Liên tưởng tới lời nói vừa rồi của Minh Hữu, trong lòng Nhạc Phàm hiện lên một chút ảo giác, tựa như thời gian nghịch soa (ai đọc Di Giới Quang Não Chi Uy Long chắc là hiểu - DG), đem hắn dẫn vào một không gian khác, một địa điểm khác mà cách đây thật lâu, thật thật lâu.
Rốt cục đã nhớ tới điều gì, tâm thần Nhạc Phàm đột nhiên kịch chấn, trừng mắt nhìn khô cốt nhân:
- Là hắn... hắn còn sống!? Hắn sao vẫn còn sống? Như thế nào lại có thể?
Có chút không dám tin, ánh mắt Nhạc Phàm kinh nghi quay lại phía Minh Hữu, như muốn kiểm chứng xem ý nghĩ của mình có xác thực hay không?
Minh Hữu gật đầu nói:
- Đại ca phỏng đoán không sai, hắn chính là người đầu tiên tiến nhập hòn đảo này, cũng là người đầu tiên phát hiện ra Cửu U phong ấn. Vật đổi sao dời, tất cả mọi người đều cho là hắn đã chết, thậm chí đã quên mất sự hiện hữu của hắn. Ta nói có đúng không... Đại Tần yêu sư, Từ Phúc!
"..."
Sau một chút yên tĩnh ngắn ngủi, sự khiếp sợ mà trước nay chưa từng có lập tức bạo phát ra! Kinh hãi!
Từ Phúc!? Yêu sư!?
Một người vốn nên tiêu thất từ hơn một nghìn tám trăm năm trước, trong lúc bất chợt lại hiện ra trước mặt mình, vô luận là người nào, chỉ sợ rất khó có thể giữ cho tâm tính bình tĩnh được!
Nhạc Phàm đứng lặng đương tràng, Trần Hương lại càng thốt nhiên biến sắc!
Trần Hương vốn là một đầu lĩnh của Thiên Môn, tri thức hiểu biết được tự nhiên là uyên bác, tuyệt không phải Nhạc Phàm có thể sánh được. Nhưng đối với chuyện trường sinh, nàng cũng chỉ có thể biết được thông qua một số phiến cổ tự lưu lại từ xa xưa, là thật hay giả thì không thể kiểm chứng trên thực tế được, cho dù là cao thủ trên cảnh giới thiên đạo, cũng chỉ có thể mượn thiên địa lực lượng để sống trên hai ba trăm năm mà thôi, ai có thể chân chánh trường sinh bất tử? Mà lúc này lại đột nhiên xuất hiện một bằng chứng sống sờ sờ ở trước mặt mình, như thế nào mà bảo Trần Hương không cảm thấy rúng động được!
Trường sinh bất lão... Chẳng lẽ trên thế gian này thực sự có tiên nhân trường sinh bất lão?
- Khó trách thánh giả lại nói đối phương không phải là người! Người nào mà có thể sống một được một nghìn tám trăm năm? Hắn cũng không thể tính là người được.
Tang Nha tộc trưởng cùng với mười hai thần tướng bộ ngực phập phồng, thật lâu sau cũng vô pháp bình ổn.
"Cạc cạc!"
Yêu sư tùy ý thưởng thức biểu tình của mọi người, cuồng tiếu nói:
- Thấy được chưa? Các ngươi đều thấy được chưa! Trường sinh bất lão, trường sinh bất lão mà Tần Hoàng tha thiết ước mơ, lão phu chính là một minh chứng tốt nhất! Cạc cạc!
- Câm mồm!
Một tiếng phẫn nộ vang lên, Minh Hữu cũng là giễu cợt nói:
- Ngươi yêu vật này, tự xem lại bộ dạng của chính ngươi đi, ngươi bây giờ còn có thể coi là người sao? Ngươi có giống người sao? Ngươi chẳng qua là một thi thể biết đi được khoác lên một đống thịt thối mà thôi, ngươi không xứng để được gọi là người, bởi vì ngươi đúng là một tên quái vật, một tên điên!
Tiếng cười của yêu sự lập tức thu liễm, thay vào đó là một bộ mặt âm lãnh. Ngay cả bản thân hắn cũng có thể nhận thức được sự thật của bản thân mình mà không cần ai đó nhắc đến. Đây là nổi đau chôn ở sâu trong linh hồn của hắn. Hắn là một tồn tại cô độc qua vô số năm tháng, qua vô tận hắc ám. Là một "người" lấy máu để sống, lấy người làm thức ăn, không là quái vật thì là cái gì? Hắn hiện tại, vừa nhìn thấy huyết nhục, sẽ có một loại cảm giác ghê tởm đến cực độ!
Muốn nhận được thì phải bỏ ra, mà bỏ ra đại giới lớn như thế có đáng hay không, Minh Hữu cũng không để ý đến biểu tình muốn ăn thịt người của đối phương, tiếp tục nói:
- Yêu sư Từ Phúc, ngươi cường hành tu luyện thượng cổ cấm thuật "Tử Huyết Nguyên Thai", cũng đã không biết có bao nhiêu sinh mệnh vô tội chết thảm trong tay ngươi. Hôm nay, dù cho ta có phải hy sinh tính mệnh của mình, cũng tuyệt đối không cho phép ngươi có thể lại đi gieo họa cho nhân gian.
"Cạc cạc!"
Yêu sư giận quá hóa cười:
- Hừ! Không nghĩ tới những lão gia hỏa kia lại truyền thừa cho ngươi nhiều thứ như thế! Ngươi muốn tiêu diệt ta? Phải xem ngươi có bổn sự để làm việc này hay không.
"Oành!"