Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con
Chương 673
Sau khi Thư k? Triệu n?ng cổ tay nh?n đồng hồ, n?i: “C?n khoảng nửa tiếng, Văn tiểu thư sẽ tan việc.”
“Ừ, liền chờ ở chỗ n?y.” H? Dĩ Kiệt n?i một c?u, nhưng ?nh mắt vẫn chưa từng rời khỏi nơi cửa si?u thị. Hắn nh?n cửa lớn s?ng sủa kia, người lui tới c?n rất nhiều, hắn lại giống như đều kh?ng nh?n thấy, trong l?ng ?m thầm t?nh to?n, chẳng biết l?c n?o c? thể nh?n thấy tiểu Tương Tư của hắn.
Thư k? Triệu thấy bộ dạng n?y của hắn, nhẹ nh?ng thở d?i một hơi kh?ng thể nghe thấy. Rốt cuộc cần g? l?m khổ m?nh như vậy chứ? Nếu như quả thật luyến tiếc như thế, l?c trước cũng đừng bu?ng tay ra. Giờ đ? kết h?n, t?nh t?nh phu nh?n lại như thế, bộ trưởng H? l?m như b?y giờ, kh?ng phải r? r?ng g?y phiền to?i cho Văn tiểu thư ư?
Anh ta bỗng nhi?n run l?n một c?i, quả thực kh?ng d?m nghĩ nếu như sau khi Đỗ Phương Phương biết được tất cả, sẽ l? bộ d?ng g?. D? sao anh ta cũng sợ người phụ nữ kia, kh?ng bằng trong khoảng thời gian n?y liền tạm thời xin nghỉ, n? tr?nh chiến hỏa.
Nghĩ như vậy, nhưng lại tự hủy bỏ trong l?ng. Anh ta đ? bị cuốn v?o rồi, coi như l? tr?nh được nhất thời, nhưng l?m sao c? thể tr?nh được một đời?
Tương Tư thay đồng phục l?m việc, cầm t?i nhỏ của m?nh chuẩn bị tan tầm, vừa ngẩng đầu liền nh?n thấy Trường Sinh tựa ở cạnh cửa, th?n thể cao to lộ vẻ hơi đơn bạc, ở đ?m xu?n se lạnh, mang theo mấy phần tuấn dật quạnh quẽ. Mặt cậu ta như họa, l?ng m?y d?i nh?u chặt, m?i lạnh mang theo một ch?t t? kh?, nhẹ nh?ng m?m m?i. L?c ?nh mắt xuy?n qua ?nh đ?n, mang theo mơ m?ng nhợt nhạt, l?m cho Tương Tư cũng hoảng hốt một ch?t. Sao mấy ng?y qua đứa nhỏ n?y lại c?ng ng?y c?ng kh?c với trước như vậy chứ?
Như l? đứa b? bỏ đi t?nh trẻ con kia chỉ trong một đ?m, biến th?nh một người đ?n ?ng thanh t? cao ngất.
Trường Sinh nh?n thấy c?, mặt m?y hơi cong, c? nụ cười ấm ?p như ?nh s?ng nhẹ nh?ng tr?n ra, c?nh tay hắn nhỏ d?i, lại mang theo lực đạo đặc biệt của người trẻ tuổi, đưa tới liền kho?c l?n tr?n vai Tương Tư, hơi hướng về ph?a m?nh, c? ?i muội nhẹ khơi l?n, giống như mang theo m?i thơm m?t đơn thuần trẻ tuổi của hoa sơn chi.
“Chị Tư Tư, c?ng nhau về nh? th?i.” Giọng n?i của cậu ta như l? khẩy nhẹ d?y đ?n violong, giống như nước chảy qua b?n tai c?. Mắt phong của Tương Tư lướt qua cậu ta, đưa tay vuốt ve tay cậu ta, giả vờ nổi giận mắng: “Kh?ng lớn kh?ng nhỏ!”
Trường Sinh cười ha ha một tiếng, lộ ra h?m răng giống như ngọc trai, đ?y mắt tr?n đầy ?nh s?ng rực rỡ, cậu ta đứng kh?ng động, lại c?i thấp th?n thể một ch?t, giọng n?i lướt qua b?n tai của c?: “Tư Tư, em lừa chị một chuyện.”
Tương Tư sửng sốt, ngẩng đầu l?n, trừng lớn mắt: “Chuyện g??”
Trường Sinh cười c? ch?t đắc ?, nụ cười kia giảo hoạt v? tiết kh?, kh?ng xứng với “tuổi mười lăm”: “Em đ? mười t?m tuổi, l? tr?n mười t?m tuổi nha.”
Tương Tư giật m?nh, sau mấy gi?y, c?i miệng nhỏ nhắn của c? dần dần lớn th?nh h?nh chữ O, đ?y mắt lại chảy ra một ch?t lửa giận, nụ cười của Trường Sinh c?ng nở lớn hơn, nhưng Tương Tư đ? đ?nh l?n đầu của cậu ta, tức giận mắng: “Em - t?n nh?c thối tha n?y! Chị đ? biết, chị đ? sớm biết!”
Trường Sinh bị c? đ?nh c? ch?t đau, h?t h?t c?i mũi, chớp chớp mắt hỏi: “Chị sớm biết?”
Tương Tư chỉ k?m kh?ng c? bị cậu ta chọc tức đến nhảy dựng l?n, một l?c sau vẫn n?i kh?ng ra lời, hung hăng liếc mắt trừng cậu ta một c?i, xoay người đi ra ngo?i. Trường Sinh vội v?ng đuổi ra theo: “Tư Tư, Tư Tư...”
Tương Tư kh?ng để ? tới cậu ta, chỉ c?i đầu đi rất nhanh. Trường Sinh đưa tay l?n, cầm cổ tay của c?, c? hất ra, Trường Sinh lại cầm, Tương Tư giận, vừa xoay mặt, nước mắt lại đảo quanh ở trong hốc mắt: “Cận Trường Sinh, em đ?a bỡn chị, chơi rất vui sao? Em mười t?m tuổi lại gạt chị, n?i em mười lăm tuổi, mỗi ng?y em ở nh? của chị, chị đều kh?ng đề ph?ng xem em như một đứa b?. Chị, chị...”
Nước mắt Tương Tư t?ch t?ch rơi xuống, m?nh thua thiệt muốn chết, tiện nghi đều bị chiếm hết!
Mặc d? c? nhiều lắm chỉ l? mặc ?o ngủ lắc lư ở trước mặt cậu ta, thế nhưng, thế nhưng c? nhiều lần c? đ?t Nhất Nặc b? sữa mẹ, Trường Sinh về đến nh? th? c? cũng chỉ xoay th?n thể qua chỗ kh?c, kh?ng c? tận lực tr?nh trở về ph?ng!
Trường Sinh nh?n kh?ng được nước mắt c?, trong lồng ngực thiếu ni?n c? m?u cuồn cuộn đang s?i tr?o, ồn ?o n?o động kh?ng thể khống chế, khiến cậu ta đưa c?nh tay l?n, ?m c? v?o trong l?ng, hầu kết chuyển động l?n xuống, trong giọng n?i như suối lại tu?n ra kh?n kh?n gấp g?p: “Chị Tư Tư, chị Tư Tư, xin lỗi...”
“Cận Trường Sinh! Em c?n xằng bậy!” Tương Tư thở gấp, đưa tay l?n hung hăng đẩy cậu ta ra. Trường Sinh bị c? đẩy lảo đảo lui về ph?a sau mấy bước, Tương Tư xoay người bỏ chạy, lại đụng v?o một lồng ngực cứng rắn.
Sắc mặt H? Dĩ Kiệt t?i xanh, kh?e m?i đều đang run rẩy co quắp, trong đ?i mắt hắn gần như muốn to?t ra lửa, hai tay giống như sắt liền kh?a Tương Tư lại, ?nh mắt lại giằng co ở tr?n người Cận Trường Sinh, khớp h?m cắn chặt, lại ức chế kh?ng được phẫn nộ đang d?ng l?n. Cậu ta lại d?m ?m Tương Tư, cậu ta lại d?m!
“Qua đ?nh chết cho t?i, đ?nh chết cậu ta!” Hắn hận nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ với thuộc hạ đứng ở một b?n, c?nh tay ?m lấy Tương Tư lại hung hăng siết chặt th?m mấy phần.