"Phiêu Miểu Phong chắc sẽ thắng thôi!" Mông Chiến chân mày không động đậy, chỉ lo lắng đã cho mượn hai viên thiên tinh có thể thu lại cả vốn lẫn lời hay không. Về phần còn lại của sự tình, ngược lại đã trở nên không quan trọng.
So với điều đó, trọng trách của Tiết Ngưng Yên cùng Hạng Thiên Vũ lại có vẻ dễ dàng hơn nhiều. Mặc dù bọn họ đối với loại hành vi tiền trảm hậu tấu này của Vô Trần tử không thích thú chút nào, nhưng vì nghĩ cho đại cục, tự nhiên sẽ không nói gì thêm.
Ở phía khác, các thế lực lớn nhìn nhau, tất cả sinh ra một loại cảm giác bị bỡn cợt, trong lòng cay đắng, cuối cùng lắc đầu bất đắc dĩ.
"Nhạc Phàm, cảm giác của ngươi bây giờ thế nào?" Thiết Huyết liếc sang khuôn mặt tái nhợt của Phàm, trong lòng dần dần cảm thấy trầm trọng.