Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 4


Chương trước Chương tiếp

Bấy giờ thư ký Vương mới bình tĩnh hơn chút, sau đó anh ấy vội vàng chạy đến khách sạn.

Một lát sau thư ký Vương chạy đến trước cửa phòng 1302 vội vàng bấm chuông cửa.

Chuông cửa vang lên một lần, hai lần, ba lần… Cuối cùng cũng đánh thức Trữ Lễ Hàn.

Trữ Lễ Hàn gắt ngủ, chẳng qua phẩm chất đạo đức của hắn rất tốt nên cho dù gắt ngủ đến mấy cũng sẽ không đập phá đồ đạc. Hắn chỉ từ từ ngồi dậy, gương mặt đen sì, sau đó đè tay lên giường…

Hửm?

Người đâu?

Trữ Lễ Hàn quay sang thì thấy bên kia giường của mình trống trơn.

Trữ Lễ Hàn vội vàng đứng dậy, kiểm tra căn phòng một lượt từ trong ra ngoài mới xác nhận cô gái kia đúng là biến mất không thấy tăm hơi.

Tại sao lại bỏ chạy? Lại có âm mưu mới nào đó à?

Đúng lúc này tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.

Đầu tiên, Trữ Lễ Hàn từ từ chỉnh lại thắt lưng, móc thắt lưng bằng kim loại màu đồng phát ra tiếng vang lách cách trong tay hắn, sau đó chỉ trong chớp mắt hắn đã trở về con người kiêu ngạo, áo quần chỉnh chu như thường ngày.

Sửa soạn xong, hắn mới đi đến bên cửa: “Ai?”

“Cậu cả, là tôi đây.” Thư ký Vương vừa trả lời vừa thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này cửa phòng khách sạn mới được mở ra. Trữ Lễ Hàn đứng đó trông không khác ngày thường là bao, chẳng qua hình như cà vạt đã mất tích… Ừm với cả… Thư ký Vương cố gắng nhìn kỹ, nhưng anh ấy vẫn cảm thấy hình như mình thoáng nhìn thấy một chút xíu… Dấu vết bị móng tay cào trên cổ của người đàn ông này.

Nhưng cậu cả đâu có nuôi mèo?

Thư ký Vương ngây người thầm nghĩ.

Đúng lúc này, bất chợt có một nhóm phóng viên khiêng một đống máy ảnh hùng hổ xông về phía họ.

Thư ký Vương: “Này! Mấy người làm gì thế hả?”

Trữ Lễ Hàn tối sầm mặt lại, hắn ngước mắt nhìn sang.

Thì ra đang chờ hắn ở đây sao?

“Cậu cả Trữ! Có người tung tin rằng tối qua bạn gái của em trai ngài đã vào phòng của ngài. Tin này có phải sự thật không?” Người đàn ông trung niên dẫn đầu cánh phóng viên hô lên với vẻ mặt phấn khởi.

Lúc này các vệ sĩ của Trữ Lễ Hàn nhận được tin tức nên lập tức hành động, họ tiến lên phía trước chặn đường cánh phóng viên.

Trữ Lễ Hàn chẳng buồn để mắt tới họ mà quay sang hỏi thư ký Vương trước: “Bây giờ là mấy giờ?”

“Chín giờ mười một phút. Xin lỗi cậu cả, tôi không biết đêm qua ngài ngủ lại chỗ này nên mới đến trễ một chút…”

Chín giờ.

Trữ Lễ Hàn đã biết tại sao đêm qua cô ấy lại cứ đòi đặt báo thức trước rồi.

Ừm… Cô ấy tên gì nhỉ?

Trữ Lễ Hàn chợt nhận ra đêm qua mình chỉ tốn công tra hỏi mà chẳng được gì, đến tận bây giờ mà vẫn không biết tên của cô gái kia là gì.

Trữ Lễ Hàn đẩy vệ sĩ trước mặt ra cúi xuống nhìn người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên thấp hơn hắn một cái đầu, ông ta cầm micro ghi âm. Lúc này ông ta chợt lúng túng không nói nên lời.

Trữ Lễ Hàn bình tĩnh lên tiếng: “Tôi không có em trai, thế thì lấy đâu ra bạn gái của em trai?”

Người đàn ông trung niên kêu lên: “Thế thì ngài có thể cho phép chúng tôi vào phòng chụp ảnh không?”

Bấy giờ Trữ Lễ Hàn đang rất không vui, thế nên anh hỏi ngược lại với vẻ lạnh lùng: “Các người muốn chụp căn phòng mà tôi từng ngủ lại, có biết hậu quả sẽ là gì không?”

Người đàn ông trung niên hơi rụt cổ, song ông ta nhớ lại số tiền đã vào tài khoản của mình thì lại lập tức ưỡn thẳng lưng, dù sao chuyện này cũng là do người khác chủ mưu.

Người đàn ông trung niên nói: “Ngài đã nghĩ tới hậu quả sau khi cha ngài biết chuyện ngài ngủ với bạn gái của em trai sao?”

Thư ký Vương nghe đấy đấy thì cũng không dám thở mạnh một tiếng, anh ấy thầm nghĩ trong lòng rằng kẻ này thật là dũng cảm đấy.

Không biết sợ chết là gì.

Trữ Lễ Hàn đáp lại với giọng hờ hững: “Thư ký Vương, chờ ông ta chụp ảnh xong thì đưa tới cục cảnh sát.”

Người đàn ông trung niên sững sờ, thế tức là… Đồng ý cho ông ta vào phòng chụp ảnh à?

Ông ta cảm thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa thêm.

Suy cho cùng thân chủ của ông ta thề thốt khẳng định với ông ta rằng, người nọ đúng là đã vào đây…

Sau đó ông ta lại nhìn về phía cổ của cậu cả Trữ, trên đó còn giữ lại mấy vết cào, dữ dội thật sự.

Thế thì chắc chắn chuyện ấy đã xảy ra, không lệch đâu được!

Người đàn ông trung niên lập tức tràn ngập lòng tin, vọt thẳng vào phòng.

Sau đó… Sau đó ông ta đối mặt với chiếc giường trống trơn.

“Sao rồi anh Từ? Anh Từ à, sao anh còn chưa ra ngoài?” Mấy gã paparazzi đang chờ bên ngoài đang đứng ngồi không yên.

Họ phát hiện người đàn ông trung niên lúc nãy cứ như bị ma nhập, ông ta chỉ im lặng đứng đó mà chẳng nhúc nhích gì.

Chẳng lẽ anh ta chứng kiến cảnh tượng cực sốc nào đó?

Cmn thế thì giàu to rồi!

Không chờ cho họ thỏa sức tưởng tượng về một tương lai tốt đẹp được thăng chức tăng lương thì người đàn ông trung niên đã quay đầu lại một cách máy móc, nói ngắc ngứ trong cổ họng: “Không… Không có ai…”

Cánh paparazzi: !?

Cả đám đưa mắt nhìn nhau, lòng lạnh lẽo.

Xong đời rồi.

Giờ thì phải làm sao để đối phó với lửa giận của cậu cả Trữ đây?

Ở bên kia, cuối cùng thì Úc Tưởng đã về tới nhà.

Trong truyện gốc thì nghe nói tổ tiên của nhà họ Úc đã bắt đầu kinh doanh từ thời nhà Thanh, chẳng qua gia tộc này đã sớm lụn bại từ thời ông nội của Úc Tưởng.

Đến thế hệ của Úc Tưởng, nhà họ Úc đã trở nên cực kỳ vất vả trong thế gọng kìm của đám quyền quý xung quanh.

Nhà họ Úc không giỏi việc kinh doanh nhưng lại rất giỏi sinh con.

Sản nghiệp của gia tộc càng ngày càng xuống dốc nên tất cả người nhà Úc, từ lớn đến bé chỉ có thể sống trong căn nhà cũ của Úc gia. Đó là một căn biệt thự theo kiểu kiến trúc phương Tây cổ xưa.

Úc Tưởng bước xuống taxi, đi vòng qua đài phun nước hình cậu bé thiên thần đằng trước căn biệt thự kiểu phương Tây này, đi bộ thêm một đoạn đường nữa mới vào đến cửa nhà.

Vừa bước vào cửa thì cô thấy một chàng trai trẻ tuổi đang ngồi trên ghế salong. Đó là con trai của bác cả Úc Tưởng, tên là Úc Trung, năm nay mới tốt nghiệp đại học.

Có vẻ như Úc Trung đã chơi game suốt đêm, lúc này nghe thấy tiếng bước chân thì cậu ta lập tức quay sang. Sau khi thấy Úc Tưởng thì cậu ta sửng sốt một lát rồi sau đó gân cổ gào ầm lên: “Ba! Mẹ! Úc Tưởng đêm qua không về nhà ngủ mà đi hẹn hò với đàn ông bên ngoài kìa!”

Gào xong thì cậu ta nhìn chằm chằm vào dấu vết còn sót lại trên cổ Úc Tưởng sau đó cau mày mắng một tiếng: “Không biết xấu hổ!”

Giờ thì hay rồi, tất cả mọi người sống trong căn biệt thự này đã biết hết.

Thế mà Úc Trung vẫn thấy chưa đủ. Cậu ta nhìn chằm chằm vào tay Úc Tưởng, thấy cô còn đang xách thứ gì đó trên tay nên lập tức nhảy lên đằng trước: “Mày còn nhận quà của người khác nữa hả? Đúng là không có liêm sỉ…”

Chợt cậu ta dừng lại.

Bởi vì thứ mà Úc Tưởng đang xách trong tay, là một túi bánh bao nhân thịt.

Thằng đàn ông nào lại đi tặng bánh bao nhân thịt nhỉ?

Đúng lúc này, hệ thống nhận thấy bản đồ đã thay đổi nên vội vàng bỏ filter ra.

Ai ngờ vừa bỏ chặn xong thì nó đã nghe thấy Úc Tưởng cất giọng chửi thánh thót từ cái miệng xinh: “Đồ ngu!”

Hệ thống kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Sao Úc Tưởng lại có thể mắng người nhỉ?

Rồi đám paparazzi đâu?

Cảnh tượng đám paparazzi chặn trước cửa phòng khách sạn đã được sắp xếp như trong truyện gốc đâu?

Toang toác!

Nó mới bắt đầu làm việc ngày đầu tiên thôi thế mà cốt truyện đã cua gãy cổ rồi!

Hệ thống: [Đây là đâu vậy?]

Úc Tưởng: Nhà tôi.

Hệ thống: [Sao cô có thể cứ vậy mà về nhà được chứ?]

Úc Tưởng: Nếu không thì sao nữa? Còn phải ở lại diễn tiếp với Trữ Lễ Hàn à?

Hệ thống: […]

Ngay lúc Úc Tưởng và hệ thống yên lặng không một tiếng động sử dụng sóng điện não để trao đổi thì có một loạt tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang.

Rõ ràng là những người khác trong nhà họ Úc đã bị cái giọng oang oang của đứa em họ này gọi ra.

Còn Úc Tưởng thì sao…

Chuồn trước tính sau.



Loading...