Liễu Quý phi vừa về tới trong cung của mình, thì liền phát hiện, trong cung điện luôn trống vắng không có ai của mình đã có đầy người đang ngồi. Từ Thái hậu, cho tới các tần phi có địa vị trong cung, đều trình diện đầy đủ. Ngồi bên cạnh Thái hậu chính là Lý thị được các cung nhân xưng là Lý nương nương và được hưởng thụ đãi ngộ của Hoàng hậu do có quan hệ của Thập hoàng tử. Ngồi bên trái Thái hậu chính là Trịnh Hiền phi – mẹ ruột của Lục hoàng tử. Vừa bước vào trong điện, Trịnh Hiền phi liền trừng mắt nhìn nàng đầy hung dữ, trên khuôn mặt đã không tính còn trẻ tràn ngập sự vui vẻ hả hê. Liễu Quý phi khẽ nhíu mày, ẩn ẩn trong lòng có cảm giác xấu.
“Thái hậu, ngươi mang theo nhiều người đến cung điện của Bản cung như vậy là có ý gì?” Nhìn Thái hậu chằm chằm, Liễu Quý phi hất cằm lên đầy kiêu ngạo.
Thái hậu cười lạnh một tiếng, nói: “Ai gia còn muốn hỏi ngươi đây, thi cốt của Hoàng thượng còn chưa lạnh, mà ngươi, thân là hậu phi lại không ở trong cung giữ đạo hiếu, thật ra đã chạy đi đâu hả?”
Trịnh Hiền phi ngồi bên cạnh nhìn Liễu Quý phi chằm chằm một lát, chớp mắt một cái, rồi kêu lên một tiếng “A” đầy sợ hãi, nói: “Thái hậu, hình như Quý phi tỷ tỷ bị thương đó. Xem xem… Ngay cả quần áo cũng đều bị rách.” Ngay lập tức, ánh mắt của mọi người liền tập trung lên người Liễu Quý phi, Liễu Quý phi kéo áo choàng trên người kín lại, sắc mặt trầm xuống. Vốn phải thay quần áo rồi mới về, nhưng đã quyết liệt với phủ Thừa Tướng, nên tất nhiên, dựa theo ngạo khí của Liễu Quý phi, thì không thể có chuyện về phủ Thừa Tướng, mà Lê Vương phủ cũng sẽ không chuẩn bị quần áo gì cho nàng. Hơn nữa, tất nhiên, Liễu Quý phi cũng chướng mắt những thứ quần áo của thị nữ và dân nghèo kia, vì vậy liền trực tiếp khoác áo choàng che vết máu trên người lại rồi về. Nhưng lại không nghĩ đến sẽ bị người ngăn lại ở trên chính điện.
Trên khuôn mặt già nua của Thái hậu hiện lên một tia vui sướng, nhe răng cười, nói một cách lạnh lùng: “Rốt cuộc ngươi đã đi đâu? Làm gì? Còn không mau khai rõ từng chi tiết ra!”
Sắc mặt của mọi người ở đây nhìn Liễu Quý phi cũng đều thêm mấy phần quỷ dị. Những cô gái này sống trong thâm cung cả nửa đời, đỉnh hồng thải bạch (xu nịnh kẻ mạnh, bắt nạt kẻ yếu) đã thành bản năng từ lâu. Nên tất nhiên, trong lòng sẽ ghi hận Liễu Quý phi được sủng ái, độc chiếm Thánh tâm mười mấy năm như một ngày. Nếu Mặc Cảnh Kỳ còn sống, Liễu Quý phi vẫn được sủng ái như cũ, thì tất nhiên không ai dám nói gì. Nhưng một khi Liễu Quý phi thất thế, thì số người bỏ đá xuống giếng tuyệt đối nhiều hơn bình thường rất nhiều. Một nữ nhân còn đang trong thời gian để tang cho chồng, mà lại lén chạy ra ngoài cung, còn mang theo một thân quần áo máu me, rách rới về, thì trong đầu mọi người đều cùng tưởng tượng tới một hình ảnh giống nhau.
Thịnh Thế Đích Phi
Chương 286: Quý phi gặp xui xẻo