Nhớ tới chữ "Độn" trước khi Yến Truy Tinh chạy trốn, Dược Thiên Sầu bay lên trời cao ngắm nhìn dãy núi mênh mông bốn phía, muốn trong dãy núi mờ mịt này tìm một người đang cố ý lần trốn, nói dễ hơn làm! Trong lòng hắn không khỏi nổi lên cảm giác vô lực, chỉ sợ thật sự để tên kia bỏ chạy.
"Không tốt!" Dược Thiên Sầu đột nhiên kêu lên một tiếng, chợt nhớ lại Yến Truy Tinh ra lệnh cho Tân Lão Tam đi trộm mười chậu Thất Tinh Huyết Lan của Lộ Nghiên Thanh, chính mình lúc trước không phải đã đem mười chậu Thất Tinh Huyết Lan cho Lộ Nghiên Thanh sao? Nếu mười chậu huyết lan tiếp tục rơi xuống trong tay Yến Truy Tinh, hậu quả khó lường.
Bên trong sơn cốc sớm đã không thấy bóng Tân Lão Tam, Dược Thiên Sầu không chút do dự bay nhanh về hướng Linh Phương cốc, tốc độ phi hành tăng lên cực hạn, một đường nóng như lửa đốt, trong phút chốc thân ảnh đi xa...Bên trong sơn cốc một mảnh hỗn độn, mặt đất lộn xộn một mảnh, nơi nơi ghồ ghề.
Giằng co cả đêm, trời đã mông lung, phía đông đã hiện lên hồng quang, mặt trời đã sắp mọc lên. Dãy núi mênh mông bên dưới rất nhanh lui về phía sau, Dược Thiên Sầu đang cấp tốc phi hành bỗng nhiên nhướng mày, tốc độ phi hành chợt chậm lại. -