"Ta còn muốn ở tạm chỗ này thêm vài ngày, ngươi cùng Văn gia quan hệ không tệ, phiền phức ngươi lên tiếng dùm ta, miễn cho người ta nghĩ rằng ta đang lừa gạt bọn họ, mà canh cánh trong lòng." Dược Thiên Sầu cũng không khách khí với Lộng Trúc, trực tiếp phân phó.
Kỳ thực tính Lộng Trúc cũng hiền hòa, nên không lưu ý nhiều như vậy. Bất quá hắn cũng kỳ quái nói: "Ngươi vốn đã lừa người ta, vậy mà mặt mũi tiếp tục ở lại đây ăn không phải trả tiền hay sao?" Lập tức lại ra vẻ bừng tỉnh đã hiếu nói: "Ta hiểu rồi, ngươi còn chưa lấy được tiền chuộc tới tay, có phải chuần bị lấy được linh thạch thì mới chịu đi đúng không?"
"Mặc kệ ngươi nói như thế nào, ta lần thứ hai trịnh trọng thanh minh, nhân phẩm của Dược Thiên Sầu ta không kém như trong sự tưởng tượng của ngươi." Dược Thiên Sầu phất tay chỉ hướng Trương Bằng nói: "Hắn coi trọng công chúa Đại trơng quốc, muốn mượn nhờ thân phận của Bích Uyển quốc, tham gia luận võ kén phò mã lần này. Không biết là nguyên nhân gì, buổi luận võ vô cớ hoãn lại. Chờ sau khi luận võ kết thúc, chúng ta tự nhiên sẽ đi, hoàn toàn không giống như ngươi tưởng tượng."
Trương Bằng trầm mặc không hé răng thiếu chút nữa cũng tự cắn đứt luôn đầu lưỡi của mình, rõ ràng là do sư phụ an bài ta đi, hiện tại như thế nào biến thành ta xem trọng công chúa Đại trơng quốc vậy?
Lộng Trúc liếc mắt nhìn Trương Bằng, nói: "Phò mã có gì đáng làm.., di! Không ngờ lại là tiên thiên linh căn, không tu hành thực sự là lãng phí." Lộng Trúc đi vòng quanh Trương Bằng nhìn kỹ, nhưng bất quá hắn cũng chỉ là nhìn xem, bởi hắn hoàn toàn không có hứng thú đối với chuyện thu nạp đồ đệ.
Ngay cả Lộng Trúc cũng nhìn không thấu tu vi của Trương Bằng, làm Dược Thiên Sầu đối với công hiệu của Liễm Tức Đan càng thêm tin tưởng. Dược Thiên Sầu không chút biểu tình nói: "Cái này mỗi người có ý thích riêng của mình."
Ẩn ý trong câu nói này chính là ngươi quản được việc này sao?
"Nga! Nếu đụng phải, ta cũng muốn đi xem náo nhiệt." Lộng Trúc nói, kỳ thực hắn hoài nghi Dược Thiên Sầu đang muốn làm trò gì đó, nên muốn đi theo nhìn xem thử.
"Tùy ngươi thôi!" Dược Thiên Sầu nói xong liền nằm xuống ghế xích đu chợp mắt.
Vẻ mặt Lộng Trúc cười xấu xa, xoay người liền đi. Trước khi đi, lại nhìn Phù Dung, phát hiện cũng chỉ là người phàm bình thường, thực sự không có gì đáng nói, xem ra người này có sở thích trà trộn với người phàm, thích xen lẫn cùng với người phàm bình thường. Bất quá điều này không liên quan gì tới hắn.