Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 107: Qua Mỹ với anh


Chương trước Chương tiếp

Hai ngày sau

“Dì Lô, con về rồi”

Dì Lô đi ra từ phòng bếp, ra hiệu “Suỵt” với Hạ Tử Du. “Liễu Nhiên vừa ngủ, đừng làm nó tỉnh giấc…”

Hạ Tử Du nhẹ nhàng đi vào phòng con, liếc thấy Liễu Nhiên đang ngủ sau, cô mỉm cười thỏa mãn.

Nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, Hạ Tử Du vừa tới phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm, trong mùi thơm còn thoang thoảng mùi thuốc bắc mà cô không thích lắm.

Hạ Tử Du đi vào bếp, liếc thấy bóng dáng bận rộn của dì Lô, cô nghi ngờ “Dì Lô, dì đang nấu ăn sao?” Lúc này hình như chưa tới giờ nấu cơm.

Dì Lô cười nói “Dì nấu canh cho con.”

Hạ Tử Du không hiểu cau mày “Ặc, trong canh có thuốc bắc?” Dì Lô nấu canh rất khéo, cho nên nửa năm qua cô đã được dì Lô nuôi trắng trẻo khỏe mạnh, nhưng dì cũng luôn biết cô thích hay không thích gì.

Dì Lô cẩn thận cho canh nóng vào bình giữ nhiệt, khẽ cười nói “Canh này không phải cho con uống.”

“Hả?” Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc.

Dì Lô vặn chặt nắp bình giữ nhiệt, nói chậm rãi “Con mang canh đến bệnh viện cho Tổng giám đốc Kim đi. Cậu ấy bị thương nắng thế, nghe nói đạn còn làm tổn thương xương đùi, trong canh có bỏ thuốc bắc, có lợi cho sự phục hồi cơ thể của cậu ấy.”

Hạ Tử Du nhận lấy bình giữ nhiệt, chợt hiểu ra. “Hóa ra là canh cho Trạch Húc”

Dì Lô gật đầu “Đúng vậy, người ta vì chúng ta mà bị thương nặng như vậy, bây giờ lại không có ai ở bên chăm sóc, đương nhiên chúng ta phải làm rồi.”

Hạ Tử Du gật đầu “Hai ngày nay con đều đến bệnh viện thăm, anh ấy có vẻ đã đỡ nhiều rồi.”

Dì Lô nhẹ giọng trách cứ “Bị thương nặng như thế làm sao mà vài ngày đã khỏe ngay được, tổng giám đốc Kim chỉ cố gắng biểu hiện không sao trước mặt con thôi…”

Hạ Tử Du gật đầu “Vâng ạ, bây giờ con mang canh cho Trạch Húc.”

Lúc này dì Lô mới hài lòng “Đi nhanh về nhanh.”

Hạ Tử Du xoay người chuẩn bị đi thì dì Lô lại gọi lại “À, Hạ tiểu thư…”

Cô quay lại nhìn dì Lô nghi ngờ “Sao ạ?”

Dì Lô dặn dò “Tối nay dì ngủ với Liễu Nhiên, con có thể ở lại bệnh viện với tổng giám đốc Kim.”

Giờ khắc này Hạ Tử Du mới hiểu được nguyên nhân dì Lô quan tâm đến Kim Trạch Húc như vậy.

Cô cười xua tay “Dì Lô, dì đừng suy nghĩ nhiều. Con và Trạch Húc không có gì…”

Dì Lô nghiêm nghị “Dĩ nhiên dì biết con và tổng giám đốc Kim không có gì, nhưng dì hi vọng con có thể cho cậu ấy một cơ hội… Dì thấy tổng giám đốc Kim rất thích con.”

“Dì Lô thật ra thì…”
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...