Vứt Đi Nương Nương

Chương 109


Chương trước Chương tiếp

Trong cơn hôn mê, Mục Tiểu Văn vẫn cảm giác được có một ánh mắt nóng cháy rơi xuống người mình, không cần mở mắt cũng biết đó là Lý Vân Thượng. Vì vậy, ngay khi có chút ý thức thanh tỉnh thì nàng lại ép mình chìm vào cơn mê, tránh né mớ hỗn độn bên ngoài; nàng chỉ muốn lẳng lặng ngủ quên trong bóng tối ấm áp này, không cần phải mở mắt đối diện với sự thật.

Bị một người đứng trên đỉnh của quyền thế yêu đúng là vừa hư vinh lại vừa ấm áp; hơn nữa còn đạt được mục đích khi xuyên qua. Đối với cái t tình yêu của mấy nữ sinh mà nói thì đây đã được coi là công thành danh toại rồi. Chỉ là, yêu quá mức thảm thiết, nàng chấp nhận không nổi. Đối mắt với vẻ mặt nóng bỏng của Lý Vân Thượng, né tránh cũng không kịp chứ nói gì có thời gian mà đi phân tích tâm tư chính mình?

Không có cách nào giải quyết mọi chuyện, vậy thì cứ trốn tránh đi. Tuy như vậy rất lằng nhằng nhưng chung quy so với sự khó chịu lại còn tốt hơn.

Tuy nói nàng lớn lên ở thời hiện đại nhưng đối vớ chuyện tình cảm thì cũng không phải vì hơn chút tri thức đối với người ở thời này mà biện giải biến mình thành một cao nhân được. Trải qua việc này, Mục Tiểu Văn cũng không chịu nổi, thôi thì nhờ cơ hội thoải mái này mà nàng không muốn tỉnh lại nữa.

Đã hai ngày rồi, Lý Vân Thượng từ khiếp sợ lúc ban đầu cho tới bây giờ đã bụi bại đi nhiều, mới chỉ có hai ngày ngắn ngủn mà hai hốc mắt hắn hằn rõ. Ngồi bên giường, nhìn sắc mặt tái nhợt của Mục Tiểu Văn , thanh âm có chút tức giận nhưng lại khàn khàn nhiều hơn:

- Vì sao nàng còn không chịu tỉnh?

Hai ngày qua Hướng Mị đã lĩnh giáo qua sự hỉ nộ vô thường của hoàng thượng, cái vẻ mặt “không sao cả” trước sau như một cũng bắt đầu trở nên dè chừng, lão cẩn thận trả lời:

- Nàng đã qua nguy hiểm, theo lý thuyết thì đã tỉnh dậy…

- Nếu vậy vì sao vẫn không tỉnh? – giọng nói của Lý Vân Thượng không lớn nhưng cứ giống như Tu La từ địa ngục vang lên.

- Cái này… – Hướng Mị khó khăn nuốt nuốt nước miệng.

- Lui ra!

Hướng Mị le lưỡi, chuồn mắt.

Lý Vân Thượng im lặng ngồi đó một hồi, di chuyển cách Mục Tiểu Văn ngày càng gần, người hơi cúi xuống để lại trên trán nàng một nụ hôn. Sau đó hắn đứng thẳng lên, cầm bàn tay lạnh lẽo của nàng.

- … Nàng là hoàng hậu của ta, sao nàng có thể bỏ ta lại một mình chứ? … Vì rời xa ta mà nàng có thể làm tới mức này ư? … Sao ta không nỡ buông tay nàng ra, có phải là ta trúng bùa ma rồi không?

Lý Vân Thượng thì thào tự hỏi, bởi vì gầy yếu, bóng lưng thoạt nhìn lại trở thành một khoảng không trống rỗng khiến cho ngườ ta khó chịu. Đã qua hai ngày rồi, Mục Tiểu Văn vẫn chưa tỉnh lại. Cho dù biết nàng không còn nguy hiểm nhưng lòng hắn vẫn đau đớn, Ngay cả bản thân hắn cũng không biết được rằng, sẽ có một ngày mình lại yêu thương một nữ tử.

Nhưng chỉ có nữ tử này, lần nữa đẩy hắn ra xa.

Đầu tiên là bỏ qua gần một năm tâm huyết, bây giờ lại không thương tiếc thương tổn chính mình. Nàng là cố ý muốn làm hắn khó chịu, cố ý nói cho hắn biết quyết tâm của nàng sao? Khi kiếm đâm vào ngực nàng, có một sự dứt khoát ánh lên trong mắt nàng, nàng tưởng hắn không nhìn thấy sao?

Lý Vân Thượng siết chặt miếng ngọc hình người trong tay mình. Bóp chặt hai ngày, lòng bàn tay đã xuất hiện vết máu. Trong mơ hồ, hắn có một quyết định, nhưng quyết định này mỗi khi nghĩ tới thì trong lòng đau đớn tới mức hít thở không thông. Song qua một hồi lâu, hắn cứ như người nhận mệnh, thở dài. Bàn tay vươn ra khẽ xoa xoa gương mặt Mục Tiểu Văn, trong mắt vì không đành, không muốn mà nhiễm một tầng sương mù.

Lý Vân Thượng đứng dậy, đi tới ngoài cửa, trong cảnh trời đầy tuyết trắng, bóng lưng hắn trở nên cô hàn liêu tiễu.

- Hoàng thượng, Thôi đại nhân đã đến! – một thị vệ chạy tới bẩm báo.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...