Trương Dương cười nói: "Dưỡng Dưỡng a! Ta có việc gấp, để sau nói nhé!"
"Chuyện gì chứ?"
"Ta phải tới trường Đảng học!"
"Đúng lúc ta đang muốn đi chợ hoa mua mấy thứ, ngươi đưa ta đi đi!"
Trương Dương không thể khác được đành gật đầu, chợ hoa vốn ở ngay sát vách trường Đảng, dù không muốn cũng đành phải theo.
Cố Duẫn Tri khi nổi giận vốn rất ít nói chuyện, Cố Giai Đồng hỏi vài câu thế nhưng lão gia tử thủy chung vẫn không nói gì. Vẫn cứ mạn bất kinh tâm uống trà, từ biểu hiện nhìn không ra một chút phẫn nộ nào, nhưng như vậy thì Cố Giai Đồng càng kinh hãi, có lẽ lần này phụ thân nổi giận thật sự.
"Cha!" Cố Minh Kiến hoang mang lo sợ bước vào thư phòng, lấy tay vuốt cái trán đầy mồ hôi, Cố Duẫn Tri chậm rãi buông chén trà, ánh mắt nhìn nữ nhi: "Ngươi dự định đi ra ngoài hay là vẫn cứ muốn ở chỗ này?"
Cố Giai Đồng cắn cắn môi, có chút thông cảm nhìn đệ đệ, sau đó xoay người rời khỏi thư phòng. Trong phòng chỉ còn lại hai cha con, Cố Duẫn Tri ngồi ghế, Cố Minh Kiện thì khoanh tay mà đứng trước mặt lão. Cố Minh Kiện cũng lờ mờ đoán được tám chín phần là sự tình hôm qua có liên quan tới lão gia tử. Bầu không khí im lặng trở nên cực kì áp lực, khiến cho Cố Minh Kiện càng trở nên bất an, hắn vô phép chịu đựng được, hắn cẩn thận nói: "Cha, người tìm ta có việc gì?"
Cố Duẫn Tri nặng nề lên tiếng: "Ta lần trước đã nói ngươi không tham gia vào sự tình bách hóa dệt Đông Giang, ngươi có nghe thấy không?"
"Cha..."
"Không cần nhiều lời! Nói cho ta ngươi có hay không thôi?"
"Con không có..."
"Sự tình tối hôm qua phát sinh tại Bách Nhạc Môn là do ngươi bày ra?"
"Quỳ xuống!" Cố Duẫn Tri quát lên giận giữ, đã từ rất rất lâu rồi người ta chưa từng thấy vị lão đại của tỉnh Bình Hải này giận giữ tới như thế.
Cố Minh Kiện sợ tới run rẩy, cà người mềm oặt quỳ rạp xuống đất.
Cố Duẫn Tri hét lên giận giữ khiển cho cả Cố Giai Đồng nghe trộm bên ngoài cũng phải giật mình. Qua khe cửa nàng nhìn thấy lão gia tử tiến lại trước mặt đệ đệ, cho hắn một cái bạt tai như trời giáng.
Cố Giai Đồng lấy tay bịt kín miệng mình lại, thần tình vô cùng sửng sốt kinh hoàng, từ lúc biết nhận thức tới nay, phụ thân chưa hề xuất thủ đánh bất kì đứa con nào trong ba đứa con dù chỉ một cái. Hiện tại phải nói là nàng kinh ngạc không sao giải thích được.
Cố Duẫn Tri tát Minh Kiện một cái xong, tâm tình cũng bớt kích động đi nhiều, châm rãi đi về cái ghế ngồi: "Ta cho ngươi một tuần, hoàn toàn rút khỏi chuyện này cho ta!"
Cố Minh Kiện lấy hết can đảm nói: "Cha, ta là thực sự làm sinh ý..."