Trong đại sảnh Diệp phủ, Mặc Cảnh Lê mang theo sắc mặt âm trầm ngồi uống trà. Chỉ có nắm tay đang xiết chặt kia mới biểu thị ra sự lo lắng và phẫn nộ trong lòng hắn lúc này. Suy nghĩ một đêm, hắn vẫn không an tâm. Vốn muốn đến Diệp phủ xem có thể lấy thứ quan trọng đang nằm trong tay Diệp Nguyệt kia trước, rồi sau đó lại nghĩ cách đưa nàng ta ra khỏi thành hay không? Lại không nghĩ đến hắn vẫn tới chậm một bước, lại để cho Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đoạt trước. Mặc Cảnh Lê có một tay che trời ở Giang Nam như thế nào đi nữa, thì ở Ly thành này cũng vẫn chỉ có thể nhường nhịn Mặc Tu Nghiêu mọi đường mà thôi. Đúng là ứng với câu nói này, cường long không áp được rắn dưới đất (tuy là người mạnh mẽ nhưng vẫn không thể đàn áp được thế lực của người khác trong lãnh địa của họ). Trong vùng lãnh thổ Tây Bắc này, vô luận có thực lực mạnh đến đâu, thì cũng như hổ đều phải nằm, như rồng đều phải lượn thôi.
Nhìn lướt qua thị vệ áo trắng đứng cung kính chấp tay sẵn sàng ở cửa, sắc mặt Mặc Cảnh Lê càng âm trầm, nhưng cuối cùng vẫn phải đè sự lo lắng trong lòng xuống.
“Mới sáng sớm sao Lê Vương lại tới Diệp phủ vậy?” Giọng nói Mặc Tu Nghiêu mang theo tiếng cười bị kiềm nén truyền vào từ cửa. Khóe mắt Mặc Cảnh Lê nhảy lên, ngẩng đầu nhìn hai bóng người đang nắm tay đi vào. Ánh mắt rơi vào bàn tay đang nắm của hai người, sắc mặt Mặc Cảnh Lê càng khó coi hơn. Nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu liền cười mà như không cười, nói: “Không phải Định Vương và Định Vương phi còn tới sớm hơn cả Bản vương sao?”
Mặc Tu Nghiêu dắt tay Diệp Ly đi đến chủ vị phía bên trên ngồi xuống, cười nói: “Cái này sao. . . Ngày hôm qua có người đến bẩm báo rằng phát hiện ở Diệp phủ có một đào phạm đã bị Định Vương phủ đuổi bắt nhiều năm, Bản vương và A Ly lo lắng cho an nguy của mọi người trong Diệp gia, cho nên sáng sớm mới tới xem sao. Chẳng lẽ Lê Vương cũng nhận được tin tức rồi.” Mặc Cảnh Lê nói nói một cách hờ hững: “Định Vương nói đùa, ngược lại Bản vương lại chưa từng nghe thấy.” Trong lòng Mặc Cảnh Lê cười lạnh, chẳng lẽ hắn lại không hiểu rõ Mặc Tu Nghiêu sao? Chỉ sợ người Diệp gia chết hết không còn một người ngay ở trước mặt hắn ta thì cũng chưa chắc hắn ta sẽ nháy mắt một cái. Kéo ra loại lời nói dối này, rõ ràng đang trả lời cho có lệ với hắn thôi.
“Lê Vương còn chưa trả lời Bản vương, sớm như vậy Lê Vương tới đây làm gì?” Mặc Tu Nghiêu hỏi với tâm tình rất tốt.
Giọng nói Mặc Cảnh Lê lạnh lùng: “Chẳng lẽ Bản vương không thể tới Diệp phủ sao?”
Thịnh Thế Đích Phi
Chương 336: Mặc Cảnh Lê chảy máu