Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 173: Giống như người một nhà


Chương trước Chương tiếp

"Anh , anh đã hứa sẽ không chạm vào em , nhớ chứ ?!" Thanh âm có chút run rẩy , ngón tay nhợt nhạt nắm chặt ống tay áo của người đối diện

Trong lòng luôn bảo không được tiếp tục cùng anh ta ái muội , nhưng bàn tay cô không nỡ đẩy ra . Gương mặt bình thản kia vẫn cởi chiếc áo ngủ của người nào đó xuống dưới thắt lưng , ánh sáng lờ mờ chiếu vào mảng da trắng tuyết , bàn tay to như có như không nhào nặn bầu ngực trước mắt

~Con ngươi màu đen lóe lên nụ cười xảo quyệt , cười lạnh một tiếng :"Anh chưa từng nói sẽ không chạm em . . . . . . chỉ nói sẽ không cưỡng bách em. . . . . ."

"Anh. . . . . . vẫn. . . ư. . ." Giọng nói của cô không ngừng run rẩy , chỉ biết ngượng ngùng nhắm mắt

"Ha ha. . . . . ." Nụ cười đắc ý , không cần lãng phí thời gian giải thích , là cô ấy đã chính thức rên rỉ
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...