Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con
Chương 664
Hắn lập tức giật m?nh ở nơi đ?, điếu thuốc dần dần ch?y hết, phỏng đầu ng?n tay của hắn. Hắn đột nhi?n run l?n, đầu mẩu thuốc l? rơi tr?n mặt đất, hắn đứng kh?ng thể động, mặc cho gi? lạnh lẽo đến thấu xương t?y ? thổi tới tr?n mặt. Kh?ng biết l? tuyết đọng ở b?n kh?e mắt tan ra, hay l? hắn cũng sẽ rơi lệ, b?n kh?e mắt liền lạnh lẽo một mảnh.
Hắn siết chặt hai tay, chậm r?i khom người xuống, dạ d?y dần dần đau lợi hại, hắn cắn răng, chỉ cảm thấy đau đớn kia như l? bị mấy c?y kim rất nhỏ nối tiếp đ?m v?o m?u thịt của hắn, hắn k?u kh?ng được, cũng đau đớn n?i kh?ng n?n lời. Người đi đường lui lui tới tới, v? số đ?i ch?n vội vội v?ng v?ng đi qua trước mặt hắn, kh?ng c? người dừng lại hỏi hắn một c?u, thậm ch? c?n c? người đi xa xa kh?ng c? đến gần hắn. Hắn đau nhịn kh?ng được, sắc mặt trắng bệch quỳ gối ở đầu đường, b?n tay nắm th?nh quyền gắt gao để ở chỗ dạ d?y đang co r?t, trước mắt hắn dần dần mơ hồ, dần dần thấy kh?ng r?, bỗng nhi?n lại c? một khu?n mặt xinh đẹp hoạt b?t hiện ra ở trước mặt của hắn, hắn lập tức đứng l?n, đ?y mắt ửng đỏ, lảo đảo đuổi mấy bước về ph?a trước...
“Tương Tư... Tư Tư...” Th?n thể cao gầy của hắn đứng sững ở ng? tư đường đồng ngh?n nghịt, lung lay sắp đổ.
M? l?c n?y, đ?n xanh đ?n đỏ kh?ng ngừng l?e l?n, tiếng xe tiếng người vang ầm ĩ, tuyết trắng y?n tĩnh kh?ng tiếng động bay xuống, đi đ?u t?m b?ng d?ng của c? ở trong biển người vội v? di chuyển n?y?
C? sớm đ? kh?ng ở đ?y, cũng sẽ kh?ng trở về nữa, đ?y l? trừng phạt tốt nhất m? ?ng trời cho hắn.
*****************************************************
L?c Tương Tư đi ra từ trong hiệu s?ch, kh?ng khỏi ch? x?t hai tay. C? đội c?i mũ ?o l?ng l?n đầu, rụt cổ, hai tay giấu ở trong ống tay ?o chậm r?i chống đỡ gi? tuyết đi về ph?a trước. Nhất Nặc kh?ng rời người được, d? sao th?m Ph?c lớn tuổi, lại bị bệnh một hồi, tuy n?i tốt hơn rồi, nhưng th?n thể cũng kh?ng tốt như ng?y xưa, c? chỉ đ?nh đi ra ngo?i t?m việc l?m, lại l? nơi kh?ng thể c?ch nh? qu? xa. T?m một phần c?ng việc thu ng?n ở nh? s?ch b?n ngo?i ng? ba đường n?y, tiền lương kh?ng t?nh l? cao, nhưng b? chủ lo lu?n bữa tối, Tương Tư vẫn tương đối h?i l?ng. Hiện tại th?n thể c? cũng kh?ng tốt, nếu l?m c?ng việc qu? cực khổ, c? chỉ sợ sẽ chống đỡ kh?ng nổi, m? ở trong hiệu s?ch tương đối thanh nh?n, c? coi như miễn cưỡng ứng ph? được.
Trạm xe bu?t c? ch?t xa, Tương Tư đi bộ tới, chỉ cảm thấy to?n th?n đều sắp đ?ng cứng. C? kh?ng ngừng để hai tay ở b?n miệng h? kh?, c?i đầu tăng nhanh bước ch?n. Nhất Nặc vẫn chờ c? về nh? đ?t sữa, bởi v? đi l?m, ban ng?y Nặc Nặc đ?i bụng, đều l? th?m Ph?c pha sữa bột cho b? uống. Nặc Nặc kh?ng th?ch uống sữa bột, thỉnh thoảng sẽ ?i, mặc d? Tương Tư đau l?ng con g?i, nhưng cũng kh?ng c? c?ch n?o, d? sao c? cũng phải chống đỡ c?i nh? n?y.
L?c sắp đi qua đường, vẫn lu?n đi qua một cửa h?ng b?nh ngọt Ph?p, mỗi lần Tương Tư đi ngang qua đ?y đều sẽ tăng nhanh bước ch?n, bằng kh?ng hương vị kia nhất định sẽ l?m cho nước bọt của c? đều chảy xuống, c? kh?ng c? ăn b?nh ngọt ngon miệng tr?n một năm rồi.
“H?m nay thật l? lạnh, tớ ch?nh l? kh?ng th?ch thời tiết th?nh phố A, m?a đ?ng lạnh muốn chết, m?a h? th? n?ng muốn chết, nếu kh?ng phải l? chồng tớ th?ch ăn b?nh ngọt vị tr? n?y, tớ sẽ kh?ng chạy xa như vậy để tới nơi n?y mua đ?u! Gi? thổi khiến l?n da tớ đều nứt ra...” Một người phụ nữ mặc ?o l?ng d?i m?u đen c? d?y lưng ở eo vừa nhẹ giọng o?n tr?ch, vừa giậm ch?n.
Tương Tư lơ đ?ng ngẩng đầu liếc mắt nh?n, chỉ thấy một người phụ nữ c? v?c người thon d?i, t?c ngắn chỉnh tề, b?ng lưng giống như c? ch?t quen thuộc.
C? cũng kh?ng để ?, bước nhanh hơn đi về ph?a trước.
M? gi? đưa tới lời n?i của một người phụ nữ kh?c: “... Ai bảo b?nh ngọt Ph?p ở đ?y l? ch?nh t?ng nhất chứ.”
“Lại n?i, chồng cậu ở nơi n?y, cậu cũng kh?ng thể lại ở nh? họ Đỗ chứ? Th?i đời n?y, c? rất nhiều hồ ly tinh, H? ti?n sinh lại ưu t? như vậy, cậu n?n gi?m s?t chặt chẽ một ch?t!”
“Dĩ Kiệt, anh ấy kh?ng phải l? người như thế, cậu kh?ng biết đ?u, trước khi ch?ng tớ kết h?n, anh ấy liền cắt đứt sạch sẽ với hồ ly tinh b?n ngo?i...” Đỗ Phương Phương đắc ? n?i, đi tới trước xe, mở cửa xe; “Đi nhanh đi, lạnh muốn chết.”
C? ta n?i xong, đang muốn khom lưng đi v?o, chẳng biết tại sao lại xoay mặt, liền nh?n thấy nơi c?ch đ? mấy bước kh?ng xa. Một c? g?i nhỏ xinh đứng ở trong bầu trời bay đầy tuyết, tr?n đầu c? g?i đ? mang mũ, thấy kh?ng r? mặt, giống như đang nh?n về ph?a c? ta, lại giống như kh?ng phải.
Tim Đỗ Phương Phương bỗng nhi?n nhảy th?nh thịch một ch?t, cảm gi?c quen thuộc n?i kh?ng n?n lời lan tr?n ra, khiến c? ta chậm r?i đứng thẳng người l?n.
M? c? g?i kia đ? nhanh ch?ng tiếp tục đi về ph?a trước, th?n thể nhỏ yếu hơi nghi?ng về ph?a trước, di chuyển kh? khăn ở trong gi? tuyết. Đỗ Phương Phương kh?ng chớp mắt, kh?e m?i lại dần dần m?m lại, k?o chặt th?nh một đường.
Đặng Hoa đưa tay đẩy đẩy c? ta: “L?m sao vậy?” Nh?n sang theo ?nh mắt c? ta, lại chỉ thấy con đường d?i dằng dặc, cảnh tượng đo?n người vội v?, c? c? ch?t mờ mịt nhẹ hỏi.
Đỗ Phương Phương cười quật cường một tiếng, l?nh miệt mở miệng: “Tiểu Hoa, cậu n?i đ?ng, đ?n ?ng phải gi?m s?t chặt chẽ một ch?t. Th?i đời n?y, c? rất nhiều hồ ly tinh!”
Tương Tư một đường kinh hồn bất định, thẳng đến khi về đến nh?, c? kh?a kỹ cửa, chạy vội tới trước giường, ?m chặt lấy con g?i, vậy c? mới dần dần b?nh tĩnh trở lại. Th?m Ph?c đi ra từ trong ph?ng bếp, nh?n sắc mặt c? trắng bệch, ?nh mắt cũng c? ch?t rời rạc, b? bị dọa đến mất hồn mất v?a, vội v?ng đi qua hỏi c?: “Tư Tư, đ? xảy ra chuyện g??”