Chị Dư vẫn kiên nhẫn “Mặc dù cô không muốn nghe, nhưng tôi vẫn muốn giúp tổng giám đốc giải thích rõ.” Chị thật sự hi vọng tổng giám đốc và Hạ tiểu thư sẽ không còn hiểu lầm sâu sắc như vậy, cho dù cuối cùng hai người không đến được với nhau đi nữa.
Hạ Tử Du vẫn quay đầu đi chỗ khác.
Chị Dư thở dài một hơi, khẽ nói “Thật ra thì, tổng giám đốc vừa xuống máy bay đã sai người đi điều tra chuyện con gái bị bắt cóc, từ bốn giờ sáng đến khi Hạ tiểu thư cô đến Đàm thị, tổng giám đốc không hề nghỉ ngơi, ngài vẫn đang nghĩ cách cứu con.”
Hạ Tử Du rốt cuộc quay đầu nhìn chị Dư, không sao khống chế được chất vấn “Nếu anh ta thật sự để ý đến con như chị nói, tại sao anh ta lại muốn trốn tránh tôi?”
Chị Dư nói chân thành. “Bởi vì tổng giám đốc không muốn làm tổn thương cô.”
Hạ Tử Du không sao hiểu nổi, nhíu mày “Tôi không hiểu.”
Chị Dư giải thích chậm rãi. “Tổng giám đốc biết nếu đối mặt với cô, việc duy nhất ngài có thể làm là lạnh lùng vô tình, nhưng làm như vậy nhất định sẽ làm cô bị tổn thương, cho nên, tổng giám đốc thà tránh không gặp cô.”
Hạ Tử Du nghe như chuyện cười nói “Nếu anh ta có lòng cứu giúp con gái, tại sao phải giấu tôi?”
Chị Dư nói “Đó là bởi vì cô không biết kẻ bắt cóc là ai.”
Hạ Tử Du thốt lên “Căn cứ theo lời cảnh sát đó là thuộc hạ trước đây của Đàm Dịch Khiêm, vì bất mãn Đàm Dịch Khiêm vô lý đuổi việc nên muốn bắt cóc để uy hiếp.”
Chị Dư khẽ lắc đầu, nói rõ “Chuyện này không đơn giản như cô nghĩ đâu… Không sai, kẻ bắt cóc con bé là thuộc hạ trước đây của Đàm Dịch Khiêm Tỉnh Sâm, nhưng kẻ thực sự đứng sau thao túng tất cả lại là người khác.”
Trong đầu Hạ Tử Du đột nhiên có linh cảm nặng nề, cô nhíu mày, hỏi “Sau chuyện này còn có người điều khiển?”
Chị Dư gật đầu, nhìn Hạ Tử Du chăm chú, như băn khoăn rồi một hồi lâu mới nói chậm rãi “Người đứng sau chính là Chủ tịch Trung Viễn Kim Nhật Nguyên.”