Tru Tiên

Chương 189: Chương 189: Thu Hồn


Chương trước Chương tiếp

   
Những chúng nhân chạy nạn sau khi ngồi nghỉ chân một hồi, người thì trầm mặc không nói, người thì nói vài câu an ủi, cuối c*̀ng nhất nhất đều nhanh chóng rời khỏi nơi tràn đầy huyết tích khủng bố này. Vào thời loạn thế, một tánh mạng không đáng giá một đồng, vậy thử hỏi có ai lại không coi trọng tính mệnh c*̉a mình cơ chứ? Mỗi ngày mỗi đêm, mỗi nơi mỗi chỗ, không biết có bao nhiêu người đang phải chịu cảnh sanh ly tử biệt?
 
Chu Nhất Tiên và Tiểu Hoàn c*̃ng rời khỏi nơi đó, chốn hang ổ bốc lên đầy mùi thịt thối rữa c*̉a thú yêu vốn không phải là nơi để con người ở lâu. Hai người họ miễn cưỡng kéo Dã Cẩu Đạo Nhân ra khỏi tổ c*̉a thú yêu, đến một chỗ thoáng đãng bên trong khu rừng.
 
Thân thể c*̉a Dã Cẩu đạo nhân vẫn còn âm ấm, chỉ có điều là đang từ từ lạnh dần.
 
Chu Nhất Tiên chau mày, ngồi ở một bên, lắc đầu thở dài, Tiểu Hoàn quỳ ở cạnh Dã Cẩu đạo nhân, khóc lóc nức nở.
 
Gió đêm vi vu, lay động cành cây ngọn cỏ, trong bóng tối, người áo đen thần bí đang chăm chú quan sát họ. Đối với y mà nói, ngoại trừ đối với hai con thú yêu là còn có chút quan tâm, y nhìn thấy cảnh máu chảy đầu rơi một cách dửng dưng, từ đầu đến cuối chỉ đứng trong bóng tối im lặng quan sát. Lúc này, ánh mắt c*̉a y nhìn từ đầu đến chân Tiểu Hoàn như để đánh giá, rồi sau đó lại chuyển sang người Chu Nhất Tiên.
 
Một hồi lâu sau, chỉ nghe Chu Nhất Tiên thấp giọng nói: “Được rồi, Tiểu Hoàn, y…y c*̃ng đã chết rồi, bây giờ chúng ta phải kiếm chỗ an táng cho y, để y có thể yên tâm nhắm mắt!”.
 
Tiểu Hoàn cả người rúng động, tiếng khóc càng lớn hơn, đột nhiên quay đầu lại nhìn Chu Nhất Tiên, vừa khóc vừa nói: “Gia gia, người không nghĩ ra cách nào để cứu ông ấy ư?”.
 
Chu Nhất Tiên cười khổ một tiếng, nói: “Ta không phải là Diêm Vương ở cửu u, c*̃ng không phải là thần tiên trên trời, làm sao mà biết được pháp thuật khởi tử hồi sanh chứ?”.
 
Tiểu Hoàn nức nở nói: “Nhưng đạo trưởng là vì cứu chúng ta mà phải chết”.
 
Chu Nhất Tiên thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn xuống mặt c*̉a Dã Cẩu đạo nhân, gật gật đầu nói: “Nói chuyện trước đây, ta nhìn y không thuận mắt chút nào, không nghĩ ra được bên trong lòng y, lại có được chân tình chân chính như vậy. Ah, nhưng bây giờ có nói gì thì c*̃ng đã muộn rồi. Tiểu Hoàn, nghe lời gia gia lần này đi, chúng ta phải an táng cho y thôi!”.
 
...


Loading...