Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly mang theo một đám người trở về Ly thành, bởi vì đang mang thai cho nên dọc đường đi cũng là từ từ mà đi, cũng không bởi vì Mặc gia quân coi giữ Tây Bắc khai chiến với đại quân Tây Lăng, Bắc Nhung mà cảm thấy gấp gáp.
Mà lúc này, ngàn dặm xa xa Mặc Cảnh Lê đang giằng co cùng Trấn Nam vương cũng nhận được tin tức truyền đến từ Ly thành. Trong cung điện được tu sửa lại từ Lê vương phủ, Mặc Cảnh Lê vừa nhìn sổ con mới trình lên sắc mặt liền biến thành màu đen. Mặc dù hôm nay Sở cung trên nguyên bản là Lê vương phủ xây rộng hơn, nhưng mà vì ngay từ lúc Mặc Cảnh Lê và Mặc Cảnh Kỳ náo lật trời đã bắt đầu cải kiến, cho nên nhiều năm như vậy thành quả cũng không nhỏ. Triều đình Đại Sở vội vã rời đến phía Nam sông Vân Lan, cho nên cũng không phát sinh nội loạn gì, lấy Mặc Cảnh Lê cầm đầu tiểu triều đình của Đại Sở cứ như vậy mà duy trì. Nhưng mà, hiện tại triều đình không còn như trước, miễn cưỡng cũng chỉ coi là Nam Sở.
Trên đại điện, ngồi trên long ỷ là tiểu hoàng đế sáu bảy tuổi nhát gan không hiểu chuyện, bên cạnh còn có một người mặc y phục gần giống long bào ngồi trên ghế vàng lộng lẫy hôm nay quyền khuynh một phương Nhiếp chính vương Mặc Cảnh Lê. Thấy sắc mặt Mặc Cảnh Lê không tốt, đám thần tử phía dưới cũng không dám nói lời nào. Hôm nay tất cả đều ở Giang nam, tức là hoàn toàn đứng trên địa bàn của Mặc Cảnh Lê, người ăn nhờ ở đậu luôn thấp hơn kẻ khác ba phần. Huống hồ, văn thần võ tướng chân chính có cốt khí dù cho chết cũng không muốn rời Sở Kinh đều ở lại nơi đó, mà hôm nay mấy người còn dư lại này có ai can đảm cùng Lê Vương tranh giành?
Hiện nay Thái Hoàng thái hậu mặc dù còn mấy phần quyền lợi, nhưng kể từ sau khi rời đô cũng dần dần bị vây ở thế yếu, lá gan của Hoàng thái hậu cũng không lớn hơn tiểu hoàng đế sáu bảy tuổi bao nhiêu. Trong lòng mọi người mơ hồ hiểu rõ, chỉ sợ không bao lâu nữa, tiểu hoàng đế sẽ nhường ngôi, Đại Sở sẽ có tân Đế mới.
Mặc Cảnh Lê từ trên cao nhìn xuống, nhìn lướt qua mọi người phía dưới cười lạnh một tiếng nói:” Các ngươi muốn biết trong này nói gì sao?”
Mọi người không khỏi ngẩn ra, âm thầm trao đổi ánh mắt. Lời này quả là có chút kỳ quái.
Mặc Cảnh lê cũng không thèm để ý, giơ tay gảy nhẹ sổ con trong tay một cái nói: “Sau khi Mặc Tu Nghiêu chiếm được Tây lăng hoàng thành đã đổi tên nó thành thành An Bình. Hôm nay hẳn là Mặc Tu Nghiêu đã rời Tây Lăng về Tây Bắc rồi.”
Nghe vậy, thần sắc các vị đại thần đều khác nhau, rối rít trao đổi ánh mắt cùng đồng liêu thân thiết của mình. Mặc Cảnh Lê có chút không nhịn được nói: “ Có lời gì cứ việc nói thẳng!.”
Thịnh Thế Đích Phi
Chương 318-319: Trở lại Sở kinh