Vô Hạn Khủng Bố

Chương 104: Hòn đảo bị phong tỏa


Chương trước Chương tiếp

Gã đại hán đầu trọc vẻ mặt nghi ngờ, hắn cẩn thận nói:

- Người anh em, ngươi rút cuộc muốn làm gì, cứ nói thẳng ta đi, ta là người của nhà Anthony khu đông, đừng nghĩ đến chuyện giở trò với ta, đã hiểu chưa?

Bá Vương cười ha ha, bàn tay để sau lưng chợt vẫy vẫy về phía Trịnh Xá, bộ dạng là muốn để Trịnh Xá đưa thứ gì đó cho hắn. Trịnh Xá phản ứng cũng nhanh, vội vàng lấy một khối vàng trong Nạp giới ra, dùng nội lực ăn mòn ngắt ra một khối khoảng bằng móng tay, sao đó hắn làm bộ bước lên đứng cạnh Bá Vương, đặt cục vàng vào tay.

Nụ cười trên mặt Bá Vương càng thêm thân thiện, hắn ra vẻ móc móc trong túi rồi cầm cục vàng tung sang chỗ gã đầu trọc. Gã kia hơi sửng sốt đón lấy cục vàng rồi lập tức ngây người, hắn lật qua lật lại quan sát, rồi nhìn ba người Bá Vương vẻ không hiểu.

Bá Vương ra vẻ thân thiện bước lại gần, hạ giọng nói:

- Người anh em, chúng ta là lính đánh thuê quốc tế, yên tâm đi, tới dây cũng chẳng có xích mích với ai, chỉ là đến lượt được đi nghỉ phép thôi. Nhưng mà lúc trước bọn ta không cẩn thận làm mất hành lý nên bây giờ trên người ngoài vàng ra chẳng còn thứ gì, muốn tìm một băng nhóm có thế lực đổi lấy ít tiền mặt. Yên tâm đi, chúng ta sẽ đổi mười lăm cây vàng với giá bằng 70% giá thị trường, đây là tất cả vàng chúng ta hiện có, không biết băng nhóm các ngươi có hứng thú kiếm chỗ tiền này không?

Mười lăm cây vàng cũng không phải là một món tiền nhỏ, đối với một số băng nhóm nhỏ mà nói, có thể ăn chênh lệch 30% đã là cực kỳ không tệ nên gã đầu trọc rất ngạc nhiên. Hắn ngây ngốc nhìn Bá Vương và ba người đằng sau, La Cam Đạo tạm thời không tính, Trịnh Xá cùng Sở Hiên đều là người có khí thế, một người làm thủ lĩnh đoàn đội đã lâu, tự có khí thế của thượng vị giả, tên kia thì lạnh lùng bẩm sinh, cũng có thể bị người bình thường coi thành kiêu ngạo và lãnh tĩnh. Gã đầu trọc nhìn nhìn ba người một lúc rồi móc điện thoại di động ra nói một tràng.

Khoảng mấy phút sau hắn mới nhìn Bá Vương nói:

- Ông trùm của bọn ta muốn gặp các vị, ngay ở khu đông, đương nhiên, mấy người cũng có thể không đi....

Bá Vương cười hắc hắc, đáp:

- Đi, sao lại không chứ? Chúng là người đang cần bán mà. Được rồi, người anh em, lái xe đi.

Nói đoạn, Bá Vương cười lớn, ngồi luôn vào ghế trước.

Trịnh Xá cũng không để ý, hắn cùng Sở Hiên bước vào trong, chỉ có La Cam Đạo có vẻ rất ngần ngừ, một lát sau mới chạm rãi chui vào trong xe, vừa vào trong hắn liên nói thầm với Sở Hiên:

- Các ngươi không sợ gì sao? Đây là xã hội đen mà, trên tay các ngươi có mười lăm cây vàng, không sợ bị băng nhóm này ra tay à? Phải biết rằng chúng ta trực tiếp tới tổng bộ bọn chúng, ở đó tùy tiện móc ra một khẩu súng cũng đủ xử lý chúng ta rồi...

Sở Hiên lại thản nhiên đáp:

- Thực lực của ta và Bá Vương vẫn chưa thể tay không đối phó với súng ống, nhưng kẻ mạnh nhất trong số bọn ta như ngươi đã nói lúc trước, Trịnh Xá.... Hắn đã trải qua vô số lần chiến đấu sinh tử tồn vong, không biết từ lúc nào đã trở thành một cường giả, vấn đề này lát nữa ngươi tự dùng hai mắt mình xác nhận đi.

Tự dùng hai mắt mình xác nhận? Nói một lúc hóa ra muốn đánh thật? Nhất thời La Cam Đạo bỗng cảm thấy chiếc xe này có vẻ hơi chật, ngồi bên trong rất không thoải mái. Hắn liên tục ngọ nguậy, mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn gã đầu trọc, Bá Vương cao to như gấu, Sở Hiên lãnh đạm im lặng, cuối cùng mới nhìn Trịnh Xá đang thoáng mỉm cười, ba người này quả thật chẳng có chút lo lắng nào, bộ dạng như đã tính trước hết thảy, nhưng hắn vẫn đụng đậy không ngừng....
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...