Y Đạo Quan Đồ

Chương 193: Mưa gió buôn lậu


Chương trước Chương tiếp

Trịnh Tiên Đài sau khi về tới Giang Thành liều chủ động tới ủy ban kỷ luật thành phố để báo cáo tình hình.

Trương Dương về tới phòng chiêu thương, phòng làm việc của hắn vẫn treo biển, giờ đã là bốn ruỡi chiều, còn nửa tiếng nữa là tan làm, mở điều hòa, tự mình pha một ấm trà, nhàn nhã đọc báo ngày hôm nay, nhật báo Giang Thành không có bất kỳ tin tức gì liên quan tới hệ thống giáo dục, nhưng trên nhật báo Bình Hải lại đưa tin về sự kiện nghỉ học của Bá Trung, tiến bộ lớn nhất của Trương Dương sau khi tới phòng chiêu thương là biết đọc báo, giỏi về từ trong báo nắm được một số hướng gió vi diệu.

Điện thoại của phòng làm việc đổ chuông, Trương Dương cầm điện thoại lên: "Alo!"

Là Lý Trường Vũ gọi điện tới, giọng nói của y rất hòa ái, cũng khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày: "Trương Dương, về rồi à?"

Trương Dương ừ một tiếng: "Phó thị trưởng Lý tìm tôi có việc gì vậy?" Từ lúc Lý Trường Vũ bắt hắn rời khỏi cục du lịch, quan hệ giữa hắn và Lý Trường Vũ hình như có vẻ xa lạ hơn một chút.

Lý Trường Vũ biết Trương Dương có chút bất mãn đối với chuyện đó, sau khi người trẻ tuổi bị kìm kẹp, khó tránh khỏi có chút bất mãn, Lý Trường Vũ nói: "Trương Dương, tan làm thì tới chỗ tôi một chuyến!"

Lý Trường Vũ sở dĩ đề xuất yêu cầu này là bởi vì y muốn nói chuyện riêng với Trương Dương, y sở dĩ lật lọng về chuyện phòng quản lý tổng hợp cảnh khu, sau cùng buông bỏ ý định để Trương Dương đảm nhiệm chức chủ nhiệm, chủ yếu là bởi vì y cảm thấy một chút áp lực, áp lực này không phải chỉ tới từ xung quanh mà còn từ bên trên, tới từ Cố Doãn Tri, khứu giác chính trị của y trước giờ luôn rất mẫn cảm, y có thể phát giác ra Cố Doãn Tri đối với Trương Dương đã không còn che chở như trước kia, trên chính trị mỗi một bước đi đều phải thật cẩn thận, vào thời khắc quan kiện khi y phát khởi trùng kích về phía thị trưởng Giang Thành, bất kỳ một nhân tố dù là nhỏ nhất cũng đều không thể bỏ qua. Trương Dương tuy trên danh nghĩa là một cán bộ cấp khoa, ở phòng chiêu thương chỉ là hữu danh vô thực, từ sau khi địa điểm công tác của hắn đổi sang phòng chiêu thương, Đổng Hồng Ngọc nhận được chỉ thị ngầm của bên trên, không an bài một nhiệm vụ công tác có tính chất thực tế nào cho Trương Dương, trên thực tế chẳng khác nào là treo Trương Dương lên.

Trương Dương đoạn thời gian này đều thể hội kiếp sống cơ quan tiêu chuẩn nhất, uống trà, tán gẫu, đọc báo đã trở thành toàn bộ công tác của hắn. Với tính tình của Trương Dương, rõ ràng là sẽ không bằng lòng với loại sinh hoạt này, Lý Trường Vũ có thể cảm giác được sự xao động và bất mãn trong lòng Trương Dương, nhưng y nhất thời cũng không nghĩ ra được nên an bài cho Trương Dương như thế nào.

Lúc này chuyện phát sinh ở hệ thống giáo dục khiến Lý Trường Vũ rơi vào quẫn cảnh, vào những lúc như thế này, Trương Dương có thể đứng ra giúp y, khiến Lý Trường Vũ rất cảm động, y bởi vì chuyện này mà nảy sinh một chút áy náy, có lẽ về chuyện của Trương Dương, y nên xuất lực, giúp Trương Dương sớm ngày vượt qua khốn cảnh ở trước mắt.

Lúc Lý Trường Vũ tan làm, Trương Dương đã lái xe Toyota tới đợi ở dưới tòa nhà làm việc của y.

Lý Trường Vũ lên xe, hoạt động một chút cái cổ đã tê rần, nói: "Mệt rồi, tìm một chỗ, chúng ta uống vài chén!"

Trương Dương cười nói: "Ông là muốn tôi mời ông uống rượu hay là chuẩn bị mời tôi!"

Lý Trường Vũ cười nói: "Tới Hà Phong lâu đi, tôi có chuyện muốn thương lượng với cậu!"

Trương Dương lái xe tới Hà Phong lâu ở bên bờ tây hồ Nhãn Vân, hai người mua một bọc nhỏ, chọn mấy món thức ăn, Lý Trường Vũ mở một bình Thanh Giang mang theo ra, đây là rượu nếp được ủ hai mươi năm mà quản đốc nhà máy rượu Thanh Giang tặng cho y.

Trương Dương rót một chén, ngửi ngửi rồi nhấp một ngụm, nói: "Rượu ngon, không kém hơn Ngũ Lương Dịch!"

Lý Trường Vũ cười nói: "Đồ tặng của Thanh Giang không tồi, đáng tiếc, nhà máy kinh doanh không tốt, nhiều năm thua lỗ." Y bưng một cái chén lên cụng với Trương Dương rồi uống cạn: "Lần này chuyện khoản góp vốn của hệ thống giáo dục phải cảm ơn cậu rồi."

Trương Dương cầm bình rượu lên rót hai chén đầy cho hai người, cười nhạt nói: "Tôi hôm qua nhìn thấy tên họ Trịnh đó có chút dị thường, tôi hoài nghi hắn trong lòng có quỷ, cho nên nhân lúc trời tối đi dọa hắn, xem xem có thể bức hắn giao khoản góp vốn ra hay không, ai ngờ lúc tôi tới cửa nhà hắn thì vừa hay thấy hắn lái xe bỏ đi."

Lý Trường Vũ nói: "Hắn là cảm thấy bất lực cho nên muốn đi!"

Trương Dương cười nói: "Kỳ thực hắn cũng là bị người ta lừa thôi, thằng em họ đó của hắn cũng không phải là hạng tốt lành gì, thời đại hiện tại, gian thương nhiều lắm."

Lý Trường Vũ cảm thấy rất hứng thú với việc Trương Dương làm thể nào mà lấy lại được khoản góp vốn, nhưng Trương Dương lại không chịu nói.

Hai người uống một lát nữa thì Lý Trường Vũ đi vào chính đề: "Trương Dương, làm ở phòng chiêu thương đã quen chưa?"

Trương Dương ở trước mắt Lý Trường Vũ cũng không muốn vòng vo, hắn nói thẳng luôn: "Mỗi ngày trừ đọc báo thì cũng là uống trà, chẳng có việc gì làm cả! Nếu cứ tiếp tục, bụng tôi thể nào cũng to ra."

Lý Trường Vũ nghe thấy hắn nói khoa trương như vậy, không khỏi bật cười, y nhỏ giọng giải thích: "Lúc trước bảo cậu rời khỏi cục du lịch là bởi vì chuyện cậu đánh Hồ Quang Hải có ảnh hưởng quá xấu, chuyện này được thông báo tới tỉnh lý, ngay cả bí thư Cố cũng biết."
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...