Thứ Nữ

Chương 118: chương 118


Chương trước Chương tiếp

Thanh âm của Lãnh Hoa Đình vốn hoàn mỹ, thuần hậu trong suốt hơi có vẻ trầm thấp, hôm nay lớn tiếng nói, âm vang hữu lực như vậy, lộ ra cổ tự tin cùng tiêu sái, quần thần không tự chủ được quay đầu nhìn lại, một ít người là lần thứ nhất gặp mặt của hắn chỉ lần đầu tiên liền bị vẽ kinh diễm bề ngoài của hắn làm cho sửng sờ, có chút háo sắc hai mắt liền ngây người, nhìn chăm chú không chớp mắt, xem hắn như trích tiên từ trên trời chậm rãi đến hậu điện, hô hấp đều chậm lại, như là sợ kinh động đến vị tuyệt sắc giai nhân này, thì cảnh đẹp trước mắt sẽ biến mất không dấu vết.

Mà Dụ thân vương cùng Trữ Vương nhìn thấy bộ dạng của mấy quần thần, khóe miệng liền hiện ra một nụ cười rất đáng nghiền ngẫm, hai người liếc nhau, cũng không có lên tiếng.

Rốt cục, bên trong hàng ngũ có đại thần nhỏ giọng kinh hô: “Đây là Thiên Tiên hạ phàm hả? Sao xinh đẹp như thế?”

“Là nam sinh tướng nữ a, quá đẹp, người như vậy vừa đến trong đám đông sẽ tạo sự hỗn loạn, ai nha nha, lại tàn tật, Trữ Vương nói cũng đúng, giản thân vương có lẽ phải đem Mặc Ngọc truyền cho thế tử mới đúng ah.”

“Ngược lại chỉ cảm thấy tuấn mỹ không thân thiện, quả nhiên là đệ nhất mỹ nam Đại Cẩm ah, nhưng sợ chỉ là cái bình hoa, thân thể lại không tốt, làm việc sẽ không được thực tế, ai, tuyển người thừa kế cũng không phải tuyển người đẹp, xinh đẹp quá lại không có chỗ dùng, nam nhân là cần có bản lĩnh mới được ah.”

Lãnh Hoa Đình trên đường đi vào nghe bọn hắn nghị luận, trên mặt nửa điểm biểu lộ cũng lười thể hiện, lạnh lùng nhìn về phía trước.

“Ah, Hoa Đình, ngươi làm thế nào chứng minh, là ngươi có thể đảm nhiệm Mặc Ngọc Chi Chủ?” Hoàng Thượng mắt chứa ý cười mà nhìn Lãnh Hoa Đình, đối với nghị luận của đám công thần ngoảnh mặt làm ngơ, hắn hôm nay quan tâm nhất chính là cơ giới bên trong căn cứ phải chăng có thể sửa chữa cải thiện, nhi tử của giản thân vương ai kế thừa đều tốt, nhưng nếu không có năng lực đem căn cứ cải tử hồi sinh, cho dù có thân thể khỏe mạnh thì sao, bất quá cũng là phế vật không dùng được mà thôi, từ lúc thái tử nói Tôn Cẩm Nương biết dùng ngọn bút, ưu tư băn khoăn nhiều năm của Hoàng Thượng rốt cục lại có hy vọng giải quyết, hắn tự nhiên là càng có khuynh hướng giao Mặc Ngọc cho trượng phu Cẩm Nương, Lãnh Hoa Đình kế thừa.

Lãnh Hoa Đình ngồi ở xe lăn, vừa chắp tay, đối với Hoàng Thượng hành đại lễ, thản nhiên nói: “Bẩm hoàng thượng, thần mới vừa nghe Trữ Vương liệt kê vài lý do thần không thể thừa kế Mặc Ngọc, thần cảm thấy phi thường buồn cười cổ hủ.”

Lời cuồng vọng bất kính đáng sợ ấy, đầu tiên không nói Trữ Vương cùng Lãnh Hoa Đình đều thuộc hoàng tộc, chính là trưởng bối Lãnh Hoa Đình, với tư cách vãn bối, không có đạo lý ở trước mặt quần thần trách cứ Trữ Vương như thế, hơn nữa, Trữ vương được xếp vào bậc Quận Vương, thân phận quý trọng, Lãnh Hoa Đình bất quá là một lục phẩm nho nhỏ, mà còn là chức quan nhàn tản, luận phẩm cấp, nào có đạo lý lục phẩm nho nhỏ miệt thị Quận Vương chứ?

Trữ Vương nghe xong trên mặt có chút không nhịn được phẫn nộ mà trừng mắt liếc nhìn Lãnh Hoa Đình, sau đó nhìn Hoàng thượng, lẽ ra cho dù như thế nào Hoàng Thượng cũng nên khiển trách tội trạng của Lãnh Hoa Đình một cái trước điện mới đúng.

Nhưng Hoàng Thượng nghe xong lông mày nhíu lại, bộ dạng nhiều hứng thú nói với Lãnh Hoa Đình: “Ah, buồn cười như thế nào? Trẫm nghe Trữ Vương nói thấy có lý, Hoa Đình, ngươi lại nói lý do của ngươi nghe xem?”

Có những công thần khôn khéo lập tức từ trong giọng nói của hoàng thượng nghe ra một ít hương vị khác thường, không khỏi giống như đang xem diễn, nhìn về phía Trữ Vương, xem hắn ứng đối như thế nào.

“Bẩm hoàng thượng, Trữ Vương mới vừa nói, thần thân thể tàn tật, liền không thể tiếp nhận việc chưởng quản Mặc Ngọc, thần muốn hỏi Trữ Vương, thân thể tàn tật làm sao không thể chưởng quản ngọc hả?” Hai tay Lãnh Hoa Đình tùy ý mà di động xe lăn, tại chỗ xoay vòng tròn rất linh hoạt, lại nhanh chóng trượt đến trước mặt Trữ Vương, xe lăn bị nương tử sửa chữa lại hành động thuận tiện mau lẹ, nửa điểm cũng không ảnh hưởng đến tốc độ Lãnh Hoa Đình.

Quần thần là lần đầu tiên chứng kiến xe lăn linh hoạt nhẹ nhàng như thế, nhất thời tất cả ánh mắt đều bị hành động Lãnh Hoa Đình hấp dẫn, có mấy lão đại thần chức cao liền có chút hiểu rõ dụng ý của hoàng thượng trong nội tâm, ánh mắt nhìn Lãnh Hoa Đình, cũng mang theo một tia tìm tòi nghiên cứu, chưa chừng kẻ này thực sự chút quái tài đây.

Lãnh Hoa Đình vốn cố ý đem biểu hiện nhẹ nhàng của xe lăn đưa ra cho những đại thần này xem, hắn cũng muốn cho Hoàng Thượng cùng Trữ Vương nhìn thấy, có một số việc, mắt thấy mới là thật, sự thật luôn là thắng lợi của hùng biện.

Trữ Vương nghe xong câu hỏi của Lãnh Hoa Đình không khỏi xem thường mà cười nói: “Hoa Đình thế chất, mới rồi Dụ thân vương nói tâm trí ngươi đã khôi phục, nhưng bổn vương xem ra, ngươi vẫn bất hảo vô tri vô lễ làm càn như hài đồng, hừ, bổn vương không cùng ngươi chấp nhặt, sự thật bày trước mắt, Hoàng Thượng cùng tất cả đám đại thần đều có thể trông thấy, người tàn phế, thì làm thế nào dẫn đầu thương đội đi Nam Dương, làm thế nào quản lý căn cứ làm chủ đại sản nghiệp? Xe lăn này của người linh hoạt như thế nào, cũng không sánh bằng hai chân người, nếu như gặp đại sự, sợ có thể trở thành gánh nặng cho người khác, làm như Đại Cẩm triều không có người nào, chỉ có thể dùng phế vật này hay sao?”

Giản thân vương từ sau khi Lãnh Hoa Đình xuất hiện, liền ở một bên nhìn xem, rất chờ mong Hoa Đình biểu hiện,cho dù mình biện giải nhiều hơn nữa, cũng không tốt bằng Hoa Đình nắm quyền thu phục những…công thần này, nhưng Trữ Vương nói ra câu này lại làm lòng hắn đau nhói, Tiểu Đình tàn tật vốn là việc hắn áy náy và xấu hổ nhất, lúc này nhi tử thương yêu bị người mắng là phế vật, một cổ lửa giận bốc lên, đối với Trữ Vương quát to: “Trữ Vương, xin chú ý lời nói của ngươi, con ta bất quá là hai chân có tật, nhưng phẩm hạnh đoan chính, so về những công tử phóng đãng…kia suốt ngày vui đùa giữa đám kỹ nữ, không làm việc đàng hoàng, không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần.”

Thế tử Lãnh Trác Nhiên của Trữ Vương ở trong kinh thành thanh danh cực kém, đúng là công tử phóng đãng theo như lời trong miệng Giản thân vương, Trữ Vương vì chuyện này đã tổn thương không ít gân não, nghe giản thân vương khiển trách, trong nội tâm liền càng giận, cười lạnh nói: “Phẩm chất không tốt, còn có thể cơ hội sửa đổi, nhưng thân thể bị phế đi thì là phế nhân, bằng không thì, chẳng lẽ Giản thân vương còn có thể làm cho hắn một cặp chân tốt hay sao?”

Lãnh Hoa Đình nghe xong ha ha phá lên cười, mắt liếc xéo khinh miệt mà nhìn Trữ Vương, cười lạnh nói: “Nói ngươi buồn cười, ngươi còn không phục, người làm đại sự, không phải thể lực, mà là đầu óc, thử hỏi các vị đại thần, các ngươi hi vọng Mặc Ngọc là do một người bác học khôn khéo nhưng thân tàn chưởng quản, hay vẫn là một người phẩm hạnh xấu xa, không học vấn không nghề nghiệp, không tài không đức chưởng quản đây? Thời cổ thánh nhân Tôn Tẫn, hắn cũng là người hai chân tàn tật, nhưng hắn viết quyển sách tên Tôn Tẫn binh pháp lưu danh thiên cổ, bao nhiêu nguyên soái đại tướng tứ chi toàn vẹn làm đổi thay các triều đại còn phải học tập binh pháp của hắn, hơn nữa đem chiến thuật của hắn vận dụng trong chiến tranh. Một người tàn tật dùng trí tuệ của mình, chân không bước ra khỏi nhà cũng có thể chỉ huy thiên quân vạn mã, lấy cớ tàn tật liền không thể chưởng quản mà nói còn không cổ hủ buồn cười sao?”

Lãnh Hoa Đình nói chuyện âm vang có lực, nói đến khiến Trữ Vương á khẩu không trả lời được, nhưng trong lòng thì càng hận, vừa muốn nói chuyện, chợt nghe thái tử ở một bên cười lớn cố lấy tay che, tự đáy lòng nói: “Ha ha ha, Hoa Đình, ngươi nói thật hay.”
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...