế quân, chỉ còn lại Ma giáo và lực lượng bạch đạo.

Vương Thục cười ha hả, nói :

- Kế di họa giang đông của Kỳ nhi quả là lợi hại. U Linh cung phen này không một ngày được yên ổn.

Thuyên Kỳ gỡ râu, bước đến thi lễ với người thân và các Chưởng môn.

Mọi người kéo nhau lên trọng địa phái Côn Luân. Thuyên Kỳ vẫy Lý Thất lại nói nhỏ. Gã nhận lệnh đem theo một trăm thuộc hạ xuất cốc, trở lại huyện thành.

Long đầu các phái tề tựu trong khách sảnh Côn Luân. Ðại hộ pháp Thôi Hạo cười bảo :

- Ngoại công Kỳ nhi đoán rằng thế nào ngươi cũng có mặt ở Côn Luân, nên bảo ta kiêm trình ngày đêm đến hỗ trợ. Không ngờ Bang chủ đoán chẳng sai.

Không Văn đại sư tán thưởng :

- A di đà Phật! Thẩm thí chủ khí độ như biển lớn, dám hy sinh nội đan để cứu vãn một trường sát kiếm và gây chia rẽ quần ma. Nhưng lão nạp chỉ sợ U Linh Ðế Quân được thần vật, tăng thêm ba mươi năm công lực, trở thành thiên hạ vô địch thì võ lâm sẽ nguy tai.

Cửu tọa giật mình trước lời cảnh báo của đại sư. Thuyên Kỳ thản nhiên đáp :

- Ðại sư yên tâm, nội đan Ðịa Long chắc chẳng hề có hiệu dụng như lời đồn đại.

Hoa Sơn chưởng môn - Hậu Thiên Kiếm Hạ Tri Chương thắc mắc :

- Sao công tử lại đoán chắc như vậy?

Chàng tủm tỉm cười :

- Viên nội đan lúc nãy chỉ là viên dạ minh châu tầm thường. Còn nội đan thì tiểu bối đã nuốt vào bụng lúc còn trong huyệt động.

Tam hộ pháp Ma giáo - Ngân Hoàn Thôi Tâm vỗ đùi khen :

- Kỳ nhi quả là thông minh. Cửu công phải bái phục người.

Chưởng môn phái Côn Luân Vương Thục đang bối rối không biết làm cách nào để chiêu đãi gần ngàn người, định đứng lên tạ lỗi thì nghe mùi rượu và thức ăn thơm phức.

Mấy trăm tiểu nhị và thuộc hạ Huynh Ðệ hội đã gánh vật thực lên, bày biện dưới bóng mát của rừng tùng trước cửa Thuần Dương đạo quán.

Một khắc sau, Bạch Nhật Thần Thâu bước vào bẩm báo với Thuyên Kỳ :

- Cung bẩm Hội chủ, đại yến đã bày xong! Chay mặn có đủ.

Chàng hài lòng, đứng lên mời mọi người :

- Tiểu bối là hậu nhân của Côn Luân Thần Kiếm, kính thỉnh chư vị trưởng bối cùng uống với phái Côn Luân chén rượu nhạt.

Vương Thục cao hứng vỗ vai chàng :

- Giỏi lắm! Phái Côn Luân sau này được rạng rỡ hay cũng do ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.