Thịnh Thế Đích Phi

Chương 289: Trong cung bị cháy, rời kinh


Chương trước Chương tiếp

Phần lớn kiến trúc trong hoàng cung đều được làm bằng gỗ nguyên chất, bên ngoài lại càng được trang trí bẳng các loại nước sơn đủ màu sắc. Vì vậy, lửa chỉ cần bốc lên một chút thì tự nhiên sẽ càng cháy càng mạnh, không tới một khắc đồng hồ, không nói cả điện Thu Lương đều bị vây trong biển lửa, mà ngay cả các cung điện chung quanh cũng bắt đầu bị lửa lan tới. Ba người Diệp Ly chỉ có thể mang theo công chúa Trân Ninh rời xa khỏi điện Thu Lương mà đến Ngự hoa viên. Đặt công chúa Trân Ninh ở một chỗ trống trải bằng phẳng lại thông gió bên hồ nhỏ, nhìn ánh lửa đã bắt đầu có người cứu hoả ở đằng xa, phân phó: “Đi mời thái y.”

“A Ly!” Thái y còn chưa tới, Mặc Tu Nghiêu mặc một thân áo trắng đã bay tới như gió, thấy Diệp Ly không sao thì mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi liếc mắt thấy công chúa Trân Ninh đang ở bên cạnh thì nhíu mày nhìn Diệp Ly. Diệp Ly không nói gì mà chỉ lắc đầu, lúc này nói những chuyện này ở trước mặt công chúa Trân Ninh cũng không thích hợp. Ở phía sau, Mặc Tiểu Bảo đang được thị vệ ôm cũng đi tới đây, phía sau còn có Lãnh Quân Hàm cũng được ôm vào trong ngực.

“Mẹ…” Mặc Tiểu Bảo giãy giụa nhảy xuống khỏi người thị vệ rồi lao thẳng tới Diệp Ly, nhưng giữa đường thì lại bị Mặc Tu Nghiêu xách cổ áo ở phía sau lên, treo ngược ở giữa không trung, liền vung vẩy tay chân, “Mẹ, mẹ… Con thật lo lắng cho mẹ… Phụ vương hư, buông con ra! Con muốn mẹ……” Diệp Ly buồn cười nhận lấy con trai từ trong ngực Mặc Tu Nghiêu, vỗ vỗ trấn an, cười nói: “Mẹ không sao, đã để con lo lắng rồi. Bé ngoan……” Mặc Tiểu Bảo hài lòng cọ cọ ở trong lòng Diệp Ly, gật đầu lia lịa như không nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Mặc Tu Nghiêu, “Mẹ không sao là tốt rồi. Con thích mẹ nhất……”

Công chúa Trân Ninh ngồi dựa vào núi giả nhìn Mặc Tiểu Bảo đang cười khanh khách trong lòng Diệp Ly không ngừng, lại nhìn nụ cười dịu dàng như ẩn như hiện trên khuôn mặt của Diệp Ly, đáy mắt liền hiện lên một tia hâm mộ và khổ sở. Diệp Ly nhìn thấy, liền đặt Mặc Tiểu Bảo xuống đất, ngồi xổm người xuống, rồi nhẹ giọng hỏi: “Công chúa Trân Ninh, ngươi vẫn khỏe chứ?”

Công chúa Trân Ninh gật đầu, thấp giọng nói: “Đa tạ… Đa tạ ơn cứu mạng của Định Vương phi.” Nhìn cô gái thanh nhã, dịu dàng trước mặt, nàng thật sự không có mặt mũi nào để đối mặt. Nàng cũng biết những việc mà mẫu phi của nàng đã làm, nhưng Định Vương phi lại mặc kệ quan hệ của mẫu phi của nàng mà cứu mạng của nàng. Mà mẹ ruột của nàng, không chỉ lợi dụng nàng, mà thậm chí còn suýt nữa hại chết nàng. Tại sao… Tại sao mẹ của nàng là người như vậy chứ?

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...