Tên lính đó cũng là một sỹ quan cấp úy, hắn dẫn đường vừa nói:
- Các vị là nhân viên viện bảo tàng tới thu thập tiêu bản phải không? Nhớ kỹ, sau khi lên bờ, ngàn vạn lần không được ra khỏi giới tuyến, ở đây không chỉ có khủng long to lớn hoặc Velociper cỡ nhỏ, mà còn cả các loại côn trùng đáng sợ so với khủng long cũng nguy hiểm không kém... Ở giới tuyến chúng ta đã bố trí một lượng lớn thuôc diệt và xua đuổi côn trùng, nếu không ngay cả quân đội cũng không thể lên bờ....
Trịnh Xá ngẫm nghĩ, đang định mở miệng thì Sở Hiên đã kéo kéo áo hắn rồi mỉm cười hỏi:
- Nói đến côn trùng... Các vị sợ số lượng con trùng hay là độ lớn? Theo như ta biết côn trùng cổ đại đều cực kỳ to lớn phải không?
Tên sỹ quan này gật đầu nói:
- Đúng ậy, đám côn trùng này vốn rất bình thường, nhưng từ mấy tháng trước bắt đầu không ngừng lớn lên, hơn nữa số lượng cũng gia tăng đến chóng mặt. Khoảng một tháng trước, một con muỗi không ngờ đã to bằng cả cánh tay, bị nó hút máu, trên người có thể xuất hiện một lỗ bằng viên đạn... Bất quá, kỳ quái là từ đầu tháng này đám côn trùng bắt đầu tử vong hàng loạt, chúng nó cứ chết từng đám từng đám một, chính vì thế mà cấp trên mới cho phép các ngươi đến thu thập thi thể côn trùng.
Sở Hiên lúc này đã trầm tư suy nghĩ, Trịnh Xá phải vội vàng tiếp lời:
- Không sai, chính là như vậy, có điều cấp trên cũng ra lệnh phải thu thập thêm một ít tiêu bản thực vật cùng mấy loại nữa.
Tên sỹ quan thuận miệng đáp:
- Cái đó ta không biết, dù sao bọn ta cũng tuyệt đối không muốn bước lên hòn đảo ấy nửa bước. Lúc trước để giành lấy một mảnh đất gần bờ, chúng ta cơ hồ phải dùng pháo cao xạ oanh tạc hơn nửa ngày trời, đến cả đất đai cũng tan nát, vậy mà vẫn chết đến mấy chục người...
Trong lúc nói chuyện, mọi người đã tới boong tàu vận tải, ở đó quả nhiên có một chiếc ca nô chiến đấu đậu sẵn, sau khi cả bốn người lên tàu, tên sỹ quan kia liền lái ca nô về phía đảo.
Từ xa nhìn lại, đảo Sorna đúng là một thắng cảnh, trên đảo cây cối um tùm, hơn nữa toàn là cây cao, lúc này đã khoảng tám giờ tối nhưng ánh chiều tà đỏ rực vẫn đang chiếu rọi, hòn đảo phảng phất như chốn tiên cảnh.
Tay sỹ quan thì thào:
- Nhìn rất đẹp phải không? Hòn đảo này lúc trước có rất nhiều địa phương trơ trụi, nhưng không biết vì sao, gần đây không chỉ một lượng lớn khủng long cùng côn trùng cổ đại xuất hiện mà cả các loại dương xỉ cũng bắt đầu lan tràn. Các ngươi đừng nhìn mấy cây đại thụ kia, trước đây chỗ nào cũng là dương xỉ, sau đó toàn bộ biến thành cây lớn, cao đến mấy chục mét, hơn nữa chất gỗ tốt đến kỳ lạ. Bọn ngươi không biết chứ, mấy tên nhân viên nghiên cứu còn đang nghĩ có thể lấy mấy loại dương xỉ ăn được ra, như vậy có thể giải quyết vấn đề nạn đói thế giới... Một lũ thần kinh.
Mọi người cũng không hỏi nhiều, chiếc ca nô đang chạy tới, đột nhiên một con cá người đầy giáp xác nhảy vọt lên mặt biển. Con cá to đến bốn năm mét, cũng may là nó không va phải, nếu không ca nô có lẽ đã lật úp.
- Thì ra là thế...