- Ta tới coi chừng ngươi.
Vũ La có chút chột dạ:
- Coi chừng ta làm gì?
Chu Cẩn nhìn hắn cười dài, nhìn chăm chú khiến cho Vũ La không được tự nhiên một trận, nàng mới chợt nói:
- Coi chừng ngươi đem ích lợi của chúng ta chia hết cho người khác.
Vũ La biết chủ ý của Chu Cẩn cũng không phải điều này, nghĩ đến sự tồn tại của Tả Sư Dạ Vũ nàng cũng nghe nói rồi, lập tức hiểu ra hai vị hồng nhan tri kỷ này của mình đều là pháp nhãn như đuốc, không dễ lừa gạt, đối với nam nhân mà nói, không biết là phúc hay là họa.
- Được rồi!
Chu Hoành vung tay lên, bắt đầu quở trách muội muội: