Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 672


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

H? Dĩ Kiệt chậm r?i đứng l?n, hai tay hắn chống ở tr?n b?n, đầu c?i thấp. Thư k? Triệu nh?n thấy vai gầy g? của hắn giống như đang hơi run, giọng n?i anh ta run l?n, ?m điệu dần dần thấp xuống đến n?i kh?ng n?n lời, trong ph?ng tho?ng chốc liền trầm mặc.

Hắn đứng như vậy khoảng mười lăm ph?t, c? thể c?n phải l?u hơn, thư k? Triệu cảm gi?c tr?n lưng đều to?t ra mồ h?i lạnh. Anh ta thật đ?ng l? đ?nh gi? thấp lực ảnh hưởng của Văn Tương Tư với H? Dĩ Kiệt, trong đầu xoay chuyển một v?ng, kh?ng khỏi c? ch?t kh? xử hơn. Hai b?n đều kh?ng thể đắc tội, việc n?y liền kh? l?m.

Chỉ nghe gi? thổi ở b?n tai, th? ra l? cửa sổ kh?ng c? đ?ng chặt, đến l?c ho?ng h?n, gi? liền nổi l?n.

Gi? y?n tĩnh, mang theo cảm gi?c m?t lạnh v? tịch li?u đầu m?a xu?n.

H? Dĩ Kiệt dần dần phục hồi tinh thần lại, nh?u nh?u mi t?m, nhẹ nh?ng lắc đầu, trong l?ng khổ sở n?i kh?ng n?n lời, khổ sở kh?ng c? c?ch n?o h?nh dung. Nếu như c? tr?i qua kh? hơn một ch?t, c? thể ?y n?y của hắn sẽ ?t đi một ch?t, ?t nhất kh?ng cần qu? lo lắng cho c?, kh?ng cần lo lắng trong cuộc sống tương lai, c? tr?i qua kh?ng tốt, cho d? một ng?y kia đột nhi?n liền rời khỏi thế giới n?y, cũng sẽ kh?ng thể kh?ng bỏ xuống t?m sự chưa dứt kia được.

Hay l? đi liếc nh?n c? một c?i, chỉ liếc mắt nh?n ở xa xa, sau đ? nhất định đưa c? rời đi, vĩnh viễn rời khỏi th?nh phố dơ bẩn n?y.

“Thư k? Triệu, đi chuẩn bị xe đi.”

Hắn bỗng nhi?n mở miệng, l?m cho thư k? Triệu vẫn lu?n trầm tư bị dọa run l?n, “V?ng, bộ trưởng, l? đi gặp Văn tiểu thư sao?”

Anh ta thử thăm d? c?i đầu hỏi, nh?n H? Dĩ Kiệt im lặng gật gật đầu, liền lập tức lớn tiếng n?i: “V?ng, t?i đ?y liền đi an b?i.”

L?c hắn k?o cửa ra, H? Dĩ Kiệt lại dặn d? một c?u: “Đừng kinh động c? ấy, đừng để c? ấy ph?t hiện, n?i với thuộc hạ, l?m việc cẩn thận.”

“V?ng, ng?i y?n t?m, t?i sẽ ph?n ph? ngay.”

H? Dĩ Kiệt gật gật đầu; “Đi th?i.”

Thư k? Triệu đ?ng cửa lại rời đi, H? Dĩ Kiệt c? ch?t chậm chạp ngồi xuống, th?n thể hắn v?i ở trong ghế xoay bằng da mềm mại, c? ch?n nản n?i kh?ng n?n lời. Hắn tựa lưng v?o ghế ngồi, nhắm mắt lại bất động, trong đầu lại vẫn xoay quanh những lời vừa rồi của thư k? Triệu, bộ d?ng c? b?y giờ, đến thư k? Triệu cũng c? ch?t nhận kh?ng ra.

Tương Tư c? bộ dạng g?? C? lại n?n c? bộ dạng g??

C? hẳn l? mềm nhũn đ?ng y?u v?i ở b?n cạnh hắn giống như thường ng?y, c? tươi cười xinh đẹp, c? ?nh mắt linh động hoạt b?t nhất. C? nhỏ gầy nhưng kh?ng nhu nhược, như l? nai con linh hoạt, c? nghịch ngợm lại hiền l?nh c? gia gi?o, vừa phải th?ch hợp. C? n?n mặc quần ?o thật xinh đẹp, giống như trước khi c? mười ch?n tuổi, tr?i qua cuộc sống kh?ng lo cơm ?o đ?, đ?y mới đ?ng l? bộ d?ng Tương Tư của hắn.

Hắn kh?ng thể suy nghĩ b?y giờ c? thay đổi như thế n?o, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện l?n dung nhan của c?, đau đớn kia như l? gai đ?m trong m?u trong thịt của hắn, đ?m xuy?n to?n bộ ngụy trang của hắn.

Xe ph? vỡ đ?m tối, y?n tĩnh đi xuy?n qua trong tiếng động ồn ?o.

Ngo?i cửa xe l? thế giới l?e ra m?y ngũ sắc, trong cửa sổ xe l? y?n lặng tịch mịch như đ?m. T?i xế im lặng kh?ng l?n tiếng, chỉ lo l?i xe, thư k? Triệu ngồi ở vị tr? kế b?n t?i xế cũng kh?ng d?m h? hấp.

H? Dĩ Kiệt ngồi ở h?ng ph?a sau, vẫn nhắm mắt dưỡng thần, nhưng mi t?m ở giữa lại nhăn th?nh một chữ xuy?n (川), rất chặt, kh?ng h?a giải được nỗi buồn.

Xe v?ng qua hơn nửa th?nh phố, trong th?n l? những ổ g? ổ ch? kh?ng ăn khớp với trong th?nh phố n?y, nơi lộ vẻ n?o nhiệt v? sa hoa duy nhất ch?nh l? si?u thị Gia Nhạc Ph?c kia.

Xe dừng ở chỗ rất xa ngo?i b?i đỗ xe, H? Dĩ Kiệt hạ cửa sổ đến ph?n nửa, nh?n ?nh s?ng đ?n đ?m từ cửa si?u thị.

Thư k? Triệu trầm thấp n?i, nếu như kh?ng nhận lầm người, Tương Tư ch?nh l? đi l?m ở trong n?y. C? đến si?u thị v?o gần tới t?m giờ s?ng, buổi trưa sẽ trở về hai tiếng ăn cơm nghỉ ngơi, buổi chiều sẽ l?m m?i cho đến ch?n giờ tối si?u thị đ?ng cửa, c? sẽ tan việc.

M? b?y giờ l? t?m giờ rưỡi tối.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...