"Nhị sơn?" Bồ yêu đột nhiên xông ra, có chút giật mình nhìn hai ngọn núi tương thông trong lòng bàn tay của Tả Mạc.
Tả Mạc cũng rất kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng lần này có thể luyện thành thần thông không nghĩ tới lại đột phá cảnh giới Nhị sơn.
"Đây là cảnh giới Nhị sơn?" Tả Mạc có chút hiếu kì hỏi, hắn không ngừng nắm mở bàn tay, cảm thụ sức mạnh cường đại từ giữa bàn tay truyền đến.
Bồ yêu nhìn Tả Mạc giống như nhìn quái vật, hắn nghĩ không ra, Tả Mạc như thế nào lại có thể nhanh như vậy đạt tới cảnh giới Nhị sơn? Hắn từ đầu không nghĩ tới, điều này hoàn toàn là công lao của hắn. Chính bởi vì hắn không ngừng hút ngược địa khí trên người Tả Mạc, thân thể Tả Mạc đã sớm chịu đựng vô số lần rèn luyện bởi hút ngược địa khí, tu luyện ít mà được nhiều.
Trong lòng Tả Mạc mơ hồ đoán được nguyên nhân nhưng nghĩ đến Bồ yêu và bia mộ dường như không muốn làm to, hắn quyết định lơ đi, chuyển đề tài: « Cảnh giới Nhị sơn này có gì tốt? »