Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 663


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Sau khi h?t thuốc xong, hắn đứng dậy, đi l?n lầu, l?c tiến v?o ph?ng ngủ, hắn kh?ng c? ph?ng nhẹ bước ch?n, l?c tay k?o ngăn tủ quần ?o ra, Đỗ Phương Phương liền tỉnh, c?n buồn ngủ xoa mắt nh?n hắn, giọng n?i mang theo một ch?t kh?n kh?n biếng nh?c: “?ng x?, đ? về rồi...”

H? Dĩ Kiệt khẽ ừ, cầm quần ?o đặt ở b?n giường, liền chuẩn bị đi ph?ng tắm. Đỗ Phương Phương thanh tỉnh một hồi, liền thấy được thần sắc c? ch?t u ?m kh?ng vui ở tr?n mặt hắn, c? ta vội đuổi theo hỏi: “Anh l?m sao vậy? Đ? xảy ra chuyện g??”

H? Dĩ Kiệt lu?n lu?n giữ cảm x?c ở trong l?ng, d? gặp phải chuyện lớn, hắn cũng tuyệt đối sẽ kh?ng dễ d?ng lộ ra vẻ mặt như vậy. Đỗ Phương Phương thấy bộ d?ng hiếm khi lộ ra của hắn, trong l?ng liền luống cuống.

H? Dĩ Kiệt đứng ở b?n giường, r? r?ng nh?n thấy hốt hoảng nơi đ?y mắt của Đỗ Phương Phương, đ?y l?ng hắn giống như như sa mạc dưới ?nh nắng ch?i chang, kh?ng c? gi? thổi qua, y?n tĩnh vạn dặm.

Ai biết trong sự hốt hoảng n?y c? mấy phần l? thật sự quan t?m hắn, hay để ? tiền đồ của hắn? Ai biết sẽ c? một ng?y nếu hắn giẫm v?o vết xe đổ của nh? họ H?, người phụ nữ n?y sẽ kh?ng ch?t do dự đứng chung một chỗ với hắn, hay l? xoay người rời đi?

Cưới c? ta, chỉ l? v? một phần tư t?m kia của hắn, cho tới b?y giờ cũng kh?ng c? t?nh y?u, chỉ l? lợi dụng, hắn vẫn lu?n nhớ r? r?ng.

Dựa v?o c?i g? phải l?i bước? Kh?ng phải hắn l? chồng c? ta sao, nếu c? ta lu?n mồm gọi hắn l? ?ng x?, phải ph?n ưu giải nạn cho hắn, ai bảo c? ta thuận theo, ai bảo c? ta độc ?c như vậy. Đỗ Phương Phương, ch?nh l? c? cần phải l?m!

“Phương Phương.” Hắn khom lưng, hai tay đỡ lấy vai của c? ta, giọng điệu ?n nhu v? m? người trước đ?y chưa từng c?, Đỗ Phương Phương chỉ cảm gi?c trong đầu m?nh hoảng hốt từng trận, m? dung nhan tuấn dật của hắn đ? chậm r?i c?i thấp, v?o một khắc c? ta chưa kịp phản ứng, hắn đ? h?n l?n tr?n m?i của c? ta.

Hắn rất ?t h?n c? ta, d? l? từng c? h?n m?i, cũng chỉ l? lướt qua liền dừng lại, c?n lần n?y, nụ h?n của hắn qu? kịch liệt qu? triền mi?n, trong đầu c? ta trống rỗng, ho?n to?n kh?ng c? năng lực tự hỏi...

Cho đến h?m nay, Đỗ Phương Phương mới xem như l? nếm được nhẹ nh?ng vui vẻ sảng kho?i, c? ta cảm gi?c m?nh giống như l? thuyền nhỏ nhẹ nh?ng lắc lư tr?n mặt hồ ở trong gi? nhẹ, mỗi một d?y thần kinh, mỗi một chỗ da thịt tr?n người đều thoải m?i dễ chịu. Đ? kết th?c hồi l?u, nhưng c? ta c?n chưa c? phục hồi tinh thần lại. C? ta bị hắn ?m chặt v?o trong ngực, tiếng tim đập đan xen c?ng một chỗ, trong nh?y mắt, ph?n kh?ng r? b?y giờ l? l?c n?o.

Một c?u n?i của Đỗ l?o tướng qu?n thật sự c?n hơn việc hắn kh?ng ngừng b?n ba bể đầu sứt tr?n hơn nửa năm, nh? họ Đỗ coi như l? c? ch?t bản lĩnh, Dương Đắc Ch? kia cũng sẽ nể mặt mũi của l?o tướng qu?n. Nếu chuyện Ti?u thư k? c? chỉ thị kh?ng giải quyết g? của cấp tr?n, tự nhi?n ph?a dưới liền kh?ng c? người đi truy cứu nữa, chỉ l? tuổi của ?ng đ? lớn, chuyện lần n?y lại l? đả k?ch qu? nặng, vui buồn lớn một hồi, liền ng? bệnh. Dương Đắc Ch? n?i gần n?i xa với l?o tướng qu?n, ? tứ ch?nh l? vừa l?c thừa dịp bị bệnh liền lui ra ngo?i, như vậy bu?ng bỏ phong quang xuống, tốt hơn sau n?y chờ đợi lo lắng, bị người l?i chuyện cũ ra đuổi xuống đ?i, rơi v?o một cảnh đ?m th? lương.

H? Dĩ Kiệt cũng l? ? tứ đ?, m? Ti?u thư k? trải qua một phen trắc trở n?y, lại bởi v? chuyện Tử Khi?m muốn ?ng kh?ng quan t?m đến con đường l?m quan, cũng thật sự lui xuống, Trương Th?nh H?m kia tiếp nhận vị tr?, th?nh người đứng đầu th?nh phố A.

H? Dĩ Kiệt l? thật t?m muốn Ti?u thư k? an hưởng l?c tuổi gi?, hắn tự nhi?n sẽ như l? con trai ruột chăm s?c ?ng, Tử Khi?m cũng được đ?n trở về từ nước ngo?i. Nước ngo?i đ? giữ lại hồ sơ vụ ?n, sau n?y muốn ra nước ngo?i lần nữa sẽ rất kh? khăn, may l? ở trong nước vẫn kh?ng c? người n?o biết chuyện của anh ta, H? Dĩ Kiệt sử dụng quan hệ li?n lạc một trường đại học cho anh ta, để anh ta tiếp tục đi học, anh ta cũng ngoan ngo?n bắt đầu học tập thật tốt. Ti?u thư k? thấy con trai lạc đường biết quay lại, bệnh n?y liền tốt hơn ph?n nửa, tạm thời kh?ng đề cập tới.

Chỉ chớp mắt lại qua mấy th?ng, đ? đến cuối năm, đợi đến thời gian th?nh phố A bắt đầu rơi trận tuyết đầu ti?n, H? Dĩ Kiệt nhớ tới, c?ch l?c Tương Tư rời đi, đ? tr?n một năm.

H?a ra, c? kh?ng ở b?n cạnh m?nh, thế nhưng đ? l? 365 ng?y đ?m.

Khi đ?, một m?nh hắn đứng ở trước cửa sổ s?t đất trong ph?ng l?m việc, nh?n hoa tuyết bay phất phơ ngo?i cửa sổ, một loại cảm gi?c v? lực kh?ng biết n?n tiếp tục thế n?o dần dần cuốn tới, khiến hắn nhịn kh?ng được cổ họng ph?t run. Hắn vẫn lu?n kh?ng d?m nghĩ, kh?ng d?m nghĩ trong đ?m đ?ng lạnh như vậy, một m?nh c? k?o một th?n thương t?ch rời đi như thế n?o. C? đi ở trong tuyết bay đầy trời, sẽ tuyệt vọng như thế n?o? Kh?ng d?m nghĩ, kh?ng d?m nhớ kỹ, nhưng lại tồn tại như l? thuốc độc nồng đậm, k?o d?i tới h?m nay, hắn lại bắt đầu sợ h?i, nếu như một ng?y n?o đ?, bọn họ thực sự gặp nhau ở một nơi n?o đ?, hắn sẽ c? dũng kh? đối mặt với c? kh?ng?

Trời tối, đ?m đ? hơi lạnh.

Hắn kh?ng l?i xe, mặc ?o gi? ấm ?p thật d?y, đi về ph?a trước dọc theo đường phố. C? người c?ng một hướng với hắn, c? người s?t qua vai hắn, c? t?nh nh?n cười nh?o, c? đứa trẻ đầy sinh lực n?i cười, hắn cắm hai tay ở trong t?i ?o gi?, đi ngược hướng gi? tuyết, chậm r?i đi về ph?a trước. Kh?ng muốn đi về nh?, cũng kh?ng muốn nh?n thấy Đỗ Phương Phương, trời đất to lớn, lại kh?ng c? nơi n?o để hắn c? thể đi. Nắm chặt quyền thế ở trong l?ng b?n tay, lại cảm thấy tịch mịch v? c? độc n?i kh?ng n?n lời, l?c đi ngang qua ng? tư đường, hắn đốt một điếu thuốc chờ đ?n đỏ, c?i đầu h?t v?i hơi kh?i, b?n tai lại truyền đến tiếng h?t t? t?m liệt phế của một người đ?n ?ng kh?ng biết t?n từ trong một cửa h?ng:

Muốn lưu nhưng kh?ng thể lưu mới l? tịch mịch nhất

Kh?ng n?i được lời ?n nhu chỉ c?n c?ch rời xa

Một gi?y trước tan n?t c?i l?ng

Trầm mặc d?ng sức ?m nhau

D?ng t?m tiễn em đi

Chua x?t c?ch xa


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...