Trương Bằng có vẻ như vẫn còn sợ người khác nghe lén. Liền dựa vào tu vi Độ Kiếp sơ kỳ, miễn cưỡng bố trí ra một cái kết giới cách âm. Theo sau vò đầu gãi tai nhìn Dược Thiên Sầu, nhưng không biết phải mở miệng giải thích như thế nào thì mới tốt.
Dược Thiên Sầu cao thấp đánh giá hắn, cau mày nói: "Ngươi vừa làm cái gì thế? Có chuyện gì thì mau nói đi, khuya hôm nay ta còn chuyện quan trọng đi làm."
Trương Bằng cắn chặt răng, rốt cuộc kiên trì đem chuyện đã xảy ra nói cho Dược Thiên Sầu nghe.
Dược Thiên Sầu càng nghe miệng càng mở lớn, sau khi nghe xong thì dở khóc dở cười, giương ngón tay cái lên nói: "Ta tưởng rằng mình đã đủ hỗn đản rồi, không nghĩ tới bản thân ngươi còn giỏi hơn cà người làm thầy như ta. Cư nhiên lại dám làm nhục công chúa ở ngay trong tiểu viện hoàng cung. Ngươi đúng là kẻ không biết sợ chết ah! Ngươi có biết trong hoàng cung có ba lão già Độ Kiếp hậu kỳ trấn thủ hay không? Nếu như bọn chúng phát hiện ra, đem ngươi đánh chết tại đương trường, thì người khác cũng không thể nói được cái gì đâu."
Trương Bằng xấu hổ cúi đầu lầm bầm: "Là sư phụ kêu ta, mau chóng đẩy công chúa lên giường ah!"