Một l?c sau anh c?i đầu nh?n đồng hồ.
"Anh c? việc th? đi trước đi." Thi?n T?nh nh?n ra anh đang sốt ruột.
"Ch?t nữa c? buổi hội nghị cho hạng mục mới. Cho n?n...." Anh mở lời giải th?ch, liếc nh?n c? như kh?ng được y?n l?ng, "Một m?nh em ở đ?y ổn chứ?"
"Kh?ng sao đ?u. Chị t?i sẽ tới ngay b?y giờ."
"Vậy được, vậy t?i đi trước." Thi Nam S?nh đứng dậy, c?i đầu nh?n c? bằng ?nh mắt s?u lắng, xoay người toan bước đi rồi lại quay đầu căn dặn: "C? chuyện nhớ gọi điện thoại cho t?i ngay đ?."
"V?ng." Thi?n T?nh ngoan ngo?n gật đầu.
Anh nghe vậy cũng y?n t?m, gật đầu với c? rồi rời đi.
Nh?n b?ng d?ng của anh m?i đến khi dần biến mất trong tầm mắt, Thi?n T?nh k?o chăn l?n phủ k?n hết mặt.
Trong tho?ng chốc, kh?ng gian như chỉ c?n vương mang hơi thở của anh. Tại sao, c? c? cảm gi?c dường như tất cả mọi thứ c? vẻ kỳ kỳ kh?ng giống như trước?
C? đinh ninh rằng, nếu đứa b? kh?ng c?n nữa th? sợi d?y r?ng ruộc giữa họ cũng sẽ chấm dứt.
Nhưng m?....T?nh huống hiện nay h?nh như kh?ng phải như c? nghĩ.
Đ?y l?ng thầm bồi hồi vui sướng, c? từ từ nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi một ch?t.
***
Nhưng nhắt mắt chưa được bao l?u, th? nghe được tiếng g? cửa.
Thi?n T?nh lập mở mắt nhướn nh?n ra cửa ph?ng bệnh hỏi: "Chị phải kh?ng? V?o đi chị."
Cửa ph?ng được người từ b?n ngo?i đẩy ra. Một b?ng người chậm r?i đi v?o, Thi?n T?nh sửng sốt sau khi thấy người nọ.
Sau đ? nghe giọng n?i nhỏ nhẹ của đối phương vang l?n, "L? t?i. C? l?m phiền c? nghỉ ngơi kh?ng?"
Người tới kh?ng phải V?n T?nh m? l? Bạch Thi?n Thi?n.
"Kh?ng, kh?ng sao. Thật ra t?i cũng chưa ngủ." Thi?n T?nh muốn chống người ngồi dậy.
"Mệt th? cứ nằm nghỉ đi, t?i ngồi một l?c sẽ đi." Bạch Thi?n Thi?n gỡ n?n v? k?nh m?t xuống bỏ v?o trong t?i x?ch. Thấy Thi?n T?nh đang cố muốn ngồi dậy, c? ta lập tức để t?i x?ch sang một b?n, bước l?n gi?p Thi?n T?nh quay cho đầu giường cao l?n.
"C?m ơn." Thi?n T?nh n?i cảm ơn.
"Đừng l?m t?i xấu hổ, c? như vậy sẽ c?ng khiến cho t?i kh?ng c?n mặt mũi n?o nh?n c? nữa." Bạch Thi?n Thi?n rũ mắt nh?n Thi?n T?nh với vẻ mặt ?y n?y, "Thi?n T?nh, thật sự rất xin lỗi, nếu như kh?ng phải tại t?i, th? c? sẽ kh?ng biến th?nh như b?y giờ, đứa b? cũng sẽ kh?ng bị mất." C? ta n?i chuyện rất thẳng thắn v? trực tiếp, ho?n to?n kh?ng c? ? ki?ng d? tr?nh n?.
C?u n?i sau c?ng khiến sắc mặt Thi?n T?nh trở n?n ảm đạm, tr?n mặt hằn s?u n?t đau thương, "Chuyện n?y kh?ng thể tr?ch c?, c? cũng đ?u muốn chuyện n?y xảy ra." Thi?n T?nh đặt nhẹ tay l?n bụng. H?t mạnh một hơi điều chỉnh lại cảm x?c rồi mới ngẩng đầu nh?n Bạch Thi?n Thi?n, "C? đặc biệt đến đ?y c? chuyện g? kh?ng? Ng?i sao lớn nổi tiếng như c?, đi lại ở b?n ngo?i c? kh? khăn g? kh?ng?"
"Kh?ng sao. T?i đ? h?a trang rất kỹ, dưới lầu cũng đang c? rất nhiều k? giả, bọn họ đến l? muốn t?m hiểu quan hệ giữa t?i v? A S?nh. Nh?n vi?n bệnh viện đ? tạm thời ngăn cản kh?ng cho bọn họ v?o, nhưng kh?ng đảm bảo một l?t nữa c? đổ x? l?n đ?y hay kh?ng nữa."
?Vậy c? mau tranh thủ đi trước đi, chứ kh?ng đợi l?t nữa nh?m người k? giả kh?ng tha cho c? đ?u.? Thi?n T?nh c?n tốt bụng suy nghĩ gi?p c? ta.
Bạch Thi?n Thi?n cười n?i, "Uổng c?ng Lăng Phong c?n bảo c? th?ch hợp với ngh?nh giải tr?, đến cả ch?t m?nh kh?e để xuất hiện trước giới truyền th?ng c? c?n kh?ng biết. Ch?t nữa t?i c?n phải đối mặt với đ?m k? giả, vừa hay c? thể chụp cho t?i v?i tấm h?nh mới để tạo ch?t chủ đề."
Về lĩnh vực ngh?nh giải tr? n?y, Thi?n T?nh kh?ng hiểu g?, cũng kh?ng muốn t?m hiểu kỹ về n?.
Cho n?n, khi nghe Bạch Thi?n Thi?n n?i vậy, c? chỉ cười nhạt cho c? chứ kh?ng n?i g?.
"Thi?n T?nh, h?m nay t?i đến l? cố ? t?m c?." Bạch Thi?n Thi?n đột nhi?n nghi?m nghị hẳn l?n, nghi?m t?c nh?n Thi?n T?nh n?i, "Ngo?i việc đến thăm bệnh t?nh của c? ra, t?i c?n một chuyện muốn n?i với c?."
Thi?n T?nh cảm thấy ngạc nhi?n, nhưng vẫn n?i, "C? n?i đi."
Vẻ mặt Bạch Thi?n Thi?n chợt ảm đạm, thần sắc c? ch?t phức tạp, "Sức khỏe c? b?y giờ kh?ng ổn định, t?i nghĩ, l?c n?y m? t?i c?n n?i ra, dường như kh?ng th?ch hợp lắm." C? ta ra vẻ như muốn n?i rồi lại th?i, "Hay l?, để h?m n?o t?i đến gặp c? n?i sau cũng được."
"Kh?ng sao đ?u, c? Bạch, c? cứ n?i đi, t?i chịu được." Thi?n T?nh k?o nhẹ tay Bạch Thi?n Thi?n.
Đến cả chuyện của đứa nhỏ m? c? c?n c? thể chịu đựng được. Th? gần như đ? kh?ng c?n chuyện g? c? thể đả k?ch c? được nữa rồi.
Bạch Thi?n Thi?n cầm tay Thi?n T?nh, tha thiết nh?n c? n?i, "Thi?n T?nh, t?i biết m?nh kh?ng n?n n?i ra những lời n?y, nhưng m?, t?i thật sự ch?n th?nh cầu xin c?.... xin c? h?y?rời xa A S?nh, c? được kh?ng?" Đ?i mắt to ngấn nước chứa đựng sự cầu xin v? t?nh y?u s?u đậm, khiến người ta nh?n th?i cũng thấy mủi l?ng cảm động.
Thi?n T?nh ho?n to?n kh?ng ngờ c? ta sẽ n?i đến chuyện n?y, chỉ trố mắt sững sờ nh?n c? ta rất l?u.
Thấy c? kh?ng l?n tiếng, Bạch Thi?n Thi?n tiếp tục mở miệng: "C? cũng hiểu, giữa c? v? A S?nh, sỡ dĩ d?y dưa cho tới b?y giờ, ho?n to?n l? v? đứa b? trong bụng c?, l? bởi v? mẹ anh ấy y?u cầu, chứ thật ra anh ấy kh?ng hề y?u c?, người anh ấy y?u từ đầu ch? cuối chỉ c? m?nh t?i th?i."
Lời Bạch Thi?n Thi?n n?i, rất trực tiếp, trực tiếp đến mức t?n nhẫn.
Nhưng....Thi?n T?nh kh?ng thể kh?ng thừa nhận, c? ta n?i ho?n to?n đ?ng sự thật.
Mấy ng?y trước, khi ở ph?a sau hậu trường s?n khấu, anh c?n n?i rất r? r?ng với Bạch Thi?n Thi?n l? anh kh?ng hề th?ch m?nh....Niềm đau nơi đ?y l?ng trong ph?t chốc như vỡ ?a. H? hấp cũng dần nặng nề hơn, nhưng vẫn chỉ nh?n Bạch Thi?n Thi?n đợi c? ta n?i tiếp.
"B?y giờ, nếu đứa b? kh?ng c?n nữa, xin c? h?y trả A S?nh lại cho t?i c? được kh?ng? Thi?n T?nh, c? cũng biết, t?i l? nh?n vật của c?ng ch?ng, bởi v? tin tức hủy h?n với A S?nh, t?i đ? trở th?nh tr? cười cho mọi người, nếu như b?y giờ c? chịu r?t lui, anh ấy nhất định sẽ đồng ? quay lại m? cưới t?i. Cho n?n, cầu xin c?, đừng để t?i thảm hại hơn nữa, c? được kh?ng? T?i thật sự đ? chịu qu? đủ ?nh mắt đồng t?nh của người kh?c. Giữa hai người b?y giờ đ? kh?ng c?n đứa b? nữa, nếu miễn cưỡng ở b?n nhau, cũng sẽ kh?ng c? hạnh ph?c...." Vừa dứt lời c? ta liền nghẹn ng?o nức nở. D?ng vẻ đau đớn đ?ng thương khiến ai nh?n cũng kh?ng nỡ, kh?ng đ?nh l?ng....
Nhưng m?, Thi?n T?nh cũng rất muốn kh?c. Bởi v?....Người đ?n ?ng ấy ngay từ khi bắt đầu đ? kh?ng thuộc về c?. Chưa từng c? gi?y ph?t n?o thuộc về c? cả....C? cũng chưa từng nghĩ tới sẽ ở lại b?n cạnh sống c?ng anh.
Rất miễn cưỡng, rất gượng gạo cố nở nụ cười, c? l?n tiếng m? giữa cổ họng như bị c?i g? đ? chẹn ngang, cảm thấy rất nghẹn ng?o đau đớn.
"C? đừng lo lắng, t?i v? anh ấy.... Cho tới b?y giờ chưa từng n?i sẽ đến với nhau. Ban đầu đ? giao hẹn, sinh đứa b? xong t?i sẽ ra đi, nhưng hiện tại đứa b? kh?ng c?n....Giữa ch?ng t?i c?ng kh?ng c? bất kỳ quan hệ g? nữa, cũng sẽ kh?ng c? chuyện miễn cưỡng ở b?n nhau giống như c? n?i đ?u."
Bởi v?....Giữa họ, kh?ng c? l? do g? để c?n bước chung đường.
"N?i vậy l?, c? cũng sắp rời khỏi anh ấy sao?"
"Dĩ nhi?n." Thi?n T?nh cười yếu ớt. Về phần c?ng ty, c? đ? quyết định từ chức l?u rồi. Nếu muốn đường ai nấy đi, vậy th? phải l?m cho tới c?ng. Nếu c?n gặp gỡ tiếp x?c th?n mật với anh mỗi ng?y như vậy nữa sẽ chỉ l?m c? khổ sở đau đớn th?m m? th?i.
Bạch Thi?n Thi?n cười n?i, "Nếu như t?i v? A S?nh, c? thể về b?n nhau, c? sẽ ch?c ph?c cho ch?ng t?i chứ?"
"Nhất định...." C? n?i m? như hụt hơi. Lồng ngực đau nh?i chua ch?t, c?ng l?c c?ng nặng nề.
Khu?n mặt xinh đẹp của Bạch Thi?n Thi?n nở rộ ? cười, "C?m ơn c?, Thi?n T?nh. C? thật sự l? một c? g?i tốt, rồi Thượng Đế sẽ ưu ?i c? hơn."
Thi?n T?nh chỉ cười khẽ, nhưng kh?e mắt đ? ươn ướt.
.... .... ....
Mọi chuyện diễn ra v? c?ng thuận lợi. Bạch Thi?n Thi?n h?i l?ng rời khỏi ph?ng bệnh, coi như kh?ng hề nh?n thấy kh?e mắt ngấn nước của Thi?n T?nh. Mang mắt k?nh l?n, k?p thấp v?nh n?n, ung dung đi xuống lầu.
Kh?ng ngo?i dự đo?n, c? ta bị k? giả ngăn lại b?n ngo?i ph?ng bệnh.
"C? Bạch, xin hỏi c? tới đ?y l? để thăm vị h?n th? của ?ng Thi sao?"
C? ta cười rất tự nhi?n, n?i chuyện cũng lập lờ nước đ?i, "Ai l? vị h?n th? của ?ng Thi vậy? T?i chỉ l? tới thăm một người bạn rất th?n bị bệnh, c?c người đừng n?n viết lung tung đ?."