Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 86: Sự động lòng ngọt ngào


Chương trước Chương tiếp

"C?n chuyện g? nữa ạ?" Anh hỏi mẹ.

"Trước khi gặp con, Thi?n T?nh chưa từng c? bạn trai."

Thi Nam S?nh khẽ cau m?y, kh? hiểu nh?n b? Thi, "Mẹ muốn n?i g??"

"Mẹ muốn n?i, trước khi gặp con, con b? chưa từng qua lại với bất kỳ người đ?n ?ng n?o, n? d?nh thứ qu? gi? nhất của người phụ nữ cho con.

Thi Nam S?nh c?ng sửng sốt hơn.

"Con b? l? một c? g?i tốt, n? c?n thật l?ng y?u thương con. Nếu quả thật con cũng th?ch con b?, mẹ hy vọng con biết qu? trọng n?."

"Mẹ, con kh?ng hiểu ? của mẹ. C?i g? l? c? ấy d?nh thứ qu? gi? nhất cho con? Mẹ c? hiểu nhầm g? kh?ng đấy?" Đến tận b?y giờ anh vẫn c?n nhớ rất r? lần đầu ti?n của hai người.

C? rất ng?y ng?, nơi kia cũng rất kh?t, c? thể đo?n được về chuyện đ? c? trải qua chưa nhiều. Nhưng d? vậy, sự thật l? c? vẫn kh?ng c?n con g?i. M?ng trinh bị r?ch trước ho?n to?n kh?c với khi l?m mới bị r?ch, về điểm n?y anh cảm nhận được rất r? r?ng.

"Dĩ nhi?n mẹ kh?ng hiểu nhầm." Sắc mặt b? Thi hơi nặng nề, trong mắt ẩn hiện sự tự tr?ch, "Con cũng biết m?nh v? l? thế n?o m?, tuy?n bố tuyệt đối kh?ng đụng đến c? g?i trong sạch. Con b? Thi?n T?nh ngốc nghếch, v? đề ph?ng rủi ro sợ bị con ph?t hiện n?n đ? đến bệnh viện l?m tiểu phẫu?N? đ?ng l? con b? ngốc?"

Thi Nam S?nh nghe những lời mẹ n?i m? v? c?ng kinh ngạc, trợn lớn hai mắt, "Mẹ, mẹ n?i thật sao??

"Đến l?c n?y rồi mẹ c?n gạt con l?m g?? Thi?n T?nh l? kiểu con g?i như thế n?o, con v? n? qua lại l?u vậy lẽ n?o con c?n kh?ng hiểu sao??

"Nhưng? Con?Sao c? ấy lại ngốc nghếch thế chứ?" Anh kh?ng thể n?o tưởng tượng được, một c? g?i chưa từng trải sự đời như c? cần c? dũng kh? lớn đến thế n?o mới c? thể nằm tr?n b?n mổ m? l?m chuyện như thế. C?ng kh?ng c?ch n?o tưởng tượng được, trong l?c phẫu thuật đ?, c? sẽ hoảng sợ, hốt hoảng đến thế n?o.

Trong l?ng chợt đau nh?i. Anh chua ch?t nh?n v?o trong ph?ng bệnh, nh?n khu?n mặt t?i nhợt nằm tr?n giường bệnh m? l?ng c?ng th?m kh? chịu đớn đau.

***

Kh?c m?i, kh?c m?i, rồi ngủ thiếp đi. Sau đ? tỉnh lại rồi cũng kh?c suốt đến khi mệt rồi lại ngủ thiếp đi.

Thi?n T?nh giật m?nh cho?ng tỉnh khỏi cơn ?c mộng, to?n th?n to?t đầy mồ h?i lạnh. Trong giấc mơ, tiếng con c? kh?c rất lớn, rất vang dội, khiến mỗi d?y thần kinh trong cơ thể c? đều căng đau buốt.

Nhưng?.Khi tỉnh dậy, c? mới ph?t hiện ra, thực tế c?n đau đớn hơn gấp bội. Con c? đ? kh?ng c?n nữa, đ? đi mất rồi.

Đ? l? sự thật chứ kh?ng phải nằm mơ?Nước mắt từ hốc mắt chảy ra, c? kh?ng chịu nổi đả k?ch cuộn người lại kh?c nấc l?n.

Đ?n trong ph?ng bệnh đột nhi?n ph?t s?ng. C? kinh ngạc trợn đ?i mắt c?n vươn đầy nước. Cứ thế chỉ c? thể nằm đ? ngỡ ng?ng nh?n người đ?n ?ng ở trước mặt.

Anh đưa lưng về ph?a b?ng đ?n, từ tr?n nh?n xuống c?. Đ?i mắt anh, thăm thẳm tựa như biển lớn m?nh m?ng, dường như c? s?ng y?u thương đang cuộn tr?o ở trong ấy.

Nhưng Thi?n T?nh nh?n kh?ng hiểu, cũng kh?ng nhận ra được. C? điều, sau khi nh?n thấy anh ở đ?y, nỗi uất ức trong l?ng lại d?ng l?n c?ng nhiều. Nước mắt vừa ngừng lại thi nhau chảy xuống.

Anh dường như rất bất đắc dĩ, thở d?i, r?t khăn giấy, c?i người nhẹ nh?ng lau nước mắt cho c?, "Đừng kh?c. B?c sĩ n?i, b?y giờ em c?n rất yếu, cần phải biết giữ g?n sức khỏe?." Thi Nam S?nh khuy?n nhủ c?.

C? lẽ do ban đ?m y?n tĩnh, giọng n?i kia vang l?n b?n tai Thi?n T?nh, sự dịu d?ng đ? khiến c? c? cảm gi?c như đang được người y?u dỗ d?nh vậy.

Sự dịu d?ng ấy cũng khiến tiếng l?ng c? thổn thức. Thi?n T?nh c? cảm gi?c như m?nh đang nằm mơ.

C? chưa bao giờ thấy Thi Nam S?nh giống như l?c n?y, ?Xin lỗi?Tại t?i qu? bất cẩn n?n kh?ng bảo vệ được con..." Thi?n T?nh nghẹn ng?o n?i tiếng xin lỗi.

"Kh?ng ai muốn xảy ra chuyện như vậy." Anh cũng ?y n?y. Anh n?n cảnh gi?c hơn với Bạch Thi?n Thi?n.

Hơn nữa, một lần diễn tr?n s?n khấu kia anh đ? thấy lo lắng rồi, đ?ng lẽ ra anh phải ngăn cản c?, kh?ng cho l?n s?n khấu lần nữa mới phải.

Nhưng cuối c?ng th? sao? Anh chẳng l?m g? cả! Tất cả đều chỉ v? muốn buổi tr?nh diễn ra mắt sản phẩm c? được hiệu quả tốt nhất.

M?nh đ?ng l? đ?ng chết!

"Con nhất định sẽ rất hận t?i?" C? th?t th?t n?i.

"Kh?ng đ?u. B?y giờ con đang ở tr?n Thi?n Đường, cũng đang rất hạnh ph?c, rất vui vẻ. Con nhất định sẽ kh?ng hận em đ?u." Anh lại đi th?u dệt c?u chuyện thần ti?n m? ch?nh m?nh cũng kh?ng tin nổi.

Hai mắt đẫm lệ khẩn thiết ngước nh?n anh: "C? thật kh?ng?"

C? đ?ng l? ngốc nghếch một c?ch đ?ng y?u, "Đương nhi?n l? thật." Anh đảm bảo với c? lần nữa.

Nhưng c? vẫn kh?ng cười l?n, ngược lại nước mắt chảy ra c?ng nhiều, ướt cả gối đầu.

"Nếu như con c?n? T?i nhất định sẽ cho con c? được cuộc sống hạnh ph?c hơn."

Thi Nam S?nh cảm thấy hốc mắt cay x?, "Kh?ng sao, con vẫn c? thể sinh được nữa m?." Anh ki?n nhẫn khuy?n nhủ c?.

Đ?ng vậy, con c? thể sinh lại. Nhưng m??

Đứa b? lần sau sẽ kh?ng thể n?o giống với đứa b? n?y, cũng kh?ng bao giờ l? con của anh được nữa.

Mối r?ng buộc duy nhất của bọn họ đ? đứt rồi.

Cho n?n?Bọn họ phải đường ai nấy đi th?i.

***

Thi?n T?nh cảm thấy rất kỳ lạ. Theo l? m? n?i, đứa b? kh?ng c?n, c? v? Thi Nam S?nh sẽ kh?ng c?n quan hệ g? nữa.

Nhưng m?....suốt hai ng?y nay, thế nhưng anh lại v? c?ng ?n cần, thậm ch? c?n quan t?m săn s?c hơn cả b? Thi v? chị c?, dường như kh?ng c?n d?ng vẻ như l?c ở c?ng ty nữa.

Thi?n T?nh đang tr? chuyện với b? Thi, cửa ph?ng bệnh đột nhi?n bị đẩy ra. Nh?n thấy anh, mắt Thi?n T?nh hơi chớp chớp.

Anh vẫn như mấy ng?y gần đ?y, mỗi lần tới đều mang theo một b? hồng tươi.

"Lại mua hoa nữa sao?" B? Thi cười nh?n con trai, vẻ mặt đầy ẩn ?.

Thi Nam S?nh hơi mất tự nhi?n liếc nh?n sang Thi?n T?nh, như đang muốn giải th?ch với c?, "C? ấy l? bệnh nh?n. M? đến thăm bệnh kh?ng phải n?n mua hoa sao?"

Lời n?y l? n?i cho c? biết để c? đừng hiểu lầm sao? Thi?n T?nh cười khổ. Thật ra cho d? anh kh?ng giải th?ch, c? cũng hiểu được.

"C?m ơn." C? cảm ơn anh.

B? Thi cầm lấy hoa cắm v?o b?nh, rồi liếc mắt nh?n hai người cười n?i: "Hai đứa tr? chuyện đi, mẹ phải đi rồi, buổi chiều c?n c? buổi triển l?m tranh chờ mẹ đến khai mạc."

"Mẹ đi cẩn thận." Thi Nam S?nh dặn d?.

"Ừ." B? Thi gật đầu, cầm t?i x?ch nhưng vẫn chưa y?n t?m cất tiếng dặn d?: "Chăm s?c Thi?n T?nh cho tốt đ?."

?Con biết m?." Thi Nam S?nh tiễn mẹ ra cửa xong, mới đẩy cửa quay trở v?o.

Thi?n T?nh đang cố gắng ngồi dậy muốn đi toilet. Nhưng to?n th?n như bị r?t đi hết hơi sức, vừa gượng ngồi dậy liền lập tức ng? phịch xuống giường.

Thi Nam S?nh theo phản xạ t?nh đưa ta ra đỡ c?, nhưng đột nhi?n dừng lại kh?ng đỡ.

R? r?ng c? thấy anh đi v?o, vậy m? kh?ng chịu mở miệng nhờ anh d?u ngồi dậy, chuyện n?y khiến anh cảm thấy v? c?ng buồn bực.

Gan lỳ, kh?ng muốn bị lệ thuộc, kh?ng muốn tin tưởng dựa dẫm!

Cảm nhận được ?nh mắt anh đang nh?n về ph?a m?nh chằm chằm, Thi?n T?nh rầu rĩ cắn m?i. C? trời mới biết thật ra c? rất muốn anh gi?p, nhưng....C? đang muốn đi toilet, nếu nhờ vả anh sẽ gi?p sao?

"Muốn ngồi dậy hả?" Thi Nam S?nh ph?t hiện bản th?n kh?ng sắc đ? bằng c?.

Sau ba bốn lần thật bại, tr?n đ? tu?n đầy mồ h?i m? c? vẫn kh?ng chịu nhờ anh gi?p.

C?n anh th? đứng ở đ? thực sự kh?ng nh?n nổi nữa.

"Kh?ng? Kh?ng c? chuyện g?...." H?ng mi của c? hơi run run, tay bấu chặt m?p giường.

"Kh?ng c? chuyện g?? T?i thấy đến cả c?ch n?i chuyện của em cũng c? vấn đề nữa k?a!" Thi Nam S?nh nhếch m?i cười n?i, rồi sau đ? sải bước đi tới chỗ c?.

C?i đầu liếc c? một c?i, dường như rất bất mạn với biểu hiện của c?, "Đến hơi sức n?i chuyện c?n kh?ng c?, sao c?n ương bướng kh?ng nhờ gi?p?"

Mặt Thi?n T?nh đỏ l?n. Muốn giải th?ch một ch?t, nhưng đ?i m?i t?i nhợt cứ giật giật, cuối c?ng kh?ng n?i g? được.

"C? biết những l?c thế n?y đ?n ?ng d?ng để l?m g? kh?ng?"

Thi?n T?nh kỳ qu?i nh?n anh.

Thế nhưng anh kh?ng n?i g? nữa, khom người bế c? l?n.

Tr?i tim Thi?n T?nh nhảy th?nh thịch, mặt c?ng đỏ hơn.

Giọng n?i của anh dịu d?ng khiến c? mụ mị u m?, "Những l?c thế n?y c? đ?n ?ng l? để cho phụ nữ dựa dẫm v?o. Ngốc ạ!"

B?n tai l? tiếng tim đập của anh. Mặt d?n l?n lồng ngực anh, cảm nhận được th?n nhiệt ấm ?p của anh bao tr?m lấy c?. Thi?n T?nh cảm thấy cảm gi?c ấm ?p từ đ?u len lỏi v?o tận tim c?.

B?n tay nhỏ b? để l?n ngực anh n?i, "C?m ơn."

Anh bế c? đi thẳng v?o toilet, trực tiếp đặt c? xuống bồn cầu.

C? ngạc nhi?n nh?n anh. L?m sao anh biết m?nh muốn đi toilet?

?T?i đ?u phải đồ ngốc, em biểu hiện ra rất r?."

Như biết được thắc mắc trong l?ng c?, anh giải th?ch rồi dặn d?, "Đừng để ch?n chạm xuống đất, ngoan ngoan ngồi đ?y chờ t?i."

"V?ng." C? khẽ gật đầu, nh?n anh xoay người đi.

?nh mắt như ngưng đọng tr?n b?ng lưng anh. B?ng lưng anh rất rộng lớn, ?nh mặt trời từ ngo?i cửa sổ rọi v?o chiếu l?n người anh, khiến cho cả người anh to?t l?n thứ g? đ? kh?ng n?i l?n lời. Thi?n T?nh thấy tr?i tim m?nh như run l?n dữ dội.

Cho d? đ? l?u như vậy, đ? trải qua nhiều chuyện như thế, nhưng anh vẫn khiến con tim c? rung động đến vậy....

Thi Nam S?nh khom người cầm đ?i d?p dưới giường c? l?n, khi quay người lại th? chạm ?nh mắt say m? đắm đuối của c?. Nhịp tim khẽ nhảy l?n, kh?e m?i kh?ng nhịn được nhếch theo.

Nhớ tới lời mẹ n?i, c? nh?c n?y thường hay xem h?nh m?nh tr?n tạp ch?, t?m t?nh đột nhi?n trở n?n v? c?ng tốt.

Bị anh bắt gặp, Thi?n T?nh vội chuyển tầm mắt, vừa xấu hổ cũng vừa lo sợ. Mất mặt qu? đi! Vừa rồi qu? chăm ch? nh?n anh, nhất định l? bị anh nh?n thầy rồi! Buồn bực d?ng tay che tr?n, kh?ng d?m nh?n anh nữa.

Những h?nh động b?nh thường đ? của c? đều lọt v?o mắt Thi Nam S?nh, cảm thấy c? như thế thật qu? đ?ng y?u. Thế m? trước kia anh chưa từng để ?.

Thi Nam S?nh đi tới đặt d?p xuống, l?m bộ như kh?ng hề ph?t hiện ra, cố ? đ?a c?: "Nh?n g? đ??"

"Hả? Kh?ng c?.... Kh?ng c? g?." C? lắc đầu, vẫn kh?ng d?m ngẩng đầu l?n.

"Ồ." Anh c?n cố ? sờ l?n mặt m?nh, "C? phải mặt t?i d?nh g? n?n mới khiến em nh?n đến ngẩn ngơ như thế, đ?ng kh?ng?"

Thi?n T?nh bị anh ghẹo cho mặt c?ng đỏ. Xỏ ch?n v?o d?p, c? nhỏ giọng n?i: "Kh?ng c? g? thật m?. Kh?ng tin anh tự đi soi gương đi." D?ng vẻ n?y của c? giống như chỉ hận kh?ng thể r?c v?o mai r?a cho đỡ ngượng.

Thi Nam S?nh đột nhi?n nổi l?n ? xấu. Anh chẳng những kh?ng đi ra ngo?i, ngược lại cứ đứng ở đ? cười nh?n c?, "Nghe mẹ t?i n?i, ng?y trước l?c em c?n đi giao sữa, em lu?n say sưa nh?n những tạp ch? c? h?nh t?i?"

"Hả?" C? cả kinh ngẩng đầu l?n nh?n.

Chạm phải ?nh mắt của anh, c? bối rối c?i đầu. V?n v?n hai b?n t?c mai, c? sốt ruột cố t?m lời giải th?ch. B? Thi n?i với anh chuyện n?y? Kh?ng biết b?c ấy c?n n?i g? nữa kh?ng? Liệu anh ấy c? biết m?nh đ? th?ch anh ấy từ l?u rồi kh?ng?

L?ng t?ng, lo lắng đến nỗi đỏ bừng cả mặt, rốt cuộc vẫn kh?ng t?m được lời n?o th?ch hợp để giải th?ch, đ?nh phải n?i: "Anh c? thể ra ngo?i được kh?ng? T?i....t?i muốn đi toilet."

Thi Nam S?nh su?t nữa bật cười ra tiếng, "Được rồi! T?i ở b?n ngo?i, khi n?o xong gọi t?i, t?i v?o bế em ra."

Anh cười n?i rồi đ?ng cửa lại cho c?.

Trong toilet, Thi?n T?nh ảo n?o giấu mặt trong l?ng b?n tay.

Trời ơi! Mất mặt qu? đi mất!

Sao b?c Thi lại n?i với anh những chuyện n?y chứ?

?i, nếu như anh biết m?nh th?ch anh từ rất l?u rồi, nhất định sẽ cho rằng m?nh cố t?nh d?ng trăm phương ng?n kế để c? con với anh, trăm phương ng?n kế để được gả cho anh.

Tệ hại thật!

.... .... ....

Một l?t sau.

C? mở cửa ra, quả nhi?n Thi Nam S?nh vẫn c?n đang nghi?ng người đứng cạnh cửa, chờ c? đi ra.

?Lại đ?y?? Anh hơi khom người định bế c?.

Tim Thi?n T?nh đập rất nhanh, đẩy nhẹ tay anh ra lắc đầu: "Kh?ng cần, anh Thi.... T?i c? thể tự m?nh đi được."

Anh hơi nh?u m?y.

C? gian nan nh?ch đi thử một bước. Cuối c?ng đ?nh nhờ vả, "Anh d?u t?i được kh?ng?"

"Rắc rối thật!" Thi Nam S?nh liếc nh?n c?, rồi bế bổng c? l?n đi tới đặt lu?n l?n giường.

Thi?n T?nh tham lam muốn được v?i s?u v?o l?ng anh, quyến luyến hơi thở của anh, quyến luyến hơi ấm từ tr?n người anh mang lại....

V? vậy mới kh?ng d?m gần gũi với anh qu? nhiều. C? sợ, nếu c? một ng?y m?nh thật sự phải ra đi, khi đ? c? sẽ rất nhớ, rất nhớ anh kh?ng sao qu?n được.?
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...