Nhìn thành Hắc Ám lơ lửng giữa không trung, Diệp Tâm Nghi kinh hãi than:
- Không ngờ chẳng khác chút nào như đã thấy trên màn hình, quả thật là khiến cho người ta không thể nào bàn luận được.
Lục Vân cười nói:
- Coi như là một chuyến lữ hành không phải cũng rất hay sao?
Diệp Tâm Nghi nhìn chàng, thấy chàng bình thản thong dong, nhịn không được hỏi lại:
- Huynh không hề lo lắng gì sao?
Lục Vân cười kỳ dị, đáp:
- Muội chắc vì những chuyện đó chọc giận ta lo lắng mới vừa lòng.
Nói xong bay thẳng tới thành Hắc Ám. Diệp Tâm Nghi bật cười kinh ngạc, nghĩ lại câu nói của Lục Vân cũng đúng, lập tức theo chàng đi liền.
Đến khu vực có ánh sáng của thành Hắc Ám, Lục Vân dừng lại dặn dò Diệp Tâm Nghi vài câu, bảo nàng phải chuyển biến tần suất bản thân như thế nào để ẩn mình trong vùng sáng này. Sau đó, hai người âm thầm tiến lên, nhanh chóng đến Tây Tà lĩnh.
- Đám mây đỏ bên trên kia có tên là Viêm Xích Ma Vân, chính là một trong bốn đại tuyệt địa, nghe nói không cách nào đi xuyên qua được. Bây giờ ta dự tính trước hết tự mình thử dò xét qua một lượt, nếu như thật sự không thể xuyên qua được mới tính toán đến mưu kế khác.
Diệp Tâm Nghi quan sát một lúc, nhỏ giọng nói:
- Được, muội cùng đi với huynh.
Dứt lời, không chờ Lục Vân đồng ý nàng liền bay lên trước. Tăng tốc đuổi theo Diệp Tâm Nghi, Lục Vân hoàn toàn không trách mắng nàng, hai người cẩn thận đi men theo Tây Tà lĩnh tiến lên phía trên, khi cách mặt đất khoảng chừng hai trăm dặm, Lục Vân đột nhiên cảm ứng được vài luồng khí tức xa lạ, lập tức dừng lại ra dấu bảo Diệp Tâm Nghi cẩn thận.
- Gào ...
Một tiếng gầm khẽ từ hư không trống rỗng truyền đến, âm thanh điếc tai lại khàn khàn trầm thấp, cảm giác giống như dã thú. Diệp Tâm Nghi hơi lo lắng, không khỏi tự động đến gần phía sau Lục Vân, khẽ nói:
- Cái gì vậy, vì sao chỉ nghe tiếng mà không thấy hình.
Lục Vân mắt lóe ánh bảy màu, Ý Niệm Thần Ba dày đặc như tơ nhện kéo dài ra chung quanh, nhanh chóng có kết quả liền.
- Có bảy luồng khí tức rất kỳ dị đặc biệt, ngập tràn ý niệm hung tàn giết chóc. Ta suy đoán có khả năng đây là một loại yêu thú nào đó của thế giới này.
Diệp Tâm Nghi ngạc nhiên nói:
- Yêu thú? Ồ, có khả năng ...
Còn đang nói, chung quanh lóe lên ánh sáng, bảy thân hình lấp lánh vây quanh hai người thành một vòng, nhìn qua hệt như một vòng ánh sáng. Lục Vân đánh giá qua những khách không mời mà đến này, phát hiện ánh sáng trên người bọn họ có bốn loại màu thuần là đỏ, vàng, xanh lam, xanh lục cùng với bốn loại màu hỗn hợp. Ngoài ra, trên người bọn họ còn có một điểm chung, đó chính là đều phát xuất mùi vị hung tàn, có phần điên cuồng hoang dã mà thiếu đi một chút trầm ổn.
- Gào ...
Như một tiếng gầm nhẹ tượng trưng cho uy hiếp cùng với một luồng sóng ánh sáng bắn thẳng đến người cả hai. Lục Vân vẻ mặt bình thản, ý nghĩ trong lòng biến đổi, một luồng sức mạnh âm thầm từ hư không đột ngột xuất hiện, lập tức hình thành những lồng khí nén vào trong quanh bảy bóng hình đang bao vây chàng, lập tức phá nát ánh sáng trên người bọn họ, để lộ ra bảy con dã thú hình dáng khác nhau, xấu xí ghê tởm khó coi.
- Gào ...
Đàn thú chấn động tức giận, cả bảy con cùng mở to đôi mắt đỏ như máu, hung hăng trừng Lục Vân và Diệp Tâm Nghi, mơ hồ còn có một chút kinh hoảng.
- Quả nhiên không ngoài dự đoán, quả thật là bảy con yêu thú. Nhưng không biết yêu thú nơi này có lợi hại như yêu thú ở nhân gian không.
Có phần tùy tiện, Diệp Tâm Nghi tỏ ra hoàn toàn không để ý đến. Lục Vân điềm nhiên nói:
- Yêu thú nơi này tự nhiên không lợi hại như nhân gian, bất quá hung tàn của bọn chúng lại không thể xem nhẹ được.
Quanh đó, bảy con yêu thú lúc này lại khôi phục nguyên dạng, thân người phát xuất ánh sáng khác nhau, miệng gầm thét giận dữ.
- Các ngươi là ai, dám tự tiện xông vào Tây Thiên Trụ?
Giọng nói có phần sượng cứng, rõ ràng con yêu thú cất tiếng không giỏi tiếng con người. Lục Vân khóe miệng hơi nhếch lên, khẽ cười đáp:
- Không ngờ còn hiểu được tiếng con người. Nhưng ngươi hỏi ra lai lịch rồi thì làm sao?
Diệp Tâm Nghi cười duyên đáp:
- Có lẽ bọn chúng muốn trước hết hiểu rõ chi tiết của chúng ta, nếu như đối phó không được thì tốt nhất rút lui có trật tự.
- Gào ...Câm miệng, chúng ta thân là bảy Đại Thủ Hộ sứ của Tây Thiên Trụ, làm sao lâm trận mà lùi bước.
Trong tiếng gầm gừ, một con yêu thú vọt miệng nói ra. Lục Vân ánh mắt hơi dao động, hỏi lại:
- Bên trên nếu có Viêm Xích Ma Vân, các ngươi còn có gì mà phải thủ giữ?
Con yêu thú đó rống lên:
- Không có Tứ Thiên Trụ, Viêm Xích Ma Vân làm sao mà có rễ được?
Lục Vân nghe vậy cười đáp:
- Nói như vậy, một khi phá hủy Tứ Thiên Trụ, Viêm Xích Ma Vân tự động không đánh cũng sụp đổ nữa?
Dường như ý thức được sơ xuất nói lộ ra, con yêu thú đó giận dữ nói:
- Bớt nói nhảm đi, nếu như ngươi không muốn nói ra lai lịch rõ ràng thì hãy chịu chết đi.