Đợi đến khi Trương Khởi Lan mang theo đại quân gặp gỡ Diệp Ly, Phượng Chi Dao ở trên Giản Thiên nhai đương nhiên lại là một hồi ác chiến, nhưng so với dự tính thì đã coi như vô cùng tốt rồi. Ít nhất bọn họ cũng không phải bị đánh ép xuống từ trên cao ở Giản Thiên nhai như lúc trước, hơn nữa ba vạn nhân mã của Lữ Cận Hiền hiện tại đã hao tổn hơn phân nửa. Mà binh mã của mình hao tổn chưa đến một phần, chỉ cần nghĩ đến đây, Trương Khởi Lan liền không nhịn được muốn ngửa mặt lên trời cười dài.
Ở cách bên ngoài thành nhỏ mấy chục dặm, Mặc Tu Nghiêu đứng ngoài đại doanh nhìn về vùng đất trống cô lập ngay trước cổng thành nhỏ, có chút bất đắc dĩ thở dài. Vân Đinh và Trần Vân đi theo bên cạnh đều có chút kỳ quái nhìn về phía Vương gia nhà mình, có chút khó hiểu vì sao Vương gia than thở. Vẫn là Vân Đình không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Vương gia, có chuyện gì phiền lòng sao?”
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu nói: “Lữ Cận Hiền bên kia chỉ sợ không kìm được mấy ngày.” Vân Đình thì không nói, nhưng Trần Vân xưa nay coi như chững chạc cũng không tin tưởng, cau mày nói: “Giản Thiên nhai là nơi hiểm yếu, dù Trương tướng quân có mười vạn binh mã chỉ sợ cũng không thể phát huy được, sao Vương gia còn. . . . . .”
Mặc Tu Nghiêu tiện tay đem chiến báo trong tay đưa cho Trần Vân nói: “Thứ nhất là trong quân của Trương Khởi Lan chưa thấy A Ly và Phượng Chi Dao xuất hiện qua, hai người này chỉ sợ là đã dẫn người theo đường vòng đến phía sau Lữ Cận Hiền rồi. Nếu là như vậy, hàng phòng ngự mà Lữ Cận Hiền thiết lập cách Giản Thiên nhai hai mươi dặm cũng chỉ là thùng rỗng kêu to, đợi đến lúc hai quân đều lên được Giản Thiên nhai, mười vạn đại quân của Trương Khởi Lan dù phát huy không được, thay phiên nhau giày vò cũng có thể mài chết một hai vạn người của Lữ Cận Hiền.”
Nghe Mặc Tu Nghiêu nói như thế, Trần Vân và Vân Đình không khỏi thay đổi sắc mặt, Vân Đình nói: “Vương gia, thuộc hạ nguyện ý đi trước tăng viện cho Lữ tướng quân!” Mặc Tu Nghiêu nghiêng đầu nhìn hắn lạnh nhạt nói: “Tăng viện? Chúng ta lấy đâu ra binh mã đi tăng viện? Huống chi, cho dù cho ngươi một hai vạn người, ở trước mười vạn đại quân trước mặt có thể chống đỡ được bao lâu?”
Thịnh Thế Đích Phi
Chương 259: Chiến sự sơ hiện