Cuối cùng Mặc Tu Nghiêu cũng thuyết phục Từ Thanh Trần ở lại Nam Chiếu xử lý những chuyện còn lại, hài lòng mang theo Diệp Ly rời khỏi Nam Chiếu, bắt đầu du ngoạn một cách vô câu vô thúc (thoải mái, nhàn nhã, thảnh thơi).
Khác với Diệp Ly, trong chuyện để Từ Thanh Trần ở lại Nam Chiếu, Mặc Tu Nghiêu cũng không có chút áy náy và lo lắng nào. Trên thực tế, Mặc Tu Nghiêu vẫn luôn cho rằng, công tử Thanh Trần luôn giấu tài. Nói cách khác, chính là làm việc không tận lực.
Công tử Thanh Trần, khi thiếu niên đã thành danh, đã từng là tài năng trị thế được bao nhiêu đại nho khen ngợi. Chỉ tiếc, kể từ sau khi huynh ấy từ quan chu du (từ quan đi du ngoạn), thì danh tiếng của công tử Thanh Trần lại nghe được từ trong những truyền thuyết chốn giang hồ nhiều hơn là nghe ở nơi hương dã. Chỉ sợ, trong mắt thế nhân, phong tư thần tiên của công tử Thanh Trần càng nổi tiếng hơn mưu lược thủ đoạn của huynh ấy. Nhưng Mặc Tu Nghiêu lại biết, năng lực của Từ Thanh Trần tuyệt đối không chỉ như vậy. Công chúa An Khê có thể có thành tựu hôm nay, ít nhất cũng phải quy công cho Từ Thanh Trần một phần. Mà mấy năm trước, vùng Tây Nam Đại Sở có thể nói bị kẹp giữa Tây Lăng và Nam Chiếu, hai mặt thụ địch, có thể có cục diện như bây giờ, trong đó, cũng không thoát khỏi công sức của Từ Thanh Trần.
Có lẽ đã rút ra bài học từ những tiền nhân có danh tiếng thái thịnh, cả hai đời Từ gia đều rất thích giấu tài, mấy năm nay, trong sự phát triển của Tây Bắc, Từ gia tuyệt đối có công đầu, nhưng thế nhân lại chỉ khen ngợi sự anh minh của Định Vương và Vương phi, rất ít nói tới Từ gia như thế này như thế kia, có thể thấy được, cách làm này của Từ gia tương đối thành công. Điều này cũng khiến cho Mặc Tu Nghiêu rất bất đắc dĩ, giấu tài, tất nhiên sẽ hạn chế phát huy tài năng. Nếu những người này đều ngoan ngoãn tận lực làm việc, thì hắn có thể tiết kiệm được bao nhiêu thời gian ở cùng với A Ly ah.
Trong dịch quán, Từ Thanh Trần ngồi một mình sau thư án (bàn để đọc sách, làm việc), nhắm mắt dưỡng thần. Lời nói trước khi đi của Mặc Tu Nghiêu vẫn vang vọng bên tai: Thanh Trần huynh, Bản vương không dám bảo đảm cho Từ gia được phú quý thiên thu, nhưng chỉ cần Bản vương còn sống, Mặc Ngự Thần còn sống, thì nhất định sẽ bảo vệ Từ gia được yên bình.
Thịnh Thế Đích Phi
Chương 242: Đại hội võ lâm