Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Chương 130


Chương trước Chương tiếp

“Khê nhi…” Bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp nam tính, giọng nói quen thuộc đó khiến mắt cô sáng bừng lên. Cô nâng tầm mắt lên, nhìn vào cặp mắt xanh lục âm trầm kia. Cho tới bây giờ, cô chưa bao giờ mong chờ được nhìn thấy đôi mắt này như vậy.

“Dận!” Mạch Khê vui sướng bổ nhào vào lòng hắn. Kỳ thực, cảnh tượng vừa rồi khiến cô vô cùng sợ hãi. Trong nháy mắt nhìn thấy hắn, cô hoàn toàn lấy lại được sự an tâm. Trong lúc cô mong chờ được nhìn thấy hắn, thì hắn lại như một vị thần mà xuất hiện ngay trước mặt cô, đem đến cho cô sức mạnh vô tận cùng một nỗi hy vọng.

Bất thình lình được người con gái này ôm khiến Lôi Dận sững sờ. Lại thêm việc cô chủ động gọi ra một tiếng “Dận!”, sự nóng giận cùng lo lắng trong lòng hắn như tan biến trong nháy mắt. Dường như có một cơn gió mùa xuân ấm áp vây quanh hắn, như thể có đường mật đang dần tan chảy trong lòng. Hắn không kìm lòng được liền siết chặt cánh tay, ôm chặt lấy thân thể mềm mại chủ động nhào vào lòng hắn, lại cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ của cô thì trong lòng hắn đột nhiên đau xót.

Khi hắn biết được cô nhỏ này chạy đến “Ẩn Cư” thì trong nhất thời lòng như lửa đốt! Người ra vào nơi này đều thuộc hàng lớp danh môn quý tộc, nhưng đây cũng là nơi nổi tiếng với sòng bài và dịch vụ nhạy cảm. Một người đơn thuần như cô mà vào đây thì có khác gì dê vào miệng cọp?

“Không sao rồi, Khê nhi, không phải sợ.” Lôi Dận thấp giọng an ủi Mạch Khê. Bàn tay to khẽ vỗ sau lưng cô. Luôn thông minh như hắn, lại vào đúng thời khắc này mà phạm phải một sai lầm ngu xuẩn nhất. Chắc chắn là cô sợ hãi nhưng cũng sẽ hiểu lầm!

Tuy rằng ngữ điệu hắn an ủi Mạch Khê rất dịu dàng, nhưng ánh mắt hắn nhìn về phía mấy gã đàn ông trước mặt thì toàn một vẻ lạnh băng sắc nhọn như kiếm. Có điều, ánh mắt như vậy khiến cho mấy tên vệ sĩ chần chừ, không biết là nên tiến lên hay không. Người đàn ông trước mặt này, cho dù không nói gì cũng chẳng làm gì, nhưng chỉ một ánh mắt thôi đã đủ để thể hiện uy quyền tuyệt đối của hắn.

Ey lẩm bẩm nhiếc xéo mấy câu rồi tiến lên phía trước, vừa muốn ra oai thì đã nghe thấy tiếng Phí Dạ phía sau Lôi Dận quát lên đến chói tai…

“Khốn kiếp, nhìn thấy Lôi tiên sinh còn không nghênh đón?”

Mọi người kinh hãi, thì ra người đàn ông trước mặt đây chính là Lôi tiên sinh vẫn chưa từng lộ diện. Mà chủ nhân của “Ẩn Cư” này chính là Lôi tiên sinh.

Ey cố nuốt nước miếng. Gã nhìn thấy cảnh cô gái vừa rồi được Lôi tiên sinh ôm chặt trong ngực thì cả người lạnh toát, sự tuyệt vọng từ trong lòng lan ra đến từng chân tơ kẽ tóc…
...



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...