Nhưng Bố Lý Ân thiên toán vạn toán (tính toán chi li) cỡ nào, nhưng vẫn tính sai thực lực Địch Áo, hắn không bao giờ ngờ được những trận đấu trước, Địch Áo vẫn không có dốc toàn lực. Vì vậy hắn mới tính toán chiến thuật sai lầm dẫn đến kết cục bi thảm trước mắt. Có đạo sư đi tới bên cạnh Bố Lý Ân xem xét, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu, xương cổ đã gãy, Bố Lý Ân đã sớm ngừng hô hấp. Vào lúc này, ánh mắt đám đạo sư học viện nhìn về phía Địch Áo cực kỳ khác thường, bởi vì Địch Áo trước sau hai lần đánh gục đối thủ dưới tình huống không cần sử dụng bí kỹ.
Phải biết rằng khi võ sĩ lên cấp, không chỉ tăng trưởng nguyên lực, mà trình độ vững chắc của thân thể cũng gia tăng tương ứng. Hai gã võ sĩ cùng giai không sử dụng bất kỳ bí kỹ, nếu chỉ dựa vào quyền cước chiến đấu sợ rằng đánh mấy canh giờ cũng không thể nào được phân chia thắng bại. Địch Áo biểu hiện đã phá vỡ thường thức này, chẳng lẽ thân thể công kích đơn thuần cũng có thể cường hãn đến trình độ như vậy? Cơ hồ tất cả mọi người đều trầm ngâm suy tư vấn đề này. Nhất là những Phong hệ võ sĩ ngồi trên khán đài, thủ đoạn công kích của bọn họ so còn kém hơn cả Địa hệ võ sĩ. Địch Áo hiển nhiên đã làm cho bọn họ thấy được tia sáng rạng đông.
Nếu như có thể giống như Địch Áo, tùy tiện đánh một quyền đá một cước là có thể đánh gục một võ sĩ cùng giai. Vậy thì Phong hệ võ sĩ không thể nghi ngờ sẽ trở thành tồn tại cực kỳ kinh khủng, bởi vì bọn họ có ưu thế tốc độ vượt trội so với những võ sĩ hệ khác. Phong hệ võ sĩ có thể dễ dàng tiếp cận đối thủ trong một thời gian ngắn, nhưng trong tình huống bình thường sẽ không có ai làm như vậy, xông qua rồi làm cái gì? Không sai, ở khoảng cách gần thì đối thủ khó lòng né tránh Phong Nhận của mình, nhưng bản thân mình cũng lâm vào nguy hiểm.
Huống chi, nếu Phong Nhận không thể đánh trúng bộ vị trọng yếu sẽ rất khó tạo thành uy hiếp đối với địch nhân. Cho dù là Hỏa hệ võ sĩ Chân Hồng Chi Vũ hay là khí lạnh của Thủy hệ võ sĩ cũng có thể tạo thành thương tổn trí mạng đối với Phong hệ võ sĩ. Nhưng có được năng lực giống như Địch Áo thì mọi chuyện sẽ khác hẳn, sau khi Phong Nhận rời tay sẽ không có cách nào khống chế, quyền cước lại có thể tùy ý thay đổi phương hướng công kích. Trong lúc nhất thời, ánh mắt của tất cả Phong hệ võ sĩ ở trên khán đài biến thành nóng rực.
Địch Áo đi vòng qua trước mặt vị đạo sư, tới bên cạnh Lôi Mông đánh giá trên dưới mấy lần, chậm rãi nói: "Không sao chứ?
"Hoàn hảo." Lôi Mông cười khổ đáp, đồng thời bị bốn võ sĩ cùng giai vây công, không đề cập tới trình độ công kích mãnh liệt cỡ nào, chỉ riêng lực chấn động đã khiến cho hắn chịu không nổi. Bây giờ vẫn chưa có té xuống phải quy công cho đoạn thời gian rèn luyện vất vả với Địch Áo và Ca Đốn. Nhờ đó ngay lúc này, ít nhất hắn còn có khí lực dựng thẳng sống lưng, bình thản nói chuyện.
"Ừ, không có chuyện gì là tốt rồi." Địch Áo gật đầu nói: "Chúng ta đi qua xem Y Toa Bối Nhĩ thế nào. Ta lo lắng nàng bị nội thương."
Lôi Mông ngẩn ra, bây giờ mới phát hiện Y Toa Bối Nhĩ nằm dưới mặt đất cách đó không xa. Tác Phỉ Á và Tuyết Ny mặt mày lo lắng ngồi quanh nàng. Địch Áo đang định đi tới thì vị đạo sư lúc trước ngăn cản hắn đã xuất hiện trước mặt, nhíu mày với nói Địch Áo: "Ta không muốn phải nhìn chuyện này phát sinh lần nữa, học viện cử hành tranh tài là vì khích lệ học viên chứ không phải để cho các ngươi chém giết lẫn nhau."
Địch Áo nhìn thẳng vào bị đạo sư kia, mỉm cười nhàn nhạt: "Ngài đã nói là lẫn nhau, có phải nên đi qua hỏi mấy tên bên kia trước không? Có lẽ thủ đoạn của ta tương đối ác liệt, nhưng ta nghĩ đối với những người khác, cho dù ta làm gì đi nữa cũng không tính là quá đáng.
Vị đạo sư kia nhíu mày, lấy nhãn lực của hắn tự nhiên nhìn thấy rõ ràng tuyển thủ khu sáu mươi bảy từ lúc mới bắt đầu đã mang tà tâm. Bất kể là Gia Nạp Lợi đánh lén hay là tiến hành vây công Lôi Mông. Tất cả đều là hành động đuổi tận giết tuyệt, rõ ràng là bên đó đã có dự mưu từ sớm.